XUÂN SẮC NHƯ TẠT - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-02-08 02:59:01
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta nhất thời chút ngẩn ngơ, cảm giác tê rần xao xuyến quấn quýt trong lòng.
Cửa chính của Hầu phủ vốn thể tùy tiện mở , chỉ những phận ngang hàng hoặc cao hơn Thịnh Lạn mới nhận đãi ngộ như .
Vậy mà lúc , cửa chính Hầu phủ vì mà rộng mở .
Ta theo chân hầu dẫn đường trong, Thịnh Lạn nhanh ch.óng bước đón. Thấy , tỏ vẻ vô cùng ngạc nhiên. Thấy vẫn bình an vô sự, mới thở phào nhẹ nhõm, lên tiếng: "Ta nhận tin kẻ ám sát Hầu gia, nay thấy ngài là ."
Thịnh Lạn kinh ngạc, mỉm : "Vậy ? Nàng lấy tin tức đó từ thế?"
Ta kể rành mạch những gì Tiểu Đào thấy. Nghe xong, Thịnh Lạn khẽ chau mày, đó nở nụ trấn an: "Ta , đa tạ nàng tới báo tin, nàng cứu thêm một nữa ."
Ta liên tục lắc đầu: "Chuyện tính là cứu mạng ? Biết Tiểu Đào chỉ nhầm thôi. Nếu sứ thần Khương quốc ám sát ngài thì còn hợp lý, dù ngài cũng là khả năng chế ngự tướng sĩ Khương quốc nhất. còn Thôi Nguy Đồi... Ta đỡ cho , nhưng với ngài oán thù, cớ mạo hiểm ám sát chứ?"
Nụ mặt Thịnh Lạn càng sâu hơn, : "Có lẽ là vì ghen tị với chăng."
An Nhu Truyện
Ghen tị vì và Thịnh Lạn thiết ?
Trong lòng thoáng chút thẹn thùng, chỉ đành : "Nếu Hầu gia bình an, hạ quan xin cáo lui."
Thịnh Lạn giơ tay ngăn , hỏi: "Nếu c.h.ế.t, nàng... đau lòng ?"
Tim chợt hẫng một nhịp.
"Vừa nàng vội vã chạy đến như ," Chàng đối diện chằm chằm , "là ... lo lắng ?"
là lo lắng.
Nếu tưởng rằng sắp lâm cảnh hiểm nghèo, cũng lo sợ đến nhường .
cũng , năm xưa Hằng Hà quận chúa chỉ mất mạng, mà ngay cả vị Tân khoa Trạng nguyên lén lút hẹn hò với nàng lúc đó cũng trọng thương cận kề cái c.h.ế.t.
Ta và Thịnh Lạn, giữ đúng lễ nghi và cách, mới là điều thỏa đáng nhất.
Thế là rũ mắt, thản nhiên đáp: "Hầu gia chiếu cố hạ quan bấy lâu, hạ quan lo lắng cũng là lẽ thường tình."
Dù ngước mắt lên , vẫn cảm nhận sự thất vọng tràn trề từ phía Thịnh Lạn.
Tuy nhiên cũng nhanh ch.óng thu cảm xúc, lên tiếng: "Đã đến đây , thì nếm thử bánh trong phủ của bổn hầu ." Thấy định mở miệng từ chối, liền át : "Là bánh đường bột sen và lúa mạch xanh đấy."
Bánh đường bột sen, lúa mạch xanh, đó đều là những món đặc sản của Bình Thành.
Đã lâu lắm nếm hương vị .
Trong phút chốc nỡ chối từ, Thịnh Lạn sai chuẩn . Khi dẫn chính sảnh, bánh bày biện sẵn, trông mềm mại ngọt ngào khiến khỏi thèm thuồng.
Ta và Thịnh Lạn đối diện , cứ luôn miệng bảo "đừng khách sáo", nên cũng chẳng nể nang gì mà bắt đầu thưởng thức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuan-sac-nhu-tat/chuong-13.html.]
Hương vị của những món bánh mà chẳng hề thua kém ở Bình Thành, thậm chí còn phần tinh tế hơn.
Cảm giác như trở về những ngày tháng cũ, vô thức quên bẵng những lễ nghi rườm rà mà ăn uống một cách sảng khoái.
Thịnh Lạn mỉm , chợt hỏi một câu: "Sau khi xuất giá... nàng cảm thấy tự do ?"
, hề tự do chút nào.
