Xuyên 70 Mang Theo Bảo Khố, Cả Nhà Diễn Vai Hộ Nghèo - Chương 111: Tin Vui Chấn Động Đại Đội

Cập nhật lúc: 2026-03-05 01:18:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại khái là quá nhiều giúp đỡ việc, Thẩm Lanh Canh một chút cũng vẻ mệt mỏi của việc gặt gấp ngày mùa, thường xuyên thể cầm lưỡi hái giữa ruộng diễn thuyết một hồi sinh động.

Trừ nhóm bốn Thẩm Mạt Nhi vì ở quá xa nên thấy và cũng chẳng quan tâm cô gì, cùng với Dương Thanh Thanh luôn chằm chằm cô với vẻ mặt chán ghét , thì các thanh niên trí thức khác đều vì tấm lòng nhiệt thành với sự nghiệp giáo d.ụ.c trong lời của cô mà nhịn vỗ tay tán thưởng.

hôm nay cô mới cao đàm khoát luận xong, Đại đội trưởng Chu Mãn Thương công xã họp về thu hoạch vụ thu đạp xe tới.

Chu Mãn Thương bình thường đều nghiêm túc. Bởi vì thường xuyên nhíu mày nên trán ông hằn sâu nếp nhăn chữ "xuyên", nhưng hôm nay ông hiển nhiên tâm tình cực kỳ , mày giãn , trong những nếp nhăn nơi khóe mắt ẩn giấu vài phần phấn chấn vui sướng.

Ông dừng xe đạp bên bờ ruộng, hỏi Trương Chí Cường đang ở gần nhất: “Thẩm Mạt Nhi ?”

Trương Chí Cường mờ mịt đầu, chỉ chỉ mấy ở xa xa: “Ở bên kìa.”

Chu Mãn Thương: “Ai đó gọi cô qua đây.”

Trương Chí Cường dứt khoát bỏ lưỡi hái xuống tự gọi.

lắm miệng hỏi một câu: “Đại đội trưởng tìm cô giáo Thẩm việc gì thế ạ?”

Câu thực cũng giống như hỏi “Ăn cơm ”, chỉ là kiếm chuyện quà, hỏi cũng mong Chu Mãn Thương thật sự trả lời. Rốt cuộc ông tìm Thẩm Mạt Nhi việc gì thì cũng chẳng liên quan đến bọn họ.

Ai ngờ Chu Mãn Thương lập tức lớn: “Cậu nhóc thông minh đấy! tìm cô giáo Thẩm đúng là việc, tin báo cho cô giáo Thẩm.”

Tự nhiên khen thông minh, Đại đội trưởng rõ ràng là đang khoe khoang mà. Người nọ thuận nước đẩy thuyền hỏi tiếp: “Tin gì thế ạ?”

Chu Mãn Thương phấn chấn nắm tay vung lên một cái, lớn tiếng : “Mấy đứa nhỏ trường tiểu học đại đội chúng thi vẽ tranh giải nhì, vòng chung kết !”

Giọng đầy kiêu ngạo và tự hào.

Còn ẩn ẩn chút kích động.

Giải nhì! Toàn huyện chỉ trường tiểu học Đại đội Dương Liễu bọn họ đạt , con em đại đội bọn họ sắp tỉnh tham gia thi đấu!

Đây chính là đại sự quang tông diệu tổ a!

Đại đội Dương Liễu năm nay thu hoạch tồi, lúa cắt xuống là , bông lúa nặng trĩu, hạt nào hạt nấy no đủ, thu hoạch thể kém ? Nghĩ đến năm nay chia thêm chút lương thực, các xã viên đều vui như mở cờ trong bụng.

Đồng dạng vui vẻ còn Chu Mãn Thương. Thu hoạch ông đương nhiên mừng, nhưng bọn nhỏ đoạt giải ông càng mừng hơn!

Rốt cuộc lương thực mùa thì ông ngày nào cũng kiểm tra đồng ruộng nên chuẩn tâm lý, nhưng chuyện bọn nhỏ đoạt giải chung kết thì ông thật sự ngờ tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-70-mang-theo-bao-kho-ca-nha-dien-vai-ho-ngheo/chuong-111-tin-vui-chan-dong-dai-doi.html.]

