XUÂN ĐÀO CÓ HỈ - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-18 00:14:11
Lượt xem: 2,734
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cút ngoài. Thứ dơ bẩn đó mang đến mặt gì? Cút xa một chút…”
“Vậy… chiếc khóa thì ?”
Ta lúng túng nàng.
Ta từng nghĩ giữ .
mấy ngày nay , nha vô ý động trâm vàng của nàng, liền đ.á.n.h c.h.ế.t quăng ngoài.
Ta tuy nóng lòng cứu mẫu , nhưng thể liều mạng như .
Dù bạc cũng chắc cứu mẫu .
giấu vàng, nếu phát hiện, chắc chắn đ.á.n.h c.h.ế.t.
Ta c.h.ế.t , còn lấy gì cứu mẫu ?
“Coi như thưởng cho ngươi.”
Ngày , ôm chiếc khóa vàng, cứ như đang mộng.
Tố Vân đầy ngưỡng mộ.
“Thế đủ chuộc , còn dư ít. Mau tìm ma ma quản sự… Lạ thật, chiếc khóa rõ ràng là thứ phu nhân trân quý nhất.”
Trân quý nhất?
“ phu nhân bao vàng bạc. Hôm qua cây hoa mẫu đơn bằng chỉ vàng đầu nàng to bằng nửa khuôn mặt, mà nàng còn mấy đóa như . Những món bằng vàng khác càng nhiều đếm xuể. Sao để ý một chiếc khóa nhỏ?”
Nếu thực sự quý, để rơi cái thùng dơ bẩn ?
Tố Vân ngẩn , dường như cũng thấy lời sai.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ta vuốt hai chữ “Yến Thù” khóa.
“Yến Thù là thiếu gia ?”
Mấy hôm nay ma ma trong viện , Thế t.ử và phu nhân một con trai, năm nay hai mươi bốn tuổi, bằng tuổi mẫu .
Tên gọi Văn Bác.
Tố Vân gật đầu.
“Thiếu gia tên Văn Bác, tự là Yến Thù. Chiếc khóa là vật thiếu gia thường đeo khi còn nhỏ. Sau ngoài cầu học, vị đại nho là thầy của thiếu gia ưa nhã nhặn, nên mấy thứ tục vật như mang theo thư viện. Rồi thiếu gia đỗ đầu bảng, bổ nhiệm ngoài quan, một năm chẳng về mấy . Phu nhân liền thường chiếc khóa , thấy vật nhớ thôi.”
Ta gật đầu, càng thêm yêu quý chiếc khóa.
“Vật thiếu gia từng đeo, đương nhiên là .”
Biết còn thể khiến mẫu nhiễm chút phúc khí của Hầu phủ, rửa bớt khổ mệnh.
Người ngoài gọi bà là Lý thị, phụ gọi bà là tiện phụ.
bà từng lén với .
“Hai chữ Yến Thù, thật . Đáng tiếc năm đó sinh con, mẫu nhớ . Không kịp đặt cho con cái tên như , đành giữ cho . Sau nếu mẫu c.h.ế.t, con… nhớ khắc hai chữ lên bia mộ. Mẫu … thật quỷ vô danh.”
Ta đeo chiếc khóa cổ, giấu kỹ trong áo.
Không dám để ai thấy.
Trong viện, ngoài Tố Vân và Thế t.ử phu nhân, ai thứ .
Tố Vân còn lén dặn .
“Nếu chuộc khỏi phủ, tuyệt đối đừng để ai thấy. Với quý nhân, đây chỉ là vật trang sức. Với thường và nô tỳ, đây là thứ mua mạng.”
Tố Vân thật .
Hầu hạ Thế t.ử phu nhân tận tâm, cũng từng ý khác với Thế t.ử gia.
Không như .
Phu nhân thưởng vàng cho , vẫn một lòng của Thế t.ử gia, cùng Thế t.ử phu nhân tỷ …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuan-dao-co-hi/chuong-3.html.]
Ta và Tố Vân ít khi dịp trò chuyện lâu.
Nàng là đại nha của Thế t.ử phu nhân, việc nhiều kể siết, chuyện trong viện đều đích nàng chỉ dạy bọn tiểu nha đầu.
Việc của ít nhất.
Mỗi ngày chỉ trong buồng phụ, đợi Thế t.ử hoặc phu nhân cần dùng nhà xí.
Đưa giấy.
Kịp thời rửa thùng hương, mấy việc bẩn thỉu .
Tố Vân , việc chỉ do ma ma trong phủ tiện tay , vốn một nô tỳ riêng chuyên trách.
“Dĩ nhiên, nhà phú quý khác thì , nơi còn dùng mỹ nhân giấy…”
Nói đến “mỹ nhân giấy”, sắc mặt Tố Vân liền dễ coi.
Ta hiếu kỳ.
“Là giấy bông trắng vẽ mỹ nhân ?”
Vì Thế t.ử phu nhân dùng giấy bông trắng.
Tố Vân lắc đầu, nhưng chịu thêm nữa.
…
Đêm đến, canh bên thùng hương. Khi Thế t.ử phu nhân đến ngoài, theo thói quen chọn năm tờ giấy bông trắng mềm mại nhất đưa cho nàng.
Nàng theo phản xạ một cái.
“Sao ngươi vẫn còn ở đây?”
Ta… nên ở đây ?
“Chẳng bảo nô tỳ việc ?”
Thế t.ử phu nhân thùng, ánh nến vàng vọt trong buồng phụ, lặng lẽ .
Ánh mắt lạnh lẽo.
“Chiếc khóa vàng cho ngươi ?”
Ta vội lấy từ trong cổ .
“Ở đây ạ! Người thu ?”
Ánh vàng lấp lánh.
Nàng chiếc khóa rửa sáng bóng, dường như chút nghẹn .
“Có chiếc khóa , ngươi định chuộc về nhà ?”
“Không về …”
Ta cúi đầu, nhẹ tay vuốt hoa văn khóa.
“Phụ nô tỳ là kẻ c.ờ b.ạ.c. Mang vàng về cũng giữ . Lần nếu ma ma kịp thời mua nô tỳ, e là nô tỳ bán thanh lâu .”
Hơn nữa, dù vàng, ông vẫn sẽ tiếp tục đem mẫu cầm cố, ép bà sinh con cho khác.
Ông nào chê tiền nhiều.
Thế t.ử phu nhân lặng lẽ .
Không do ánh nến hun mắt , thấy hốc mắt nàng dường như ươn ướt.
Bị nàng như , thấy tự nhiên.
Theo bản năng, khiến nàng cũng tự nhiên.
“Phu nhân, nên lau . Vừa hình như chút… lỏng bụng. Nếu để khô , dùng nước rửa đấy.”
Quả nhiên, nàng lập tức trợn mắt.
“ là thô bỉ chịu nổi.”