XUÂN PHONG MỤC NOÃN - 4

Cập nhật lúc: 2025-02-17 23:22:16
Lượt xem: 21,158

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi cả nhà huyện lệnh tống đại lao, đang cãi với .  

 

Bà bảo con phượng hoàng thêu chẳng khác gì con gà với con vịt.  

 

Ta bảo bà thêu cũng chẳng gì.  

 

Nhìn tình hình, hai con sắp đ.á.n.h đến nơi.  

 

Gia gia hốt hoảng xô cửa xông , sắc mặt tái nhợt, năng lộn xộn:  

 

"Người kinh thành đến bắt , ngay hôm nay áp giải về kinh!"  

 

"Tội danh gì?"  

 

Gia gia lắc đầu.  

 

Ông thể chứ.  

 

Ta bối rối lục tung cả gian phòng, lòng rối như tơ vò.  

 

Mẹ thở dài, kéo từ giường một cái rương.  

 

"Ta đang thu dọn bạc đây, con thì nó ở mà tìm? Ở đây hơn năm trăm lượng, mang hết ."  

 

Mẹ ngày thường tiết kiệm, chỉ mua bánh đắt hơn một văn tiền, bà cũng mắng suốt ba ngày.  

 

Vậy mà bây giờ… năm trăm lượng đối với nhà , là một khoản tiền khổng lồ.  

 

Nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của , bà hừ lạnh một tiếng:  

 

"Ta vốn định dành dụm thêm, con khó lấy chồng thì ít nhất cũng tiền mà dưỡng già.  

 

" bây giờ, huyện lệnh đại nhân gặp nạn, là lúc cần bạc nhất, thể keo kiệt. Bạc là vật chếc, mà con thì còn trẻ, giếc thêm vài con lợn rừng nữa, cũng chẳng lo kiếm ."  

 

Ta thật sự ngờ khí khái như .  

 

Không hai lời, gói bọc bạc lao ngoài.  

 

Gia gia chuẩn sẵn xe lừa ngoài sân, lưng còn đeo theo đại đao ông từng dùng khi đao phủ.  

 

Lòng vốn rối loạn bỗng chốc bình tĩnh , như tìm chỗ dựa.  

 

Xe lừa khỏi cổng xa, bên trong vang lên tiếng nức nở của .  

 

Tiếng mỗi lúc một lớn, mỗi lúc một t.h.ả.m thiết.  

 

Ta siết c.h.ặ.t bọc bạc trong n.g.ự.c.  

 

Gia gia thở dài:  

 

"Noãn Noãn, nhớ hiếu thuận với con. Số bạc , chính là mạng của bà đấy."  

 

Ta gật đầu thật mạnh.  

 

Thầm nghĩ, nhất định kiếm đủ một túi vàng trả cho

 

08

 

Khi đến nơi, huyện lệnh phủ trống .  

 

Trên cửa dán đầy niêm phong.  

 

Bách Phúc thúc trói cô độc cổng, vùng vẫy đến mức cổ sắp siết m.á.u.  

 

Thấy đến, nó kích động vẫy đuôi liên tục.  

 

Có Bách Phúc thúc gia nhập, ít nhất chúng cũng còn mù quáng chạy loạn nữa.  

 

Dưới sự "chỉ huy" của ch.ó thúc, và gia gia một đường đuổi theo khỏi thành.  

 

Đến lúc chạng vạng, cuối cùng cũng đuổi kịp đoàn áp giải tù nhân.  

 

Chỉ để chuyện với phu nhân bọn họ, bỏ ba mươi lượng bạc.  

 

Nhóm quan sai áp giải vẫn tỏ vô cùng miễn cưỡng, thấy và gia gia ăn mặc rách rưới, mới miễn cưỡng cho một nén nhang thời gian.  

 

"Noãn Noãn, các con về . Chuyện thứ các con thể nhúng tay . Chăm sóc cho Bách Phúc thúc, coi như trọn vẹn ân tình giữa chúng ."  

 

Phu nhân đầy thương xót và nỡ rời xa.  

