“Dù chị với đều thiếu tiền, đặt cược thêm tiền cũng vô vị, là lật bài trực tiếp, dựa ý trời, chị dám ?” Hạ Gia Ngữ lau khô nước mắt, dặm son môi, lúc khôi phục dáng vẻ tiểu thư minh diễm nuông chiều, ngang ngược xông xáo.
Dịch Tư Linh liếc xéo cô : “Ở mặt bà cô tổ của chị mà còn lắm chiêu trò thế .”
Chơi tiền thú vị, thể cược thứ khác, ví dụ như túi xách, trang sức, xe, nhà, mặt bằng cửa hiệu… nhiều thứ ho.
Con cá nóc chỉ đơn thuần so vận khí với nàng. Thuần túy so vận khí thì liên quan gì đến thực lực và cách chơi, như dù thắng thua, xác suất đều là 50%.
Thứ duy nhất chơi thể trông cậy là những lá bài chia , hên.
Hạ Gia Ngữ nàng cho đỏ bừng mặt, ấp úng: “ chơi chiêu trò gì … Vốn dĩ như là công bằng nhất mà…”
Dịch Tư Linh đáp, như đúng là công bằng nhất, nhưng nàng vẫn hừ một tiếng, giống như một con mèo con, vui mà chu môi.
Tạ Tầm Chi mà lưng Dịch Tư Linh, tiếng rầm rì khe khẽ của nàng giống như ngòi b.út máy cào một đường ngứa ngáy trong lòng . Anh nghiêm mặt , cúi xuống, cánh tay rắn chắc vòng từ lưng Dịch Tư Linh lên, chống lên mép bàn bài.
“Không thích chơi kiểu ?” Anh thấp giọng hỏi.
Nếu thích thì đổi.
Dịch Tư Linh ấm của hong cho mềm nhũn, rầu rĩ lẩm bẩm: “… Không thể hiện kỹ thuật chơi Texas Hold'em siêu phàm của em.”
Nàng chơi Poker cũng là một cao thủ.
Tạ Tầm Chi bất đắc dĩ, khẽ bật , Dịch Tư Linh thấy mà tai đỏ bừng, nuốt nước bọt ừng ực: “Anh cái gì… Không vì thì em mới đối đầu với .”
Ánh mắt Tạ Tầm Chi nặng trĩu, để lộ tâm tư, hồi tưởng dáng vẻ nàng tung hoành ngang dọc, tỏa sáng rực rỡ bàn bi-a lúc nãy, coi như là vì mà nở rộ.
“Ừm, cảm ơn bà xã giúp thăng cấp thành ông tổ nhà họ Hạ. Mai mốt chú Hạ gặp chắc gọi bằng chú mất.”
Dịch Tư Linh dùng khuỷu tay huých nhẹ bụng . Người phiền thật, tự dưng gọi bà xã cái gì.
Chillllllll girl !
Hai vợ chồng cứ thế thì thầm tình tứ, coi khác gì, coi như khí. Hạ Gia Ngữ một lòng chỉ thắng, trong lòng lượt khấn vái liệt tổ liệt tông nhà họ Hạ, phù hộ cô thắng tiểu yêu tinh , lấy tôn nghiêm.
Phạm Sở Đồng ở xa, len lén đàn ông xa vời vợi , cô từng cho rằng Tạ Tầm Chi sẽ vĩnh viễn đỉnh núi bao giờ hạ phàm, nhưng hôm nay, cúi thấp bên cạnh Dịch Tư Linh, giống như một vị thần trung thành bảo vệ nàng, cô siết c.h.ặ.t t.a.y, ép dời mắt .
Nhân viên phục vụ mang tới một bộ bài poker mới, chia bài cũng đổi, đang định xào bài thì Hạ Gia Ngữ phát hiện gì đó đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuan-trieu-khong-ngu/chuong-172.html.]
Người chia bài mới là một cao thủ gian lận, cũng là biện pháp mà Trì Hoàn Lễ và Văn Dư Hàng bàn bạc để giải quyết. Thông qua chia bài, để hai vị đại tiểu thư bàn bất phân thắng bại, như cả hai nhà đều giữ thể diện.
Hạ Gia Ngữ chịu, đòi đổi chia bài: “ cần , đổi!”
Thắng thua cô đều chấp nhận, nhưng chấp nhận một ván hòa sắp đặt từ đầu.
Văn Dư Hàng đau cả đầu: “Em đổi ai đây, em gái.”
Ánh mắt Hạ Gia Ngữ lướt một vòng quanh phòng, cuối cùng dừng một thể nào nhất nhưng là khả dĩ nhất.
“Đổi Ba.” Hạ Gia Ngữ hất cằm, “Tuy rằng em thoát fan thành anti-fan, nhưng nhân phẩm của Ba thì em tin . Cái em bôi đen.”
Dịch Tư Linh phì một tiếng, giọng điệu quái gở liếc Tạ Tầm Chi một cái, phảng phất như đang : Lão Cổ Hủ, cũng từng fan cơ ?
Tạ Tầm Chi hiểu đột nhiên véo má nàng.
Văn Dư Hàng : “Cái logic của em, Ba là chồng của chị dâu, chia bài, giúp chị dâu chẳng lẽ giúp em?”
Hạ Gia Ngữ khịt mũi: “Nếu Ba mà cũng gian lận thì đời tồn tại hai chữ quân t.ử nữa. Bất luận thắng thua, Ba chia bài, đều là tuyệt đối công bằng. Sao nào, đúng ?”
Cả phòng một ai phản bác.
Đây là sự thật thể chối cãi. Tạ Tầm Chi là đàn ông công nhận là gần với hai chữ “quân t.ử” nhất, hành sự đoan chính, nhân phẩm quý trọng, trong sáng như ngọc.
Anh chia bài, sẽ vĩnh viễn ở trung tâm cán cân, bất luận hai bên cán cân là ai, cho dù là chính bản .
Trở thành tâm điểm chú ý, Tạ Tầm Chi cũng từ chối, giữa những ánh mắt rực lửa của , thong thả thẳng dậy, bàn tay kín đáo lướt qua vai Dịch Tư Linh.
Anh về phía , nhàn nhạt : “Nếu tin , thì để chia bài.”
Dịch Tư Linh gì, chỉ ngẩng đầu lên, Tạ Tầm Chi từ góc độ lên.
Từ góc độ , càng cảm thấy dáng thật cao thẳng, giống như một ngọn núi sừng sững bất động.