Cô tủi bật chiếc quạt điện lên, tiếng cánh quạt vù vù khô khốc.
Tóm , tuần đầu tiên học ở đây, việc gì là cô thấy ý cả. Điều kiện chỗ ở thất vọng, đồ ăn hợp khẩu vị, thời tiết thì nóng nực, dù ngày nào cũng những buổi giao lưu xã hội mà cô yêu thích nhất thì cũng bù đắp nổi.
Dịch Tư Linh bắt đầu hối hận vì tranh cao thấp với Trần Vi Kỳ, nhất quyết nộp đơn Cambridge. Cô chỉ là chịu nổi cái vẻ khoe khoang tấm bằng trúng tuyển Oxford của Trần Vi Kỳ mặt thôi. Khoe cái gì chứ, ai mà chẳng thi đậu?
ba năm tiếp theo sống thế nào đây?
Dịch Tư Linh chút lo lắng.
Trường đại học trong tưởng tượng của cô là kết giao với vô bạn , xe thể thao, champagne, hoa tươi, quẩy bar, cuối tuần mua sắm, dã ngoại, chiều, diện những bộ váy haute couture tham dự các bữa tiệc thượng lưu.
Còn thực tế hiện tại chỉ một căn phòng ký túc xá nhỏ hẹp hai mươi mét vuông, thư viện kiểu Harry Potter, những cuốn sách tiếng Anh dày cộp, xe đạp và cuộc sống nông thôn điều hòa.
"Cộc cộc cộc."
Có tiếng gõ cửa vang lên: "Mia! Are you in your room? (Mia, trong phòng ?)"
Dịch Tư Linh uể oải bò dậy, nhanh ch.óng xỏ chiếc dép lông vũ . Khi cô bước , tà váy mỏng manh lay động như đuôi cá vàng.
Cô mở cửa, thấy Đại Mễ với gương mặt đầy vẻ phấn khích.
Đại Mễ là bạn đầu tiên cô kết giao khi đến Cambridge, ở ngay phòng bên cạnh. Cô là lai Trung - Anh, ngày thường tiếng Trung cũng khá.
"Xem tớ mang đến cho bất ngờ gì !" Đại Mễ giấu hai tay lưng, vẻ bí mật.
"Cái gì thế? Nói mau !" Dịch Tư Linh chịu nổi việc ai đó úp úp mở mở, trí tò mò lập tức khơi dậy, những nỗi ưu phiền đều quăng đầu.
"Tèn tén ten! Nhìn ! Vé dự tiệc Formal của Trinity College! Tớ kiếm hai vé đấy! Lần còn là thực đơn đặc biệt mùa hè, cực kỳ khó tranh luôn. Tớ nhờ một bạn mới giành đấy, còn dẫn chúng nữa."
Tiệc tối Formal luôn là truyền thống của Đại học Cambridge. Mỗi học viện đều tổ chức những bữa tiệc tối riêng, diễn hàng tuần. Đây là một hoạt động xã giao chính thức, thậm chí yêu cầu sinh viên mặc vest và lễ phục khi tham dự.
Dịch Tư Linh thuộc King's College, nhưng cô danh Trinity College từ lâu. Nghe đây là học viện giàu và hàng đầu của Cambridge, những nhân vật như Newton, Bacon, Byron đều là cựu sinh viên của trường .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuan-trieu-khong-ngu/chuong-434-ngoai-truyen-dem-xuan-o-cambridge-3.html.]
Đến Cambridge một tuần mà Dịch Tư Linh mới chỉ chụp ảnh cùng cây táo từng rụng trúng đầu Newton thôi, chứ bên trong Trinity College cô còn bước chân .
Đại Mễ hì hì : "Bữa tiệc Formal ở học viện nhờ cho tớ mượn chiếc váy đó mà nam thần của tớ mới tớ hạ gục dễ dàng như đấy, mới ba ngày thôi nhé." Cô tinh nghịch nháy mắt: "Để đáp lễ, chiếc vé tặng đấy, Mia!"
Dịch Tư Linh cũng khách sáo, nhận lấy tấm vé: "Là tối mai ?"
" , tối mai chúng cùng . Tớ còn đặc biệt mua một chiếc váy mới nữa. Mia, nhớ diện thật nhé. Ở Trinity chỉ nhiều đại lão mà còn nhiều trai xinh gái , hơn nữa nhiều đều là..." Đại Mễ nháy mắt đầy ẩn ý.
"Đều là gì?" Dịch Tư Linh tò mò. Ba đầu sáu tay chắc?
Chillllllll girl !
"Đều là những công t.ử, tiểu thư bối cảnh thế gia. Nếu thể kết bạn thì chắc chắn là những mối quan hệ vô cùng chất lượng đấy!"
Đại Mễ hề che giấu tham vọng của . Gia cảnh cô , cha là luật sư nổi tiếng tại địa phương, mở một bệnh viện nha khoa, thuộc tầng lớp trung lưu giàu . Đối với cô , việc học quan trọng, nhưng việc kết giao với những mối quan hệ hàng đầu cũng quan trọng kém, nó sẽ giúp ích nhiều cho sự nghiệp .
Dịch Tư Linh mấy hứng thú với việc kết giao quan hệ, cô thuần túy là chơi cho . Bảo cô chủ động quen với khác? Xin , mất mặt lắm.
"Tối mai gặp nhé, Mia." Đại Mễ phiền thêm nữa, chào tạm biệt về.
Sau khi Đại Mễ , Dịch Tư Linh háo hức bắt đầu chọn lễ phục. Lễ phục cô mang đến ký túc xá nhiều nhưng cũng đủ dùng. Một trang sức quý giá vì sợ mất nên cô để ở căn biệt thự Kensington hệ thống an ninh nghiêm ngặt, thế là cô gọi điện bảo dì Lật đích mang tới.
So với những bữa tiệc thượng lưu mà cô từng tham gia ở Cảng Thành, một bữa tiệc Formal ở học viện thực sự chỉ là chuyện nhỏ, nhưng chuyện nhỏ cũng khiến cô thấy vui vẻ. Cô thử bảy tám đôi giày cao gót, cuối cùng chọn một đôi cao bảy phân chắc chắn.
Cô định sẽ uống rượu, giày quá cao lỡ chẳng may ngã thì mất mặt lắm. Cô để King's College một con sâu rượu ngốc nghếch.
Dịch Tư Linh mười tám tuổi quả là một thiên tài, đến chuyện cũng tính tới .
---
Không khí ở Cambridge luôn tràn ngập mùi sách vở thanh nhã và dịu nhẹ, thở của sóng nước sông Cam, mùi bùn đất cỏ dại và hương thơm của hạt cà phê.