XUÂN SẮC NHƯ TẠT - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-02-08 02:59:02
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
" "
Lòng lay động, hỏi : "Tên của ..."
Tên tâm phúc cực kỳ nhạy bén, lập tức hiểu ý đáp: "Phải, Hầu gia dặn dò, tất cả sản nghiệp trướng Hầu phủ, Lục đại nhân đều thể tự do."
Ta khỏi thở dài: "Cần gì ... Hà khổ như thế..."
Hắn : "Lục đại nhân, Hầu gia từng 'cam tâm tình nguyện', ngài cần thấy 'hà khổ'." Hắn tư thế mời, "Để tiểu nhân tiễn ngài về phủ."
An Nhu Truyện
Chiêu Dương công chúa đêm khuya xông Định An Hầu phủ nhưng chẳng bắt gì, còn Thịnh Lạn kiện ngược lên chỗ Hoàng thượng, cáo buộc công chúa cuồng vọng tự đại, coi khinh luật pháp. Hoàng thượng hạ chỉ bắt Chiêu Dương công chúa đóng cửa hối ba tháng và phạt bổng lộc một năm. Thôi Nguy Đồi cũng vạ lây mà chịu khiển trách. Chiêu Dương công chúa tức giận ít lời hỗn xược, khiến Hoàng thượng nổi trận lôi đình đập vỡ cả trấn chỉ — trong cung náo loạn một phen vô cùng khó coi.
Thế là Thái hậu ban một đạo chỉ dụ, triệu cung Ninh Thọ.
Ta , đây chắc chắn là một buổi giáo huấn nghiêm khắc.
Quả nhiên sắc mặt Thái hậu lắm. Sau khi hành lễ, bà cứ để quỳ mãi cho dậy, bắt đầu trách mắng: "Lục đại nhân quyết chí dấn chốn quan trường như nam nhi, còn đeo đầu cái họa sát của Cô Phương Các, còn nhất định dây dưa với Thịnh Lạn?"
Thật trực diện, chẳng chút nể nang.
"Ai gia rõ Lạn nhi nặng tình với ngươi từ lúc nào, nhưng ngươi nên bản nợ nó nhiều." Thái hậu dồn ép, "Lúc ngươi đòi hòa ly chịu ba đạo gia pháp, chuyện Chiêu Dương kể như một trò đùa khiến cả cung đều . Thịnh Lạn khi tin tới cầu xin Ai gia cứu ngươi. Ban đầu Ai gia màng tới, nhưng nó quỳ chân Ai gia cầu xin lâu, Ai gia thật sự nỡ lòng..."
Lúc hòa ly ?
Việc thoát hai đạo gia pháp , hóa là do Thịnh Lạn cầu xin?!
Sự chấn động trong lòng lời nào diễn tả xiết, nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo .
Thái hậu thở dài, tiếp: "Lạn nhi là đứa bướng bỉnh, chuyện gì nó quyết thì dù là đại la thần tiên cũng xoay chuyển nổi. Ai gia chọn lương duyên cho nó, ngươi nên gia thế và phận của vị tiểu thư đó, ngươi muôn đời sánh kịp."
"Lục đại nhân, mong ngươi tự trọng, tránh xa Thịnh Lạn , để nó sớm đoạn tuyệt ý niệm với ngươi. Nếu , đừng trách Ai gia tuyệt tình, cũng đừng trách luật lệ Cô Phương Các nghiêm khắc!"
Ta vẫn quỳ gối huấn thị, lúc mới sửa tư thế, dập đầu thật sâu, trầm giọng đáp một chữ: "Rõ."
Thái hậu vui hỏi: "Chỉ thôi ?"
Ta khẽ ngước mắt bà, thưa: "Ta đối với Hầu gia từng hành vi quá giới hạn. Dù trong lòng suy nghĩ gì khác, cũng sẽ sức kiềm chế, dám lỡ dở... đại sự nhân duyên của ngài ."
Thái hậu kinh ngạc : "Ngươi mà dám thừa nhận. Không sợ Ai gia để Cô Phương Các trị tội ngươi ?"
Ta hít sâu một , đáp: "Cô Phương Các lệnh cho ' gả ', chứ lệnh cho ' nhớ nhung', thể thấy Cô Phương Các cũng hiểu rõ tâm tư vốn dĩ theo ý . Người thể kiểm soát lời hành động, nhưng thể kiểm soát con tim." Ta dập đầu nữa, "Thịnh Hầu gia như vầng trăng sáng cao, với ngài là mây bùn cách biệt, dám trèo cao. Mong Thái hậu yên tâm."
