XUÂN SẮC NHƯ TẠT - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-02-08 02:58:58
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khóe môi đang ngập tràn ý của Thái hậu bỗng chốc sụp xuống.
Thịnh Lạn cung kính hành lễ với Thái hậu, Thái hậu nhạt bảo: "Ở đây đều là những khuê tú kinh thành gả cho ngươi, ngươi đến với bộ dạng là dọa ai ?"
Thịnh Lạn khẽ cúi đầu : "Thần chỗ Thái hậu nhiều nữ khách như , là thần mạo ." Nói đoạn, vẻ cáo với xung quanh: "Dung mạo Thịnh Lạn đáng sợ, kinh động các vị, mong lượng thứ."
Hắn đúng là chút cố ý, thái độ cự tuyệt khác từ xa hiện rõ mồn một.
Vị phu nhân bộc trực lên tiếng : "Hầu gia gì , nam nhi đại trượng phu chút sẹo thì ? Hầu gia chinh chiến bên ngoài vì nước vì dân, chúng kính trọng còn kịp, thể vì thế mà kinh sợ ?"
Các cô gái khác cũng vội vàng phụ họa, sắc mặt Thái hậu lúc mới dịu đôi chút.
Thịnh Lạn tạ ơn , bỗng nhiên đưa tay che lấy vết sẹo, vẻ mặt chút đau đớn. Kỷ Toàn đột nhiên vội vã chạy đến bên cạnh , thấp giọng giục giã: "Hầu gia mau uống t.h.u.ố.c , nếu lát nữa vết sẹo chảy mủ thì !"
Thịnh Lạn vội vàng đón lấy lọ t.h.u.ố.c trong tay Kỷ Toàn, mà vết sẹo mặt thật sự rỉ chất dịch vàng nhầy nhụa, trông dính dáp buồn nôn.
Đám đông nữ quyến đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.
Thái hậu tức giận phẩy tay: "Tất cả lui xuống hết cho Ai gia!"
Các tiểu thư vội vã dậy hành lễ, trong nháy mắt giải tán sạch sành sanh.
Ta cũng định lui , nhưng vị ma ma bên cạnh Thái hậu chặn đường.
Thịnh Lạn cũng chẳng buồn uống t.h.u.ố.c nữa, bình thản tại chỗ, cung kính cụp mắt.
Thái hậu lạnh: "Tốt lắm, dùng tâm kế với Ai gia đấy, ngươi gần đây!"
Thịnh Lạn bước đến mặt Thái hậu, bỗng nhiên mỉm : "Ngẩng đầu lên."
Thịnh Lạn ngước mắt Thái hậu, chợt phát hiện sự hiện diện của , vẻ kinh ngạc trong mắt giấu nổi. Ngay lập tức, liền mặt để cho thấy bên mặt trái, đưa tay lau loạn những thứ màu vàng mặt.
Thái hậu trông vẻ sảng khoái, : "Hoảng hốt cái gì, những thể thành với ngươi đều cả ."
Còn những ở đây, đều là những thể thành với .
Thái hậu cho Thịnh Lạn , cũng là cho .
hiểu, và Thịnh Lạn luôn giữ đúng lễ nghĩa, qua cũng chỉ là tình đồng liêu, tại Thái hậu coi như... dường như là mà Thịnh Lạn cực kỳ để tâm?
Thịnh Lạn vẫn mặt , giọng điệu phần giận dữ: "Thái hậu hà tất khó khác! Cho dù là thiên tiên hạ phàm, Thịnh Lạn cũng chẳng thèm để mắt!" Nói xong liền ngoắt thẳng, ngay cả lễ nghi cũng chẳng thèm màng tới.
"Cái tên oan gia !" Thái hậu tức giận, "Ai gia tạo nghiệt gì mà lo lắng mấy chuyện vớ vẩn của cơ chứ!"
Ma ma vội tiến lên khuyên nhủ Thái hậu, sang , trầm giọng hỏi: "Ngươi thấy cả chứ? Ý của Ai gia ngươi hiểu ?"
Ta cúi đầu, thận trọng đáp: "Vi thần là của Cô Phương Các, xin Thái hậu yên tâm."
Thái hậu dường như chẳng buồn thêm với nữa, cuối cùng cũng cho lui xuống.
Trên đường khỏi cung, đụng mặt Chiêu Dương công chúa.
Nàng vẻ như đang đợi , ánh mắt đầy vẻ bất thiện.
