Lão thái thái sống lâu thành tinh, tình huống còn gì hiểu.
Đây rõ ràng là nảy sinh ý đồ với Tiêu T.ử Kiệt !
Lão thái thái hiện giờ giúp Hàn Tiểu Diệp quản lý xưởng may, thường xuyên cùng Lưu Phương giảng, họp hành, du lịch các kiểu, cũng coi như là từng trải hiểu rộng.
Con ! Có đôi khi vì một mục đích của bản thật sự là giới hạn.
Lão thái thái híp mắt phụ nữ nhà họ Trần đang chuyện cùng bọn họ, : “Cô gái thấy lạ mặt, nhưng nét giống nhà họ Lâm, đây là Lâm Tú nhỉ?”
Nga
“Phải ! Đó là con gái Lâm Tú đấy! Con gái cũng khá bản lĩnh, tình hình thôn chúng thế nào dì Triệu cũng đấy, tiền lương trấn nhiều, cho nên con Tú nhà mới miền Nam công, đây là Tết ! Liền trở về thăm chúng ! Chuyến nào là máy bay nào là tàu hỏa, về một dễ dàng, cho nên cũng cho nó năm nào cũng về đỡ tốn tiền! Lần cái Tú về đụng mặt với nhà dì Triệu, đó cũng là duyên phận đấy!”
Triệu Minh Chi ở bên cạnh liếc mắt con dâu nhà họ Lâm, mặn nhạt : “Chị Lâm gì thế? thấy thôn chúng mà! Lãnh đạo thôn vẫn luôn tận tâm với việc xây dựng quản lý thôn chúng , cả nhà chúng rời đó cũng là vì con cái học, nếu với môi trường Thôn Thanh Sơn còn nỡ ! Có điều con gái chị đúng là lợi hại, thể việc ở bên ngoài quả thực dễ dàng.”
Lời , sắc mặt bí thư thôn lập tức chút đổi, tuy rằng rõ ràng nhưng mắt sáng lòng trong cũng đều thể chú ý tới.
Bí thư thôn con dâu nhà họ Lâm một cái cũng gì, nhưng đoán chừng là ghi tạc trong lòng.
Thôn bọn họ là nghèo, nhưng bây giờ giống nữa !
Bởi vì Đại Thanh Sơn trở thành khu bảo tồn, cho nên chỉ Trấn Du Lâm mà ngay cả chỗ bọn họ cũng mở ít Nông gia nhạc.
Đương nhiên Thôn Thanh Sơn cải tạo.
Bọn họ ở trong thôn và trấn đều nhà lầu, nhưng bên cũng thu hồi bộ, điều mở Nông gia nhạc vẫn nộp tiền lên .
Lão thái thái thấy con dâu nhà họ Lâm ngậm miệng liền vẫy tay với Hàn Tiểu Diệp: “Tiểu Diệp Tử, đây với bà ngoại.”
Hàn Tiểu Diệp định động đậy, Tiêu T.ử Kiệt : “Bà ngoại, để Tiểu Diệp T.ử qua chỗ cháu chen chúc một chút ạ! Bên đều là thanh niên dễ chuyện! Vừa cô gái còn hỏi cháu vấn đề bạn gái, cháu và Tiểu Diệp T.ử đều đính hôn , lúc cô cùng cháu cũng .”
“Thanh niên các cháu chê chật là .” Lão thái thái ha hả .
Nhìn Hàn Tiểu Diệp qua, bà mới đầu tiếp tục chuyện với xung quanh: “Ui chao! Quên với , Tiểu Diệp T.ử thành niên đính hôn với T.ử Kiệt , bạn bè thích hai bên đều tới tham dự lễ đính hôn. Đây là Tiểu Diệp T.ử còn học , T.ử Kiệt lỡ tiền đồ của con bé, đợi Tiểu Diệp T.ử nghiệp đại học hai đứa nó sẽ lĩnh chứng kết hôn.”
Một đám lời , bất kể trong lòng mừng cho bọn họ đều một tiếng chúc mừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-70-mang-theo-bao-kho-ca-nha-dien-vai-ho-ngheo/chuong-1123-lam-tu-xuat-hien.html.]
Mà mục đích của lão thái thái khi lời chẳng qua là đuổi khéo mấy con ong bướm tâm cao khí ngạo thôi, dù con cháu nhà bà sống hạnh phúc là , thiếu những lời chúc mừng thật lòng .
Vốn dĩ về quê bà chút vui vẻ.
khi trở về, lão thái thái liền phát hiện nhiều chuyện khác với tưởng tượng của bà.
Cũng thể là lạnh lòng, dù bà cũng chút thất vọng.
Hàn Tiểu Diệp hào phóng đến mặt Tiêu T.ử Kiệt, chiếc ghế gỗ rộng đang , chậc chậc hai tiếng : “Anh cảm thấy là một tia chớp? Hay là cảm thấy em là một tia chớp? Cái ghế chỉ rộng thế , hai chen chúc kiểu gì?”
“Lời để em đấy , còn thể để em chỗ ?” Tiêu T.ử Kiệt cử động, dường như đang kiểm tra xem ghế chắc chắn , đó nhíu mày, vẻ mặt cưng chiều Hàn Tiểu Diệp vỗ vỗ đùi: “Ghế cứng, lo em thoải mái, cho nên... chỗ thế nào?”
“Anh tưởng em dám ?” Hàn Tiểu Diệp nhướng mày liếc Tiêu T.ử Kiệt một cái, hào phóng qua xuống.
Chỉ cần hai bọn họ ngại ngùng, ngại ngùng chính là khác.
Lão thái thái đó chuyện bọn họ đính hôn thậm chí kết hôn, trong mắt trong thôn, Tiêu T.ử Kiệt và Hàn Tiểu Diệp coi là hai vợ chồng .
Cho nên lúc ánh mắt bọn họ Lâm Tú liền trở nên chút quái dị.
Bây giờ xã hội cởi mở , vợ chồng mật một chút cũng tính là đồi phong bại tục, hơn nữa Hàn Tiểu Diệp vốn dĩ chỗ , chẳng qua vị trí đó lúc Lâm Tú mất mà thôi.
Hơn nữa kỳ lạ là Hàn Tiểu Diệp về , Lâm Tú còn nhường chỗ?
Phải rằng từ xa tới là khách đấy!
Nhà họ Triệu bán nhà , bọn họ trở về chẳng qua là tế tổ thuận tiện về thăm thôn.
Cũng là do bọn họ đều chút hoài niệm, cho nên ăn Tết mới đến bên Nông gia nhạc .
Nếu thì bình thường bọn họ mở Nông gia nhạc đều là ở bên nhà lầu, dù bên cách trấn gần hơn một chút.
Hơn nữa bên ngoại trừ những ngôi nhà quy hoạch Nông gia nhạc, những cái khác cũng đều dỡ bỏ , bọn họ cho dù cũng là chỗ ở.