XUÂN PHONG MỤC NOÃN - 2

Cập nhật lúc: 2025-02-17 23:21:08
Lượt xem: 24,954

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những lời khiến ma ma họ Tô vô cùng tán thưởng, ánh mắt gia gia cũng thêm vài phần kính trọng.  

 

03

 

Cố Lưu Vệ bằng tuổi , đường , ma ma họ Tô cũng kể sơ qua về .  

 

Hắn cực kỳ nghịch ngợm, đến nay đổi hơn chục nha bồi .  

 

Nhìn vẻ mặt bà như thôi, liền tổng kết:  

 

"Vậy nhiệm vụ của là mỗi ngày trông chừng học hành t.ử tế, đừng để chọc tức đến mức ngất xỉu, đúng ?"  

 

Ma ma họ Tô sững , do dự gật đầu.  

 

"Chắc… là đúng ."  

 

Vừa bước cửa, một thùng nước phân hôi thối xối thẳng xuống từ đầu đến chân .  

 

Kẻ đầu têu chống nạnh, vẻ mặt đầy khinh miệt .  

 

Ma ma họ Tô lập tức chuồn mất, bộ dạng như thể chỉ hận thể tránh xa ngay lúc .  

 

Ta vẩy tay áo, lao thẳng về phía như một con sói, đè Cố Lưu Vệ xuống đất.  

 

Tay trái một bạt tai, tay một bạt tai, tiếng bôm bốp vang lên giòn giã.  

 

Hắn vóc dáng cao lớn, khi hồn lập tức lật , đè xuống.  

 

từ nhỏ lăn lộn ở chợ b.úa, thủ đoạn bẩn thỉu gì mà từng thấy qua?  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Huống hồ còn nhanh nhẹn, pháp linh hoạt.  

 

Lúc phu nhân chạy đến, Cố Lưu Vệ bệt đất, chảy cả m.á.u mũi, miệng hu hu.  

 

Ánh mắt còn mang theo mấy phần sợ hãi.  

 

Mọi đều ngây .  

 

"Ta tắm, quần áo công t.ử nhà các bẩn , bồi thường cho ."  

 

Phu nhân vốn là hiền lành, lập tức bảo ma ma họ Tô dẫn .  

 

Sau lưng, Cố Lưu Vệ càng lớn, như thể đang dùng tiếng để phản đối một cách vô thanh.  

 

Ta ngoảnh đầu , giơ nắm đ.ấ.m với .  

 

Hắn lập tức nuốt nước mắt bụng, tiếng chỉ còn vài tiếng nức nở.  

 

"Hu hu…"  

 

Ngay cả ma ma họ Tô cũng thoáng vẻ e dè.  

 

Câu đó nhỉ?  

 

Kẻ ngang ngược sợ kẻ liều lĩnh, kẻ liều lĩnh sợ kẻ cần mạng.  

 

chính là loại cuối cùng. 

 

04

 

Ba ngày , nữa.  

 

phu nhân lập tức tăng lương lên sáu lượng, nhất quyết giữ .  

 

Không ngoài lý do gì khác—chỉ vì bây giờ, Cố Lưu Vệ thấy tên là sợ mất mật.  

 

Ngày đầu tiên, rắc sỏi cơm của .  

 

Ta liền đầu, lấy bánh của Bách Phúc thúc bỏ thẳng bát , còn ấn c.h.ặ.t đ.ầ.u xuống, bắt trơ mắt nuốt nó bụng.  

 

Đánh ư? Hắn đối thủ của .  

 

Ta thuộc dạng liều mạng, mà loại điên cuồng như thế gan theo.  

 

À, suýt quên , Bách Phúc là con ch.ó từng cứu mạng Cố Lưu Vệ.  

 

Trong phủ, nó địa vị cao, ai ai cũng gọi nó là Bách Phúc thúc.  

 

Ngày thứ hai, Cố Lưu Vệ tìm định khiêng ném ngoài.  

 

Ta dùng một nồi nước ớt cay quét ngang bốn phương tám hướng.  

 

Chủ tớ ba nhà tru tréo t.h.ả.m thiết suốt cả ngày trong phủ.  