Ta hành lễ theo phận cấp , Chiêu Dương công chúa liền mỉa mai: "Thôi Nguy Đồi ngươi bám víu Định An Hầu, bản cung vốn còn tin, giờ xem là thật ? Có vì ngươi mà cự tuyệt tất cả các quý nữ ?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuan-sac-nhu-tat/chuong-10.html.]
Ta bình thản nàng , đáp: "Công chúa đùa , Hầu gia hề lời nào liên quan đến , thể khẳng định là vì ?"
Sắc mặt Chiêu Dương công chúa lộ vẻ nghi hoặc, cáo từ định rời , nàng vọng theo lưng : "Định An Hầu, hạng ngươi thể chạm ."
"Công chúa cần phí tâm lên ," Ta ngoảnh đầu , lạnh lùng đáp, "Nếu gì thỏa đáng, tự Cô Phương Các xử lý."
Chẳng ngờ tới cổng cung, gặp Thôi Nguy Đồi.
Hắn cau mày , thẳng vấn đề: "Bên ngoài đều đang đồn đại chuyện của nàng và Định An Hầu..."
Hai vợ chồng nhà là hẹn kẻ đến để tức c.h.ế.t đấy ?
"Liên quan gì đến ngươi?!" Ta giận dữ , "Ta với ngươi còn quan hệ gì nữa ?"
Thôi Nguy Đồi như thể hóa đá, hồi lâu thốt nên lời.
Trước đây từng mắng nhiếc như , chỉ cần to tiếng một chút là sẽ đem hai chữ "phụ đạo" để dạy bảo ngay.
An Nhu Truyện
Ta chẳng thèm để ý xem định gì nữa, trực tiếp rảo bước rời .
Thôi Nguy Đồi ở phía tức tối gào lên: "Mỗi Hoàng thượng khen ngợi , lời lẽ của nhất định kéo thêm nàng ! Nếu nàng nghĩ nàng chỉ là một Ti chính Vũ Khoa Tư nho nhỏ, Hoàng thượng sẽ nàng là ai ? Còn nhớ đến mà ban thưởng ? Nàng dám với trong sạch ? Nếu tư thông riêng tư, tại đối xử với nàng như ?!"
Ta thèm đầu: "Vậy ngươi mà hỏi , hỏi gì?"
Thôi Nguy Đồi đuổi theo giữ lấy , trừng mắt một hồi, bỗng nhiên thần sắc dịu , : "Chỉ Tuyển, từ khi nàng , với nàng vài câu t.ử tế cũng khó. Ta luôn nhớ về ngày xưa, nhớ về lúc chúng còn cùng trò chuyện việc nhà... Chỉ Tuyển, trong lòng , nàng mãi mãi là thê t.ử của ."
Ta hất tay , nhấn mạnh từng chữ: "Thôi đại nhân, từ giây phút ngươi quyết định cưới Chiêu Dương công chúa chính thê, còn là thê t.ử của ngươi nữa , mong ngươi ghi nhớ kỹ điều ."
Thôi Nguy Đồi ngẩn ngơ , như thể tin sự thật .
Ta thèm nữa, vội vã xa.
Hầm hầm tức giận về đến phủ của , thấy căn viện nhỏ yên tĩnh đang chờ đợi chủ nhân, tâm trạng mới dịu đôi chút.
Không ngờ ở cửa vẫn còn một đang đợi .
Người để mái tóc dài bên trái rủ xuống, chỉ cho thấy bên mặt của .
Ta nhẹ nhàng tiến gần.
"Xin ," Hắn thấp giọng , "Thái hậu nàng khó xử ?"
Hắn ánh trăng, bằng ánh mắt đầy lo lắng.
"Không ." Ta nghiêng đầu sang bên mặt trái của , "Vết thương của Hầu gia, là do ở chiến trường ?" Ta nhấc cánh tay lên vỗ vỗ, "Ta cũng vết thương, tuy ở mặt nhưng cũng khá đáng sợ. Có điều chẳng cả, cần để tâm , Hầu gia."
Hắn về phía cánh tay của : "Còn... đau ?"
Ta mỉm : "Không đau, vết thương cũ từ mấy năm . Không so với Hầu gia, là do đụng gấu xám, suýt chút thì mất mạng, cũng may khi đó ở cùng ..." Ta chợt khựng , trừng trừng , "Là... là ?!"
Ba năm , vẫn còn sống ở Bình Thành.
Lúc đó còn thành với Thôi Nguy Đồi, vẫn là một cô nương thích chạy rừng cùng phụ .