Nga

Liên tiếp mấy ngày, mặt ông lúc nào cũng ha hả.

Bởi vì chuyện , nên cái tin lớn như nhà Thẩm Mạt Nhi mua xe đạp cũng gây chấn động quá lớn trong thôn.

Mua xe đạp đúng là chuyện lớn, nhưng đây cũng chiếc xe đạp đầu tiên trong thôn. Đại đội trưởng Chu Mãn Thương một chiếc, nhà lão Tam con trai kế toán Đinh Thủ Thường công nhân tạm thời ở xưởng dệt công xã cũng một chiếc. Thẩm Lão Thất nếu nhà máy gạch việc, nhà ông mua xe đạp cũng là chuyện sớm muộn.

Huống chi, chiếc xe nhà ông còn là đồ cũ, cần nữa tu sửa , càng gì lạ lẫm.

Cũng bình thường thôi, Thẩm Lão Thất mới xây nhà mới xong, nhà ông còn thừa bao nhiêu tiền chứ? Kỳ thật ít trong lòng đều đoán già đoán non, cho dù là xe cũ thì chắc cũng đập nồi bán sắt mới gom đủ tiền.

So sánh , quả thật chuyện hai đứa nhỏ tỉnh thi đấu mới khiếp sợ hơn nhiều!

, là hai đứa.

Tuy rằng sáu đứa thi vòng loại, nhưng cuối cùng đoạt giải chung kết chỉ hai. Một là Chu Chiêu Đệ, con gái nhà Chu Tiểu Xuyên, giải nhì. Một là Trần Vũ, còn gọi là Mao Mao, con nhà Trần Tráng Tráng, giải ba. Bốn đứa còn cũng giải, tuy chung kết nhưng đều giải khuyến khích. Nghe về thành phố, huyện và công xã đều sẽ phát phần thưởng.

Điều khiến kinh ngạc nhất là con bé Chu Chiêu Đệ nhà Chu Tiểu Xuyên, nhỏ thó gầy gò, chuyện to tiếng cũng dám, thế mà vẽ hơn những đứa khác, hơn cả mấy thằng con trai!

Hơn nữa, Chu Chiêu Đệ và Trần Vũ còn nhỏ xíu như thế sắp tỉnh thành!

Không cần tự bỏ tiền, lộ phí ăn uống đều do nhà nước bao, tỉnh thành miễn phí!

Phải rằng, trong thôn ít xã viên xa nhất cũng chỉ mới tới công xã, ngay cả huyện thành hướng nào cũng , càng đừng tới tỉnh thành.

Nghe mấy đứa nhỏ thành phố thi còn ăn cơm trắng, củ cải đỏ xào thịt nạc và ớt xanh xào trứng gà. Ở thành phố ăn ngon như , tỉnh thành còn ăn ngon đến mức nào?!

Đừng vụ thu hoạch đều bận rộn mệt mỏi, nhưng hễ chút thời gian nghỉ ngơi là bàn tán xuýt xoa. Mấy đứa nhỏ tí tuổi đầu thế mà thấy việc đời lớn như , ngay cả lớn cũng nhịn mà ghen tị.

Thẩm Mạt Nhi nghĩ tới mấy đứa nhỏ nhất định sẽ đoạt giải, nhưng cũng cảm thấy bọn nó sẽ đoạt giải. Đối với kết quả nàng chút ngạc nhiên, nhưng đến mức kinh ngạc như trong thôn.

Tuy thời gian dài, nhưng nàng thật sự bỏ ít tâm tư dạy dỗ mấy đứa nhóc tì , đoạt giải chẳng là chuyện đương nhiên ?

Ngay cả mấy đứa ở trường tiểu học công xã, chẳng qua giống như học đồ theo cha nàng học một thời gian, cũng hai đứa giải ba đấy thôi.

Lần huyện tổng cộng chỉ bảy đứa trẻ chung kết, Công xã Liễu Kiều chiếm bốn đứa. Nghe lãnh đạo công xã đều vui mừng khôn xiết.

 

 

Loading...