 

Cố Lưu Vệ chỉ lặng lẽ , nước mắt rơi mãi ngừng.  

 

Bỗng nhiên thấy phiền vô cùng.  

 

Vươn tay giữa song sắt của xe tù.  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuan-phong-muc-noan/4.html.]

 

"Đây là cái gì?"  

 

Thiếu niên ngơ ngác: "Tay ngươi ."  

 

"Bốp!"  

 

Ta dốc lực tát một cái.  

 

Không gian thoáng chốc rơi im lặng, tất cả đều sững sờ .  

 

Trong đôi mắt nhỏ của Bách Phúc thúc cũng đầy vẻ khó hiểu.  

 

"Cố Lưu Vệ, ngươi thành tù nhân , lóc cũng chẳng giải quyết gì! Nếu còn , tát tiếp."  

 

Rồi ghé sát bên lão gia, thấp giọng :  

 

"Nói thẳng , cứu , con đều sẽ thử hết sức. Người chỉ cần cho con , khi lên kinh con nên tìm ai? Bây giờ còn ai đáng tin cậy ?"  

 

Lão gia thật sâu, là kẻ thì nhất định sẽ .  

 

Ông thở dài, khách sáo nữa.  

 

Ta ghé tai lắng , càng mắt càng trừng lớn, sững sờ thôi.  

 

Lão gia xem trọng quá ?  

 

Ngay cả chính ông cũng thấy chút hoang đường, gãi đầu :  

 

"Thật sự … các con cứ về . Dưới phiến gạch cửa thư phòng trong phủ chôn một khoản bạc.  

 

"Đợi vài năm gió lặng sóng yên, con lén đào , cũng đủ sống an nhàn cả đời."  

 

Thành thật mà , chắc chắn chút nào.  

 

chắc chắn thì bỏ cuộc ?  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Tất nhiên là thể !  

 

Ta và gia gia điều khiển xe lừa lên đường .  

 

Câu "Bất kể lúc nào cũng bảo bản " của phu nhân và lão gia cuốn cơn gió lạnh phía lưng.  

 

Cố Lưu Vệ cũng hướng về phía hét lên một câu:  

 

"Bảo trọng!"  

 

Hắn nữa!  

 

Haizzz! 

 

09

 

Kinh thành phồn hoa, vinh hoa phú quý dễ mờ mắt con .  

 

Ngay cả khí nơi đây cũng phảng phất mùi bạc.  

 

Ta và gia gia như ruồi mất đầu, lông bông khắp nơi suốt hai ngày.  

 

Lão gia bảo tìm Thái hậu, nhưng đừng Thái hậu, ngay cả một tên thái giám cũng chẳng gặp nổi.  

 

Hai ông cháu thụp bên vệ đường, lòng đầy lo lắng.  

 

Chợt thấy bán thịt lợn rừng, bỗng nhớ lời phu nhân từng .  

 

Bà bảo rằng, Thái hậu cũng gặp cô nương tay giếc hai con lợn rừng.  

 

Nếu thể gặp Thái hậu, để Thái hậu thấy thì ?  

 

Ta mua ba chiếc bánh bao lớn tặng cho một gã ăn mày ở Bắc Thị, hỏi xem trong thành nơi nào đông nhất.  

 

Hắn đó là Lộc Thọ Nhai.  

 

Mỗi ngày, quan triều đều ngang qua nơi đó.  

 

Học sĩ bốn phương tụ họp tại các lâu, t.ửu quán để ngâm thơ, họa tranh.  

 

Cũng là địa điểm thể thiếu của đám tiểu thương buôn bán hàng ngày.  

 

Ta mua một tấm lụa thượng hạng, thức trắng một đêm lên đó một hàng chữ lớn:  

 

“Tần Mục Noãn, kẻ săn hai con lợn rừng, kính chúc Thái hậu vạn thọ vô cương.”  

 

Nếu kỹ, từng nét chữ đó đều tạo nên từ vô chữ “Phúc” nhỏ ghép .  

 

Loading...