Chu Chiêu Đệ sờ sờ đầu . Cô bé nhỏ thó gầy gò, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn luôn căng thẳng giờ mắt thường thể thấy thả lỏng xuống.
Mao Mao vươn một ngón tay chọc chọc mái tóc ngắn xù bông của bạn, khúc khích ngừng.
Phó Minh Trạch thở phào nhẹ nhõm, Chu Chiêu Đệ, : “Nếu cha đ.á.n.h c.h.ử.i, ngược đãi con cái, thể tìm chủ nhiệm hội phụ nữ hoặc của hội phụ nữ công xã, còn thể tìm công an đồn công an can thiệp.”
Chủ nhiệm hội phụ nữ đại đội bọn họ họ Thẩm, coi như là họ hàng xa cùng tông với Thẩm Mạt Nhi, lấy chồng trong thôn, nhà đẻ và nhà chồng hai bên chống lưng nên ở vị trí chủ nhiệm hội phụ nữ mười mấy năm nay.
Tuy nhiên, vị chủ nhiệm Thẩm là tính ba , cũng nguyện ý đắc tội với ai. Nếu là tổ chức cho chị em phụ nữ học tập tư tưởng, triển khai các hoạt động ủng hộ quân đội, an ủi quần chúng khó khăn... thì bà luôn vô cùng tích cực. một khi đụng đến mâu thuẫn chồng nàng dâu, chuyện ngược đãi phụ nữ trẻ em, bà liền bắt đầu giả câm vờ điếc.
Thẩm Mạt Nhi trong lòng tìm bà vô dụng, nhưng hội phụ nữ công xã và đồn công an thì thể xem xét, rốt cuộc cái mụ Dương Đại Nữu , cầm cái chày đập áo to như đối với Mao Mao còn dám động thủ, thì đối với con riêng của chồng là Chu Chiêu Đệ, sẽ còn tay tàn nhẫn thế nào.
Ở Đại Lương, cha đ.á.n.h c.h.ử.i con cái là chuyện bình thường, cho nên Thẩm Mạt Nhi cũng nguyên lai ở thế giới cha đ.á.n.h c.h.ử.i con cái cũng sẽ công an bắt.
Nguyên chủ hình như cũng ấn tượng về phương diện .
Bất quá Thẩm Mạt Nhi tự nhiên là tin tưởng Phó Minh Trạch. Nàng phát hiện thanh niên trí thức Phó thực hiểu nhiều, chỉ là quá nguyện ý gây sự chú ý, cho nên đại bộ phận thời gian đều nhiều.
“Đã , nếu bọn họ quá đáng sẽ tìm đồng chí công an.” Thẩm Mạt Nhi .
Phó Minh Trạch gật đầu, hai đứa nhóc tì đang tò mò bọn họ, từ trong túi móc hai quả cam. Hắn nhét quả cam tròn trịa, vỏ đỏ mọng tay Thẩm Mạt Nhi: “Cái cho cô ăn, đừng chia cho khác.”
Rồi đưa quả còn nhỏ hơn, vỏ còn xanh vàng cho Mao Mao: “Hai đứa chia ăn .”
Mao Mao chớp chớp đôi mắt cún con, mạc danh cảm thấy cảnh tượng mà quen thuộc thế... Trước thanh niên trí thức Phó chia kẹo cho nó cũng y hệt như , bên trọng bên khinh.
Nó nhịn : “Quả cam của chị Mạt Nhi to đỏ, của bọn em nhỏ vàng, bọn em còn hai chia một quả!”
Phó Minh Trạch liếc nó một cái, gật đầu, nghiêm túc : “Chính là vì thấy quả thể chua, ngon nên mới cho cô ăn.”
“Bằng , gì phần cho cái thằng quỷ nhỏ nhà nhóc?”
Mao Mao: “......”
Hừ, còn đang yêu đương! Đồ l.ừ.a đ.ả.o!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-70-mang-theo-bao-kho-ca-nha-dien-vai-ho-ngheo/chuong-115-qua-cam-ngot-va-loi-khuyen-cua-pho-minh-trach.html.]
