“Đây mới là chồng của em chứ.”
Tâm trạng Dịch Tư Linh rạng rỡ hẳn lên, nàng tiện tay cầm lấy quả bi cái cuối cùng bàn, đó là ngôi may mắn của nàng đêm nay.
Quả bi nhẹ nhàng tung lên rơi lòng bàn tay.
Nàng đưa cho Tạ Tầm Chi: “Nè, cho . Đây là của em, là chiến lợi phẩm.”
Của em.
Nàng nhấn mạnh hai chữ .
Anh tặng chiến lợi phẩm của cho nàng, nàng cũng tặng một món, vợ chồng họ qua , quả là kim ngọc lương duyên, trời sinh một cặp.
Tạ Tầm Chi nghĩ đến lời bình của Tuệ Tinh đại sư, khoảnh khắc , thể tin sự thần kỳ của vận mệnh.
Hạ Gia Ngữ dập tắt mất một nửa uy phong, giờ phút trông như đóa hoa sương giá vùi dập, gục đầu xuống, nhỏ giọng cầu cứu trai : “Đó là bi em mang tới… đặt riêng đó… Anh…”
Cả một bộ bi-a, bao gồm cả bàn bi-a, đều là hàng đặt riêng của Hermès, ngay cả khách hàng VIP top đầu khu vực Trung Hoa như cô cũng đợi mất nửa năm. Cô cũng là duy nhất cầu đặt mẫu bàn bi-a .
“Cá nóc con, em là bà cô tổ của chị , lấy của chị một quả bi thì đáng là gì .” Dịch Tư Linh nở một nụ ngọt ngào mà vô tội.
Hạ Gia Ngữ: “………”
Hạ Liên Phong cảm giác cũng trúng đạn, tự dưng thêm một bà cô tổ vì cô em gái heo đồng đội. Mất mặt quá.
“Chị còn nợ ba tiếng ‘bà cô tổ’ đấy.” Dịch Tư Linh để Tạ Tầm Chi cất kỹ quả bi, đến mặt Hạ Gia Ngữ, . Dáng nàng cao gầy mảnh mai, thêm giày cao gót càng khí thế áp đảo.
Hạ Gia Ngữ sắp Dịch Tư Linh cho tức hộc m.á.u.
Văn Dư Hàng một bên xem náo nhiệt chê chuyện lớn, hùa : “Em gái Gia Ngữ, em thế là chơi nhé, là gọi bằng bà cô tổ cơ mà.”
“ đấy, mau gọi . Mọi đang chờ kìa.” Trì Hoàn Lễ ngậm điếu t.h.u.ố.c, lười biếng chen .
Hạ Gia Ngữ ấm ức về phía trai , Hạ Liên Phong thể nào vì bảo vệ em gái mà nhúng tay tranh chấp giữa các cô gái , đường đường là đàn ông mà chuyện thì mất mặt lắm, chỉ ném một câu, lúc nào mày gọi là bà cô tổ thì đừng là em gái tao.
Mấy cô tiểu thư ngày thường vẫn lưng cô lúc đều im bặt, ai nấy co rúm như chim cút, cô tức giận dậm chân, một ai chịu đắc tội với Dịch Tư Linh vì , cuối cùng cô thực sự hết cách, đành về phía Tạ Tầm Chi.
“Anh Ba… Em sai …” Thái độ của cô , thu hết thói hư tật của một tiểu thư nhà giàu chiều chuộng, ngoan ngoãn nhận sai.
Gương mặt Tạ Tầm Chi lạnh lùng, khí thế của bề uy nghiêm đến mức Dịch Tư Linh cũng vài phần hoảng hốt, từng bộc lộ khía cạnh . Trong ký ức của nàng, Tạ Tầm Chi luôn ôn hòa, trầm , điềm đạm như mây gió, cử chỉ luôn khiến nhà nàng cảm thấy như tắm trong gió xuân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuan-trieu-khong-ngu/chuong-171.html.]
Anh lạnh lùng xen : “Hạ Gia Ngữ, cược thì chịu thua.”
Hạ Gia Ngữ là cược chịu thua, chỉ là mặt bao nhiêu thế mà gọi Dịch Tư Linh là bà cô tổ, về nhà bố nhất định sẽ đ.á.n.h m.ô.n.g cô .
“Bà cô tổ…”
Dây dưa một lúc lâu, cuối cùng cô cũng ngượng ngùng lí nhí hừ một tiếng.
Dịch Tư Linh cũng khó cô , vẻ bề mà véo véo khuôn mặt bầu bĩnh của cô nàng: “Ngoan nhé, cá nóc con. Sau vô lễ với , càng tiếng phổ thông của . Bởi vì, là bà cô tổ của chị.”
Tạ Tầm Chi cụp mắt xuống, thu một tia ý chạy bên môi vì sự đáng yêu của nàng.
Hạ Gia Ngữ ấm ức đến mức sắp , Dịch Tư Linh rõ ràng còn nhỏ hơn cô hai tháng: “Dịch Tư Linh, cô đừng bắt nạt quá đáng.”
“Là chị chơi chín bóng với , chị thua, thành bắt nạt ?” Dịch Tư Linh hết sức cạn lời. Trần Vi Kỳ còn từng chơi như .
Không vì , nàng đột nhiên chút nhớ nhung con nhỏ c.h.ế.t tiệt Trần Vi Kỳ.
“Thế chỉ thể là cô may mắn thôi.” Hạ Gia Ngữ dùng mu bàn tay quệt mạnh nước mắt, “Trừ phi chúng chơi trò khác. Nếu thắng, sẽ gọi cô là bà cô tổ nữa, quả bi tặng cô, cũng cần.”
Trong đầu Dịch Tư Linh chỉ một suy nghĩ ——
Đợi nàng về Cảng Thành, nhất định mách tội với Trần Vi Kỳ.
Con cá nóc dám chơi với Dịch Tư Linh nàng! Không nàng mới là trùm chơi !
Chillllllll girl !
——
Hạ Gia Ngữ chơi , nhất quyết quấn lấy Dịch Tư Linh chơi thêm một ván nữa.
Lần chơi bi-a, đổi sang chơi bài.
Dịch Tư Linh dạo gần đây bận bịu hôn hít, ngay cả ngoi lên trong nhóm bạn giả tạo cũng ít . Huống chi nàng ở Kinh Thành bạn bè, chơi cũng chỉ thể tìm ông Ba và Ninh Ninh, bây giờ một con cá nóc đến giải khuây, nàng thật hưởng thụ. Mặc dù con cá ồn ào một chút.
Cả nhóm di chuyển đến bàn đ.á.n.h bài.
Hội sở nhà họ Văn giống như một khu giải trí khổng lồ, đủ trò chơi, thiếu thứ gì.