XUÂN NHẬT THIÊU TÂM - 3
Cập nhật lúc: 2026-03-01 12:01:05
Lượt xem: 231
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Hồi cứ thế xuất hiện mặt , vô lý hợp tình hợp lý, với dáng vẻ xám xịt ngốc nghếch mà chẳng ai từng nghĩ tới.
Ai mà ngờ , Triệu Lan Anh — Lại Bộ Thiếu Sử nổi tiếng giỏi luồn lách xoay xở — sinh một cô con gái như Tống Hồi thế ?
“Ta tên là Tống Hồi.”
Phu t.ử bảo nàng tự giới thiệu, nàng chỉ một câu như .
Giọng mềm mềm dẻo dẻo, âm cuối kéo dài, hợp với đôi má tròn trịa của nàng.
04
Hứa Lam Thanh cao lớn, là vị công t.ử tôn quý như viền vàng nạm ngọc. Hắn thích chung với ai, nên một chiếm chỗ cuối lớp.
Phía là hai bằng hữu thiết — Lạc Bạch và Văn Anh.
Vì Hứa Lam Thanh một , Lục Chiêu cũng đành bất đắc dĩ tự riêng một bàn.
Phu t.ử bảo Tống Hồi xuống, nhưng chỉ định nàng cùng ai.
Ai nấy đều quan hệ giữa nàng và Hứa Lam Thanh, xì xào bàn tán, đều nghĩ nàng sẽ cùng . Ngay cả Lục Chiêu cũng nghĩ .
“Đồ xí.”
Giọng Hứa Lam Thanh thanh lãnh, hệt như dung mạo cao quý lạnh nhạt của .
Hắn chống bàn tay thon dài trắng trẻo lên chiếc cằm tinh xảo mà sắc nét, từ trong miệng nhả những lời cay nghiệt.
Hàng mày dài, đôi mắt phượng chứa xuân đều rõ sự chán ghét cùng nhẫn nhịn.
Tất cả đều thấy.
Tất cả đều đang ai.
Thế nhưng Tống Hồi xám xịt như những gì tưởng tượng.
Nàng chậm rãi bước đến bên cạnh Lục Chiêu, đặt chiếc túi sách màu vàng đất sờn mép xuống.
Nàng mím môi, nơi khóe môi hiện lúm xoáy nhỏ.
Trong ánh kinh nghi bất định của Lục Chiêu, nàng thản nhiên xuống.
“Đồ tồi.”
Giọng nàng khẽ.
Khi câu , nàng Lục Chiêu. Trong đôi mắt tròn một tia giận dỗi nhỏ xíu.
Rồi nàng ngượng ngùng .
Lục Chiêu , nàng đang Hứa Lam Thanh.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Hứa Lam Thanh là đồ tồi.”
Tống Hồi nhích gần Lục Chiêu hơn một chút, thì thầm chia sẻ nỗi bất mãn của .
Là một chút, nhỏ bất mãn.
Lục Chiêu bật .
“Ừ.”
Hắn cũng gật đầu tán thành.
Dù mỗi Hứa Lam Thanh thấy , cũng chỉ một câu.
“Đồ ngu.”
Chẳng là đồ tồi đó ?
Tống Hồi và Lục Chiêu chia sẻ với một bí mật chung mà ai khác — một bí mật chỉ thuộc về hai họ.
Giờ chơi, Lục Chiêu hào phóng chia kẹo hoa quế của cho Tống Hồi.
Tống Hồi cực kỳ thích. Khi ăn, mắt nàng híp thành một đường.
Lúc luyện chữ, Tống Hồi khẽ khàng, kiên nhẫn với Lục Chiêu rằng chữ của nàng cũng lắm.
Lục Chiêu nét b.út sắc sảo của nàng, những khúc chuyển gần như mỹ, trầm mặc thật lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuan-nhat-thieu-tam/3.html.]
“Chỉ cần ngươi , nhất định thể .”