Luôn yêu cầu "dáng vẻ đoan trang, khí độ ung dung", lúc nào cũng dùng tiêu chuẩn "hiền thê" để ép buộc bản . Chuyện thể ăn uống thoải mái, tùy ý như thế còn từ lâu .
Khi đó cũng từng hỏi Thôi Nguy Đồi, khen phóng khoáng tự tại, giờ bắt thu liễm tính tình?
Hắn chỉ mỉm : "Bởi vì giờ nàng là thê t.ử của , đương nhiên khác chứ."
Khác? Khác ở chỗ nào?
Rốt cuộc là thích , là thích cái mác thê t.ử trong lòng ?
Trong lòng thoáng chút cảm khái, lỡ lời đáp: "Không tự tại bằng lúc gả ." Nói xong mới giật nhận nên những lời với Thịnh Lạn, liền bồi thêm một câu: "Cho nên, chi bằng cứ gả cho ai là nhất."
Thịnh Lạn tiếp lời, chỉ sai hầu dâng thêm tiêu thực, dặn dò: "Nàng cứ thong thả mà ăn, đừng để bản đầy bụng khó chịu."
Ta gật đầu cảm ơn, cố tránh né ánh mắt vẫn luôn dán c.h.ặ.t của .
Chợt tên gia đinh hớt hải chạy báo: "Hầu gia, Chiêu Dương công chúa dẫn theo Vân Kiểu Các chủ của Cô Phương Các đến , là... là đến để bắt gian!"
Quy định của Cô Phương Các đối với quan hệ nam nữ cực kỳ nghiêm khắc. Nếu dám ở nhà nam nhân đêm muộn, chắc chắn sẽ trừng phạt nặng nề, kiểu gì cũng thoát nổi ba mươi roi.
Ta lập tức kinh hãi, vạn ngờ Chiêu Dương công chúa tin tức từ mà kéo cả Vân Kiểu tới đây bắt . Thịnh Lạn thấy hoảng hốt cũng sự việc nghiêm trọng, lập tức nắm lấy tay dắt về phía hậu viện, đồng thời lệnh cho thuộc hạ tín chặn đường Chiêu Dương công chúa một lát.
Thịnh Lạn đưa thẳng trong phòng , bảo một tên tâm phúc lập tức mở mật đạo. Tên tâm phúc lo lắng Thịnh Lạn, vẻ mặt đầy ý ngăn cản nhưng thể cãi lệnh chủ nhân, chỉ đó bứt rứt. Ta hiểu rõ mật đạo hẳn là bí mật thể tiết lộ cho ngoài, bèn : "Chúng ngay thẳng gì sai, dù Chiêu Dương công chúa đến cũng gì sợ. Mật đạo là bí mật trong phủ của Hầu gia, ngài đừng để thì hơn, Vân Các chủ cũng sẽ xử trí vô căn cứ ."
Thịnh Lạn dùng ánh mắt khiển trách tên tâm phúc, với : "Việc gì chịu để mắng c.h.ử.i vô ích? Cứ lối mật đạo ."
Tên tâm phúc miễn cưỡng mở mật đạo, dẫn trong.
Lối tối đen, châm lửa tường. Ta chút lo lắng Thịnh Lạn đối phó với Chiêu Dương công chúa nên bước chậm. Tên tâm phúc , : "Hầu gia từng đối xử với nữ nhân nào như cả, nhưng ngài là thể gả , ngài..."
Ta thể sự lo lắng chân thành mà dành cho Thịnh Lạn.
"Ngài cứ yên tâm," hít sâu một , " tuyệt đối sẽ lỡ dở Hầu gia, sẽ giữ đúng cách với ngài , và ..."
"Không , Lục đại nhân hiểu lầm ý tiểu nhân ," Hắn vội vàng giải thích, "ý tiểu nhân là, mong ngài hãy đối xử với Hầu gia một chút, đừng ngài đau lòng, còn những chuyện khác — Hầu gia chắc chắn sẽ cách!"
Ta: "..."
Bước khỏi mật đạo trở mặt đất, mắt bỗng chốc thoáng đãng, chỉ thấy rừng trúc lao xao ánh trăng. Tên tâm phúc chỉ tay về phía một trạch viện mờ ảo phía xa, : "Đó là nơi thể tạm thời dừng chân. Sau Lục đại nhân đến đây thì cứ nghỉ ngơi ở đó, chỉ cần báo danh tính là ."