Mao Mao phồng má trừng mắt Phó Minh Trạch nửa ngày, thấy biểu cảm mặt chút nào đổi, nó vẻ ông cụ non thở dài, một tiếng “Thôi bỏ ”, bẻ đôi quả cam trong tay, chia một nửa cho Chu Chiêu Đệ.
Chu Chiêu Đệ cũng giống Mao Mao, đối với việc nhận quả cam nhỏ hơn, kém hơn tỏ vẻ bất mãn. Trong ấn tượng của cô bé, trẻ con vốn dĩ cũng chỉ thể nhận phần kém hơn, hoặc là, chẳng nhận gì cả.
Nga
Cho nên cô bé đôi mắt sáng lấp lánh nhận lấy nửa quả cam, cẩn thận bóc một múi bỏ miệng, đó nheo mắt , đại khái là thấy chua thấy ngon.
Thẩm Mạt Nhi Phó Minh Trạch một cái, khóe miệng ngậm một nụ , học theo bộ dáng của Mao Mao cũng bẻ đôi quả cam, đó đưa một nửa cho Phó Minh Trạch.
Phó Minh Trạch ngón tay thon dài của nàng đang cầm nửa quả cam đỏ rực, nhận, : “Không bảo cô tự ăn, đừng chia cho khác ?”
Thẩm Mạt Nhi trực tiếp nhét nửa quả cam tay , xúc cảm da thịt chạm một cái liền tách . Phó Minh Trạch thấy nàng nhàn nhạt : “Không cho khác, cái là cho ?”
Trong lòng Phó Minh Trạch đột nhiên nhảy dựng lên một cái. Thẩm Mạt Nhi vỗ vỗ đầu hai đứa nhỏ, câu: “Đi học thôi, bắt đầu việc nào.”
Phó Minh Trạch thằng nhóc Mao Mao đang mở to đôi mắt đen láy hai bọn họ, nhỏ mà lanh, bèn nhịn xuống, : “Lát nữa tìm cô.” Nói xong cầm nửa quả cam xoay luôn.
Thẩm Mạt Nhi nhướng mày. Cái gì gọi là lát nữa tìm nàng? Có chuyện gì bây giờ thể ?
Nàng nhếch môi một cái, lùa hai đứa nhỏ về phía trường học.
Trong thời gian thu hoạch vụ thu , cơ hồ tất cả đều đen một tông, Thẩm Mạt Nhi và Trình Đào cũng . Chỉ Thẩm Lanh Canh thế nhưng vẫn trắng trẻo như ban đầu. Mấy ngày nay mỗi gặp ở văn phòng, Thẩm Lanh Canh đều sẽ âm dương quái khí cầm cái gương nhỏ bằng bàn tay than vãn đen .
Thẩm Mạt Nhi thật sâu cảm thấy, trong văn phòng thiếu một Trương Chí Cường, bằng Thẩm Lanh Canh cũng đến mức cứ diễn kịch một vai mãi. Nàng và Trình Đào cũng thể coi như xem kịch giải trí giờ học để điều hòa cuộc sống.
Bất quá hôm nay Thẩm Lanh Canh đổi chủ đề: “Dương Đại Nữu cũng chẳng loại dễ tống cổ . Cứ việc mụ tái giá mang theo con trai về Đại đội Dương Liễu, mà nhà họ Chu còn coi đứa con riêng đó như tiểu tổ tông mà sủng, là đủ đàn bà đèn cạn dầu .”
Thẩm Mạt Nhi chằm chằm cô một cái, nghĩ đến nhà Chu Tiểu Xuyên cách ngôi nhà ngói xanh khang trang của lão Thẩm gia xa, phỏng chừng Thẩm Lanh Canh thấy động tĩnh ầm ĩ bên đó.
“Người nhà họ Chu coi đứa con riêng của mụ như tiểu tổ tông mà sủng, thì liên quan gì đến việc mụ lợi hại ? Điều chẳng chỉ chứng minh đầu óc nhà họ Chu vấn đề ?”
Khóe miệng Thẩm Lanh Canh giật giật, nhất thời tiếp lời nào.
Trình Đào nhịn phá lên.