 

Ngày thứ ba, sai lén trộm quần áo của , ngăn cho ngoài.  

 

Ta liền quấn chăn lên , cầm chày cán bột đuổi đ.á.n.h suốt ba canh giờ trong phủ.  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuan-phong-muc-noan/2.html.]

 

Cuối cùng hành đến mức sùi bọt mép.  

 

Ta còn bảo kéo đến từ đường nhốt một đêm.  

 

Hắn suýt mất nửa cái mạng.  

 

Nửa đêm tỉnh dậy, la hét đòi học hành.  

 

Cả phủ đều mừng rỡ.  

 

Phu nhân còn tặng hai bộ y phục mới.  

 

chẳng vui vẻ gì.  

 

Ba ngày sống khổ sở vô cùng.  

 

Không thể hiểu nổi, đời loại phế vật như Cố Lưu Vệ.  

 

Thế nhưng cuối cùng, vẫn chọn ở .  

 

Gia gia gãy chân, cha bỏ trốn cùng Trương quả phụ .  

 

Mẹ cũng vì tức giận mà ngã bệnh.  

 

Từ nay, chính là trụ cột của gia đình.  

 

, đãi ngộ ở huyện lệnh phủ cũng tệ.  

 

Bằng hữu quanh ai cũng hâm mộ, vì còn nhỏ như thể kiếm tiền nuôi cả nhà. 

 

05

 

Năm mười ba tuổi, giặc cướp hoành hành, bên ngoài ngày càng loạn lạc.  

 

Gia gia lớn tuổi, may nhờ ân điển của huyện lệnh đại nhân, ông sắp xếp chức ngục trông coi nhà lao.  

 

cũng xem như một công việc định.  

 

Cố Lưu Vệ cũng ngày càng chăm chỉ sách, cả dần chững chạc hơn thấy rõ.  

 

Thế nhưng, mỗi ngày đều thở dài.  

 

Tiếc nuối rằng nếu là nam nhi, chắc chắn thể đỗ đạt công danh.  

 

Sau đó sang Cố Lưu Vệ, tiếng thở dài càng lớn hơn, trong mắt tràn đầy thất vọng, chẳng buồn che giấu.  

 

Cũng nhờ thêm một chuyện.  

 

Huyện lệnh đại nhân chính là con trai út của Hổ Uy tướng quân kinh thành, là kẻ duy nhất trong gia tộc bỏ võ theo văn.  

 

Thế nhưng xem ông cũng cam tâm lắm.  

 

Vậy nên mới đem hy vọng của đặt hết lên Cố Lưu Vệ.  

 

Mỗi ngày ngoài gấp đôi bài vở, còn học võ với võ sư.  

 

Cố Lưu Vệ chẳng kẻ thiên phú sách.  

 

càng kẻ thiên phú luyện võ.  

 

Hắn nhiều xúi cùng bỏ nhà trốn cho .  

 

Ban đầu vốn khinh thường , nhưng chống bản tính trọng nghĩa của .  

 

Vậy nên đến ngày sinh thần của , đồng ý dẫn lén rừng săn thú.  

 

Nói là săn thú, nhưng dạo quanh rừng mấy canh giờ mà ngay cả một cọng lông gà cũng chẳng thấy .  

 

"Tần Mục Noãn, ngươi gạt ? Coi dễ lừa lắm ?"  

 

"Ta cũng chỉ thôi. Nghe bảo khu rừng lắm lợn rừng lắm, nếu may mắn, còn thể săn hổ nữa kìa."  

 

Cố Lưu Vệ lập tức trợn trắng mắt.  

 

"Chắc chỉ ngươi mới coi việc gặp hổ là chuyện may mắn đấy."  

 

Ta nhướn mày, thì ?  

 

Một bộ da hổ thể bán mấy chục lượng bạc đó.  

 

Bỗng nhiên, trong rừng vang lên tiếng xào xạc, càng lúc càng gần.  

 

Ta lập tức cảnh giác, thúc giục Cố Lưu Vệ leo lên cây.  

 

Hắn c.h.ử.i lề mề.  

 

Loading...