Bà ngoại ung dung : “Sao cháu đoán ?”
“Vậy là thật ?” Tuy rằng cô đoán một ít, nhưng bà ngoại biến tướng thừa nhận như , vẫn cho cô chút... kinh ngạc!
“Ừ.” Bà ngoại chậm rãi , “Thực bà cũng rõ lắm.”
“Bà ngoại!” Hàn Tiểu Diệp vội , “Bà cứ cho cháu mà!” Nói , cô giơ tay lên: “Cháu đảm bảo cho khác!”
Nga
Bà ngoại thở dài một tiếng, dường như rơi hồi ức.
Hàn Tiểu Diệp tiếp tục cố gắng: “Bà ngoại, bà cũng mà, cháu thể hiểu lời mấy nhóc con , nếu thật sự chuyện gì, cháu cũng tiện nhờ bọn nó điều tra hoặc lén. Người nhà kính trồng hoa ở thôn Thanh Sơn, lúc chắc là ăn Tết , nhưng Phỉ Thúy Lan đắt như , cho dù đủ loại camera giám sát, ông chắc cũng sẽ sớm thôi.”
Bà ngoại Hàn Tiểu Diệp quấn lấy đến hết cách, nhưng bà cũng thể thừa nhận, lời con bé vẫn một chút xíu đạo lý.
“Thực thì... bà thật sự rõ chuyện lắm. Cháu cũng đấy, ông ngoại cháu mất sớm, cả sức khỏe cũng sớm, hai nơi khác mãi về, trong nhà đều là dì cả cháu giúp bà chống đỡ. Tính tình nó độc lập quật cường, một việc căn bản sẽ . từ nó trở về đó, bà cảm giác một điểm khác thường. Sau đó giới thiệu đối tượng cho nó, mấy cái lý do nó ưng thật sự khiến gì cho , cho nên bà mới một suy đoán.” Bà ngoại đưa tay xoa đầu Hàn Tiểu Diệp, “Bà cháu cho dì cả, nhưng nếu lúc đầu nó , thì nhất định lý do để . Có đôi khi, chúng thể vì lý do cho đối phương mà việc theo ý , cháu hiểu ?”
“ mà...” Khóe môi Hàn Tiểu Diệp mím thành một đường thẳng, cô lời bà ngoại là lý, chỉ là cái tính đó của dì cả cô, nếu đẩy phía , chuyện cuối cùng khi thật sự sẽ chẳng đến cả! vì cho một , đương nhiên tôn trọng đối phương !
“Đồ ngốc!” Bà ngoại Hàn Tiểu Diệp đang cau mày ủ dột liền lắc đầu, “Người chắc chắn gần đây sẽ về thôn Thanh Sơn, chúng thể hỏi dì cả cháu, chẳng lẽ còn thể hỏi ?”
“Hả?” Hàn Tiểu Diệp ngẩn bà ngoại, “ chúng quen ! Hỏi kiểu gì?”
Bà ngoại suýt Hàn Tiểu Diệp chọc cho hết tính khí, “Cháu thật là... để bà cháu thế nào đây? Vừa cháu còn bảo mấy bạn nhỏ của cháu thể trộm lén thậm chí là ngóng ? Người nuôi hoa cỏ kiều quý như , chỉ cần trở về, chắc chắn là ở trong nông gia nhạc tại thôn Thanh Sơn.”
Hàn Tiểu Diệp bỗng nhiên b.úng tay một cái: “Cháu ! Nếu ở trong tòa nhà mới xây, thời tiết lúc lạnh quá, ai mở cửa sổ, mấy nhóc con khó lẻn , chắc trong tòa nhà chỉ côn trùng chui lọt thôi, tiếc là cháu hiểu côn trùng chuyện! nếu ông ở nông gia nhạc, thì đối với cháu mà , quan sát ông dễ hơn nhiều! Nông gia nhạc tuy tu sửa hơn nhà trong thôn nhiều, nhưng cho cùng vẫn là sân viện nhà trệt thôi mà! Thậm chí nhà hai tầng còn ít.”
“ !” Bà ngoại gật đầu, “Chắc đây là để bảo tồn tối đa hương vị cuộc sống nguyên bản của miền Bắc cũ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-70-mang-theo-bao-kho-ca-nha-dien-vai-ho-ngheo/chuong-1139-ke-hoach-cua-ba-ngoai.html.]
“Vậy chuyện quyết định thế nhé! Nếu cháu hỏi gì, cháu sẽ với bà ngoại.” Ánh mắt Hàn Tiểu Diệp rơi Chi Chi, xem để Chi Chi tay !
đúng nha! Sao cô cảm thấy hình như bỏ sót cái gì đó nhỉ?
Hàn Tiểu Diệp nhíu mày, từ từ đầu về phía bà ngoại, động tác máy móc cứ như thể từng đốt xương cổ đều đang kêu răng rắc, “Bà ngoại, bà thật là quá giảo hoạt nha! Bà còn với cháu, bà cảm giác cái gì !”
“Bà chẳng cảm giác gì cả.” Bà ngoại lườm Hàn Tiểu Diệp một cái, chuyện bảo bà thế nào đây! Nếu lúc đó bà thật sự manh mối gì rõ ràng, lẽ cô con gái lớn sớm kết hôn sinh con ! Đã bảo là, chỉ là một loại cảm giác, Tiểu Diệp T.ử cái con nha đầu c.h.ế.t tiệt còn cứ hỏi, hỏi hỏi hỏi, bà cũng trả lời thế nào!
“Vậy tại bà cảm thấy tình sử của dì cả vấn đề? Lại còn trùng hợp nghĩ giống cháu nữa?” Hàn Tiểu Diệp bày bộ dáng hỏi cho ngô khoai, bà ngoại tức đến ngứa răng.
“Bà mơ thấy, ?”
“Không !”
“Không ? Ồ! Nếu thì đổi cái khác, đó chính là Bảo Gia Tiên trong nhà nhận sự nhờ vả của tổ tông, báo mộng cho bà!”
Hàn Tiểu Diệp: “...” Thế thì khác gì mơ thấy? Thật là, đây rõ ràng là đang lừa phỉnh cô mà!
Bà ngoại nhân lúc Hàn Tiểu Diệp còn mở miệng, vội vàng : “Được ! Bà mệt , ngủ một lát, đợi cơm tối thì gọi bà!”
Nói xong, bà ngoại những xuống ngay, mà còn cướp luôn cái chăn Hàn Tiểu Diệp đang đắp, “Đi ! Chuyện dì cả cháu, đầu cháu bảo mấy bạn nhỏ của cháu , thù lao bà trả! Thừa dịp lúc mỗi một việc, cháu hỏi dì hai cháu xem, rốt cuộc là chuyện gì với nhà họ Tạ? Có bà ở đây, chắc nó , mau !”
“Vâng!” Hàn Tiểu Diệp tuy lo lắng cho dì cả, nhưng cũng lo cho dì hai a! Cô nhanh nhẹn leo xuống giường, ém góc chăn cho bà ngoại, để Tiểu Hồ Ly và Chi Chi ở , mang theo Tiểu Môi Cầu khỏi cửa.
Hàn Tiểu Diệp khỏi cửa, liền chạm mặt với dì cả Triệu Minh Chi. Không tại , cô cảm giác chột .