Ánh mắt nàng chân thành, thẳng thắn, giống dối chút nào.
Tối hôm trở về, Lục Chiêu mải mê luyện chữ, quên mất gầm giường còn giấu một sợi dây dùng để thắt cổ.
Tống Hồi .
Chỉ một bạn thôi, cứu mạng Lục Chiêu.
Sáng hôm Lục Chiêu đến sớm, trong túi sách đều là những trang chữ suốt đêm qua.
Tống Hồi vẫn đến.
Bên ngoài cửa sổ, bầu trời phủ một tầng sương mỏng. Lục Chiêu thích, nhưng cũng còn sinh chán ghét như ngày.
Lại bước . Hắn một cái — Tống Hồi. Lại thêm một nữa — vẫn Tống Hồi…
“Ngươi thôi đừng mong đợi nữa ! Dù thế nào nàng cũng là vị hôn thê tương lai của Tiểu Quận Vương. Ngươi — một kẻ đoạn tụ thích nam nhân — còn trông mong bạn với nàng ?
Biết hôm qua về nhà Tống Hồi mẫu trách phạt chứ?
Ngươi cứ chờ xem hôm nay nàng còn cùng ngươi …”
Thái độ ác liệt, lời lẽ khó đến cực điểm.
Lục Chiêu cô nương cay nghiệt mặt, cảm thấy nàng càng lúc càng thô ráp khó coi.
nghĩ… lẽ Tống Hồi thật sự mẫu trách phạt?
Nàng cũng thích nam nhân?
Nàng cũng cho rằng là kẻ biến thái ?
Nàng cùng nữa ư…
Chẳng sớm hiểu rõ …
“Lục Chiêu, chào buổi sáng!”
Mặt trời cuối cùng cũng chọc thủng tầng sương mỏng, ánh sáng rực rỡ chiếu xuống Lục Chiêu, lạnh nóng — là nhiệt độ vặn nhất đối với .
Thế là, Lục Chiêu bạn duy nhất trong đời — Tống Hồi xám xịt.
Còn Tống Hồi nghĩ, nàng bạn rực rỡ nhất — Lục Chiêu.
Sau ngày hôm , Lục Chiêu nghĩ…
Thực thể c.h.ế.t muộn hơn một chút.
Có thể muộn hơn một chút nữa.
05
“Tối qua cha xem chữ , tiến bộ nhiều, còn thưởng cho năm lượng bạc.
Vài ngày nữa trời quang đãng, A Hồi ăn băng lạc cùng ?”
Hai ghé đầu thì thầm nho nhỏ, trao đổi chẳng hề vướng ngại. Dù đôi khi là ông gà bà vịt, chẳng ai thật sự hiểu hết lời .
“Ừm ừm, .”
Tống Hồi sức gật đầu.
Nàng cũng vô cùng khao khát năm lượng bạc. Đối với nàng, đó gần như là một con khổng lồ thể với tới.
“Mẫu bảo mời ngươi đến nhà chơi. Vài ngày nữa là sinh thần tổ mẫu .”
“Giúp với bá mẫu, thật sự . hôm đó chắc hẳn nhà ngươi nhiều đến, tiện lắm.
Ta đến muộn một chút, ?”
Từ khi đính hôn với Hứa Lam Thanh, ước nguyện lớn nhất của Tống Hồi là mỗi khi ở nơi đông , thể biến thành một ngọn cỏ, tùy tiện mọc ở một góc nào đó, ai thấy nàng mới .
Lục Chiêu hiểu nàng, chẳng hề để bụng, gật đầu đồng ý.
Bầu trời vốn như nghẹn đến sắp nổ tung cuối cùng cũng rơi xuống những giọt mưa. Thư đồng của Lục Chiêu là Chử Vũ vội vàng bung ô che cho .
Thực , đối với mùa hạ oi bức thế , cơn mưa chẳng thể coi là lớn. Lất phất rả rích, chỉ đủ ướt tóc và bờ vai.