XUÂN SẮC NHƯ TẠT - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-02-08 02:58:50
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng chằm chằm: "Ngươi thật lòng hòa ly ? Hay là dọn khỏi tòa nhà , ngoài ngoại thất cho Thôi Nguy Đồi để cùng tiêu d.a.o tự tại, tránh xa bản cung?"
Ta bình thản lắc đầu: "Tuyệt đối ý đó, chỉ sống những ngày bình lặng."
Chiêu Dương công chúa một hồi, bảo: "Vậy bản cung chỉ cho ngươi một con đường sáng — hãy lên Cô Phương Các ."
Cô Phương Các, đó là một tòa lầu chỉ nữ t.ử mới , bên bờ hồ Minh Nguyệt nơi ngoại ô kinh thành.
Nữ t.ử tòa lầu hỏi xuất , hỏi lai lịch, hỏi nguyên do. Họ thể học bất cứ nghề nghiệp nào , sống theo ý nguyện của bản , thậm chí còn thể tham chính quan.
Không ai ai là xây dựng tòa các , chỉ nó chút duyên nợ với đương kim Thái hậu. Suốt bốn mươi năm từ khi lập các, từng hai nữ t.ử kiệt xuất bước từ đây, một trở thành tướng quân, trở thành Thái t.ử Thái phó.
các tuân theo một thiết luật: Tuyệt đối gả chồng.
Nếu kẻ nào vi phạm, Cô Phương Các nhất định sẽ truy sát đến cùng, c.h.ế.t thôi.
An Nhu Truyện
"Thấy hả?" Chiêu Dương công chúa mỉm , dùng ánh mắt và giọng điệu ôn hòa nhất từ tới nay, "Nếu ngươi bằng lòng, bản cung thể bảo lãnh cho ngươi. Dù Cô Phương Các quy tắc 'ba hỏi', nhưng nhất định bảo lãnh, nếu dẫn sói nhà ?"
Ta gật đầu đáp: "Vậy xin tạ ơn công chúa bằng lòng bảo lãnh cho ."
Chiêu Dương công chúa chút ngạc nhiên, dường như tin đồng ý dứt khoát như , giống như đang lo lắng âm mưu gì. cuối cùng nàng vẫn gật đầu đồng ý, đầu tiên cho phép rời khỏi chính viện mà hề buông lời nh.ụ.c m.ạ hành hạ.
Thôi Nguy Đồi kiên quyết đồng ý hòa ly.
Vì , nhân lúc Chiêu Dương công chúa say giấc mà nhiều lẻn đến viện của . Hắn đe dọa dụ dỗ, khi thấy vẫn lay chuyển, thậm chí còn tay đ.á.n.h . Đánh xong, ôm c.h.ặ.t lấy mà lóc t.h.ả.m thiết: "Không hòa ly, cho phép hòa ly! Làm thể hòa ly ?! Nàng là của Thôi Nguy Đồi , nàng là của !"
Ta lặng lẽ mặc kệ phát điên. Tiểu Đào sớm theo ám hiệu của mà báo cho công chúa.
Lần nào Chiêu Dương công chúa cũng đến nhanh, lôi Thôi Nguy Đồi ngoài mắng cho một trận tơi bời. Những đó, nàng chỉ sai đến bắt về, vì nàng nhận thật sự quyết tâm, tuyệt đối d.a.o động.
Cứ dày vò như thế suốt hai tháng trời, Thôi Nguy Đồi lẽ mệt mỏi, hoặc do áp lực từ phía công chúa quá lớn, cuối cùng cũng chịu buông lời đồng ý hòa ly. , theo tổ tông gia pháp.
Ta gia pháp mà là gì — lăn bàn chông, qua chảo dầu, liệt cốt trận.
Nữ t.ử nào trải qua ba tầng khảo nghiệm đó mà vẫn còn sống, chứng tỏ ý chí hòa ly vô cùng kiên định, là trời ban cho đường sống, phu gia phép ép giữ.
Ta gật đầu thêm nữa.
Chiêu Dương công chúa cũng kinh ngạc, nhưng nhanh nàng vỗ tay lớn: "Bản cung từng thấy trận thế bao giờ, đúng là mở mang tầm mắt nhờ ngươi ."
Thôi Nguy Đồi mặt sắt đen sì : "Nàng hãy nghĩ cho kỹ!"
Ta bình thản : "Ta nghĩ kỹ ."
Hắn chằm chằm như khoét một lỗ mặt .
Lần cuối cùng và lâu như thế , chính là những ngày mới đến kinh thành, khi mua một viện nhỏ đơn sơ nhưng sạch sẽ.
