Thấy rời , Dịch Tư Linh nghĩ nhiều, bám theo.
Tầng cao nhất của khách sạn Vân Lan là phòng suite riêng của Tạ Tầm Chi, mỗi khi công việc xã giao nhiều, thời gian về Tạ Viên, sẽ nghỉ chân tại đây.
Khóa vân tay mở , Tạ Tầm Chi bước trong.
Bác Mai đang ở phòng đồ ủi bộ vest Tạ Tầm Chi thường mặc, thấy động tĩnh liền , thấy đàn ông đang đó tháo cà vạt, thần sắc đặc biệt lạnh lùng.
Chillllllll girl !
Bác Mai: “Sao giờ lên đây.”
Nút thắt Windsor cuối cùng cũng nới lỏng, Tạ Tầm Chi kéo cà vạt xuống, “Ở đủ lâu .”
Bác Mai biểu cảm vi diệu, bóng gió: “Không thiếu phu nhân sẽ đến , ngài cũng chuyện với cô thêm một lát.”
Tạ Tầm Chi liếc ông một cái.
Bác Mai thu biểu cảm, chút lúng túng. Ông chính là phu nhân giao phó, báo cáo chuyện xảy tối nay, hiện tại cơ hội hỏi, thể bỏ lỡ.
Ông tủm tỉm : “Theo thấy chuyện tám phần là hiểu lầm, ngài chỉ cần chuyện t.ử tế với thiếu phu nhân, hiểu lầm giải quyết là chuyện .”
Ông đang đến chuyện Dịch Tư Linh bạn trai. Chuyện vẫn đang giấu trưởng bối, trong nhà một ai dám , ngay cả Tạ Tri Khởi lỗ mãng nhất cũng ngậm miệng c.h.ặ.t như bưng.
Tạ Tầm Chi vắt cà vạt lên huyền quan, đến bên sofa xuống, giơ tay tháo chiếc đồng hồ kim cương trị giá ngàn vạn, “Đừng gọi bậy.” Giọng khàn khàn, nặng nề buông ba chữ.
Lúc bác Mai mới giọng , dường như uống quá nhiều.
Tửu lượng của Tạ Tầm Chi , quen của đều . Đừng là rượu trắng, rượu vang đỏ căng lắm cũng chỉ hai ly. Ngày thường xã giao, cũng ai ép rượu , đều là nâng ly chạm môi, cảnh. Đến địa vị của , uống uống rượu còn liên quan đến việc thành bại.
“Sao uống nhiều thế, cocktail .” Bác Mai đến đảo bếp, rót một ly nước ấm, thêm hai muỗng mật chanh dây tự ngâm, khuấy nghĩ đến điều gì đó, ông nở nụ thấu hiểu, ý vị sâu xa:
“Là uống cùng thiếu phu nhân .”
Nếu thì ai mặt mũi lớn như , thể khiến Tạ đại công t.ử uống nhiều trong một bữa tiệc xã giao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuan-trieu-khong-ngu/chuong-28.html.]
Động tác tháo đồng hồ của Tạ Tầm Chi khựng , thiếu phu nhân, thiếu phu nhân, thật ch.ói tai. Hôn sự thành vẫn là một dấu chấm hỏi lớn, theo tình hình hiện tại, xác suất thất bại cao.
Nghĩ như , chiếc đồng hồ kim cương tay trở nên thật châm chọc. Anh đúng là hồ đồ, mới theo mấy ý tưởng vớ vẩn của và em gái, biến thành một con công trống lấp lánh.
Anh nhất định thu hút ánh mắt của Dịch Tư Linh ? Dựa mấy viên kim cương ? Tối nay Dịch Tư Linh liếc mắt ai ?
Ngày hôm nay thật hoang đường, hoang đường đến mức khiến lòng rối bời, bèn siết c.h.ặ.t chiếc đồng hồ kim cương, ánh mắt u ám về phía bác Mai đang gặp xui xẻo, giọng điệu lạnh băng: “Ai là thiếu phu nhân của ông?”
Bộ vest phẳng phiu, chiếc cằm sắc bén, đều là những đường cong thẳng tắp lạnh lùng, nghiêm túc đến mức gần như vô tình.
Cơn giận vô cớ , đúng là khiến hiểu nổi.
Bác Mai ấm ức, thầm nghĩ cũng gì to tát, dù cũng sắp kết hôn, đổi cách xưng hô sớm muộn thì cũng đổi thôi?
Tạ Tầm Chi ít khi nổi giận, gần như từng , nổi giận là ba năm , tiểu thiếu gia ở trường học xảy xung đột với khác, đ.á.n.h gãy tay , gây chuyện đến Cục Công an.
Một nay luôn ôn tồn lễ độ, hỉ nộ lộ mặt, một khi cảm xúc nổi sóng, sẽ chỉ khiến càng thêm rét mà run.
“Là dùng từ chuẩn xác. Thiếu gia ngài đừng trách.” Bác Mai đùa, đặt ly nước mật ong lên bàn , “Dịch tiểu thư, là Dịch tiểu thư.”
Tạ Tầm Chi nuốt nước bọt, cuối cùng cảm thấy vô vị, bưng ly nước mật ong lên, cũng dịu xuống, nhàn nhạt : “Xin , bác Mai. Không ý trách bác.”
Bác Mai thở dài, “Xin gì.” Đây là chiết khấu ông .
Thiếu gia mặt, đối với cấp cũng .
Ở tập đoàn, cho dù là nhân viên bình thường chào hỏi , cũng sẽ mỉm gật đầu, hề tự cao tự đại. Có điều nhân viên dám chào hỏi cũng nhiều. Anh chính là một quân t.ử như ngọc như , nhưng vẫn ít sợ , phận, địa vị, quyền thế, năng lực, khí thế của kẻ bề nuôi dưỡng từ nhỏ, cái nào cũng thể khiến dễ dàng nhận sự ngưỡng mộ, và tất cả đều là sự ngưỡng mộ.
“ chỉ hy vọng ngài sống , phu nhân thể khỏe mạnh. Tạ gia thể ngày càng thịnh vượng.” Bác Mai bỗng nhiên cảm khái.
Ông việc ở Tạ Viên cả đời, các tiểu thư thiếu gia trong nhà từ những đứa trẻ con, lớn lên thành những trưởng thành thể một đảm đương một phương, hồi tưởng thật kỳ diệu. Ông tâm nguyện gì, chỉ hy vọng đều thể sống , nghĩ đến đây, ông : “Đương nhiên, hy vọng nhất vẫn là ngài và Dịch tiểu thư sống bên .”