Thái hậu im lặng lâu.
Có lẽ bà hiệu cho ma ma, bà tiến đỡ dậy. Ta , chính là Trang ma ma cứu mạng đêm chịu gia pháp, bèn thi lễ với bà. Trang ma ma thản nhiên gật đầu, tiễn khỏi cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuan-sac-nhu-tat/chuong-14.html.]
Kể từ đó, cố ý tránh mặt Thịnh Lạn. Ngay cả khi gặp ở Binh bộ Vũ Khoa Tư, cũng chỉ bàn chuyện công sự, thêm nửa lời riêng tư. Thịnh Lạn mấy gặng hỏi nguyên cớ, cũng chỉ dùng những lời khách sáo để lấp l.i.ế.m, dám đôi mắt u buồn và đầy thắc mắc của .
Sau vài như , Thịnh Lạn dường như cũng bắt đầu còn vồn vã như .
Mà lọn tóc dài bên trái của kéo xuống thấp hơn, dài hơn .
Sứ đoàn Khương quốc trở về lâu thì xé bỏ thỏa ước nghị hòa, trực tiếp khai chiến. Biên cương khẩn cấp, Thịnh Lạn một nữa dẫn binh xuất chinh. Với tư cách là Ty chính Vũ Khoa Tư, dốc sức giám sát việc chế tạo quân giáp, ngừng tiếp tế cho tiền tuyến.
Chiến sự dần lợi cho phe , ngờ trong lúc phát hiện Thôi Nguy Đồi cấu kết với Khương quốc, định để quân sĩ tiền tuyến hy sinh phân nửa, lấy đó quân bài để Khương quốc nghị hòa nữa. Như Thôi Nguy Đồi thể đường đường chính chính lấy danh nghĩa chuyên sứ nghị hòa để thăng tiến trong triều.
Điều mấu chốt nhất chính là sát hại Thịnh Lạn trong trận chiến . Bởi vì chỉ cần Thịnh Lạn ở đó, ai thể thế vị trí chuyên sứ nghị hòa của .
Cuộc ám sát tuyệt đối là phán đoán sai lầm như .
Có lẽ cũng là thật, chỉ là chúng lỡ mất thời cơ nhất mà thôi.
Ta định tìm tâm phúc của Thịnh Lạn để báo tin, nhưng phát hiện quanh Hầu phủ kẻ lén lút canh giữ, ngóng mãi mới thuộc hạ tín của đều theo chiến trường. Nhân lúc đoàn vận chuyển giáp trụ đang thiếu , tự nguyện ghi danh tham gia.
Có lẽ... tận mắt thấy , mới thể yên lòng.
Thôi Nguy Đồi tin tiền tuyến liền lập tức đến ngăn cản, ban đầu là dùng lời lẽ nhẹ nhàng thì đe dọa. Thấy chút d.a.o động, định bắt giữ , nhưng vì các đồng liêu khác ở đó, thêm phạm gì nên thể danh chính ngôn thuận giam giữ một quan viên triều đình. Hai ngày khi đoàn vận chuyển khởi hành, Thôi Nguy Đồi phái tư binh đến chặn đường ban đêm. Các đồng liêu dù bảo vệ nhưng đám tư binh quá hung hãn nên dần chống đỡ nổi. Chợt năm trong đoàn xông , võ nghệ cao cường như chốn đ.á.n.h lui đám tư binh.
Ta năm đó hỏi: "Các là... của Hầu gia?"
Người đầu hành lễ với , đáp: "Phải, chúng thuộc hạ tuân lệnh Hầu gia bảo vệ đại nhân."
Nói xong, năm bọn họ lui xuống, tiếp tục ẩn trong đoàn hộ tống.
Thịnh Lạn Thịnh Lạn.
Ngài rốt cuộc vì bao nhiêu chuyện ?
Ta tài cán gì mà xứng đáng ngài đối đãi như thế ?
Nén tiếng thở dài, dốc sức đuổi kịp về hướng của Thịnh Lạn.
Nơi tiền tuyến nồng nặc mùi m.á.u tanh.
Sau khi doanh trại, theo lệ thường bàn giao quân giáp cho quân trú đóng mới tìm Thịnh Lạn. Khi đến gần trướng chính, thấy tâm phúc của , thấy là mắt sáng rực lên, vội vàng chạy đón, mừng rỡ : "Lục đại nhân tới ? Mau, mau , Hầu gia đang ở trong trướng."
Bức màn trướng vén lên, bước trong.
Thịnh Lạn đang để trần , tự bôi t.h.u.ố.c lên cánh tay trái.