Chỉ điều khi là tình nồng ý mật, còn bây giờ là lạnh lùng đối đầu.
Ta dời mắt chỗ khác, tiếp tục chịu đựng sự chất vấn của .
Tiểu Đào lo lắng khôn nguôi, nó quấn thêm cho hai lớp vải bông thật dày lên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuan-sac-nhu-tat/chuong-2.html.]
Ta dở dở : "Tiểu Đào, đinh bàn chông sắc nhọn lắm, mấy lớp vải ngăn gì ."
Tiểu Đào sắp đến nơi, cuống quýt : "Vậy đây? Phu nhân chịu đựng nổi?" Nó khẩn cầu , "Hay là chúng hòa ly nữa ? Nô tỳ sẽ ở bên phu nhân trong viện nhỏ , cứ sống thật là !"
Ta chậm rãi lắc đầu, mỉm nhạt nhẽo: "Sống như , thà c.h.ế.t còn hơn."
Tiểu Đào càng thêm sốt ruột: " vượt qua ba đạo gia pháp đó thì thật sự sẽ mất mạng đấy!"
"Vậy cũng hơn là cứ sống lay lắt như thế ."
Đau, đau quá.
Thân thể mới lăn một vòng, cảm thấy những chỗ đ.â.m đau buốt như lửa đốt, những chiếc đinh nhọn dường như găm sâu tận xương tủy.
Trong lúc mồ hôi lạnh vã như tắm, thấy tiếng nức nở cầu xin của Tiểu Đào, dường như còn lẫn cả tiếng lạnh của Chiêu Dương công chúa.
Ta nỗ lực xoay , l.ồ.ng n.g.ự.c và đùi đều đau nhức thấu xương.
Trước mắt tối sầm , đó mới từ từ hửng sáng.
Kiên trì lên! Không ngất ! Nhất định rời khỏi nơi !
Phải sống sót mà rời !
Ta gian nan lăn thêm một chút, vì bàn chông rộng đến thế, lớn đến thế? Vì vẫn còn hơn phân nửa?
Ta thấy , chỉ thấy nơi cổ tay m.á.u rỉ dày đặc, vết thương lớn nhưng vì quá chi chít mà trông vô cùng đáng sợ.
Ta nhắm mắt nữa, chỉ nghĩ thầm chắc lăn thêm ba vòng nữa là đến đích .
"Vẫn chịu bỏ cuộc ?! Mới một đạo gia pháp thành thế , ngươi c.h.ế.t lắm !" Tiếng gầm quát của Thôi Nguy Đồi vang lên ch.ói tai ở cách đó xa.
"Ồ, đây là xót xa ?" Chiêu Dương công chúa giọng âm dương quái khí, "Nếu thì ngươi chịu ả ?"
Thôi Nguy Đồi im bặt.
Tiểu Đào kìm mà nấc lên một tiếng: "Trắc phu nhân! Trắc phu nhân xuống thôi! Tiểu Đào ở bên cạnh ?"
Ta còn sức để trả lời con bé, nghiến răng lăn thêm nửa vòng nữa.
Cơn đau thấu xương đ.â.m xuyên khắp cơ thể, ngay cả khi bất động cũng đinh nhọn găm tận xương, một giây phút nào hít thở nhẹ nhàng.
Một khoảnh khắc khi lịm , thấy giọng của một lão phu nhân đột nhiên truyền ——
"Ái chà chà, bàn chông còn sống ?"
Khi tỉnh , chẳng rõ là ngày đêm.
Xung quanh thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c thanh đạm, thể nặng nề khó mà cử động, nhưng thể cảm nhận những chỗ thương đều bôi t.h.u.ố.c cẩn thận, đắp lên lớp vải thưa mềm mại.
Tiểu Đào thấy tỉnh thì mừng rỡ khôn xiết, cứ ríu rít kể cho ——
Hóa vị lão phụ xuất hiện khi ngất xỉu chính là Trang nương nương bên cạnh Thái hậu. Bà đến đây vì mấy ngày nhận tin từ Chiêu Dương công chúa, bảo lãnh cho Cô Phương Các, thế nên mới chú ý đến . Biết chuyện về ba đạo gia pháp , bà liền vội vàng tới ngăn cản.
Dẫu cũng tính là nửa của Cô Phương Các, thể để xảy chuyện ở phủ Công chúa . Trang nương nương dặn dò Chiêu Dương công chúa chăm sóc vết thương cho , khi bình phục mới rời phủ đến Cô Phương Các.