Xông vào cửa ngõ Âm Dương (Tuyển tập truyện Huyền Nghi - Linh dị) - Chương 97

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-08 10:08:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Độ Sóc gương lạnh lùng : “Đừng đem tâm tư đ.á.n.h lên Dương Dương.”

 

“Nếu sẽ khiến các ngươi thật sự trở thành Quỷ tộc đúng nghĩa.”

 

Vừa dứt lời, chiếc gương phát vài tiếng nứt vỡ.

 

Những vết nứt mặt gương ngày càng nhiều.

 

Có chỗ thậm chí vỡ thành bột mịn.

 

Rõ ràng đang âm thầm nhắm Trần Dương.

 

Điều khiến Độ Sóc vô cùng tức giận.

 

Sau khi Độ Sóc rời khỏi căn phòng, trong phòng ngủ bỗng xuất hiện vài mặc áo xanh.

 

Trên mặt họ đều đeo mặt nạ đồng thau.

 

Chính là những từng xuất hiện ở nhà nghỉ đó.

 

Người đầu trong họ chiếc gương vỡ với ánh mắt kính sợ lo lắng.

 

Một thanh niên trong nhóm nhịn liền hỏi: “Đại , rốt cuộc là ai?”

 

“Vì ngạo mạn như ?”

 

Hắn tiếp với vẻ khó chịu: “Trần Dương là truyền nhân Quỷ Đạo.”

 

“Hắn thuộc Vu tộc.”

 

“Vu tộc và Quỷ tộc của chúng vốn cùng nguồn gốc.”

 

“Lẽ giúp đỡ lẫn mới đúng.”

 

“Vậy thì dựa trách chúng đang tính kế Trần Dương?”

 

Từ lời của thanh niên áo xanh thể phận của những .

 

Họ chính là hậu duệ của Tam Nhãn Quỷ Tộc, những từng là con dân của cổ Thục quốc biến mất từ lâu đây.

 

Còn bóng đen chỉ là một cô hồn mà họ cố ý dẫn tới để thu hút sự chú ý của Trần Dương.

 

Người gọi là Đại lập tức quát lớn: “Cẩn thận lời của ngươi!”

 

Ông trẻ tuổi bằng ánh mắt nghiêm khắc tiếp: “Từ nay về nếu cần Trần Dương giúp đỡ, nhất định đối xử với bằng lễ nghĩa.”

 

“Nếu đồng ý giúp, cũng tuyệt đối ép buộc.”

 

Trong Quỷ tộc, địa vị của Đại tương đương với tộc trưởng.

 

lời ông , những còn đương nhiên theo.

 

Thanh niên dù trong lòng vẫn còn thắc mắc nhưng cũng đành cúi đầu lời.

 

vẫn nhịn hỏi thêm một câu: “Đại , rốt cuộc là ai?”

 

Đại trầm giọng đáp: “Chúng kính sợ thần.”

 

Trần Dương đuổi theo bóng đen chạy thẳng tới cuối hành lang.

 

khi chạy đến nơi, mặt còn đường nữa.

 

Xung quanh trống rỗng, cũng thấy bất kỳ bóng đen nào .

 

Trần Dương lập tức dừng , ánh mắt cẩn thận quan sát bốn phía xung quanh.

 

Cấu trúc của căn nhà vô cùng kỳ lạ.

Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!

 

Các phòng và hành lang dường như xây dựng theo kiểu chồng chéo, khiến ánh trăng bên ngoài gần như thể chiếu bên trong.

 

Đừng là ban đêm.

 

Ngay cả ban ngày, nơi chắc hẳn cũng tối tăm và âm u.

 

Lúc Trần Dương dùng ánh đèn từ điện thoại để soi đường.

 

Ánh sáng yếu ớt từ điện thoại chiếu lên tường, chỉ đủ để thấy một nhỏ phía .

 

Khi xoay định rời , ánh mắt vô tình chú ý tới một góc tường.

 

Ở đó một cánh cửa nhỏ, cao chừng nửa .

 

Cánh cửa trông khá cũ kỹ, gần như hòa lẫn với bức tường nên khó nhận nếu kỹ.

 

Trần Dương lập tức tới.

 

Hắn cúi xuống đưa tay kéo cánh cửa đó .

 

Cánh cửa mở dễ dàng, gần như hề khóa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xong-vao-cua-ngo-am-duong-tuyen-tap-truyen-huyen-nghi-linh-di/chuong-97.html.]

 

Phía cánh cửa là một cầu thang nhỏ dẫn xuống .

 

Trần Dương cúi thấp bước bên trong.

 

Ban đầu cầu thang khá thấp, khom lưng mới thể .

 

Sau khi xuống thêm một đoạn, gian phía dần rộng hơn, cũng thể thẳng .

 

Trần Dương tiếp tục bước xuống từng bậc cầu thang.

 

Hắn ước chừng xuyên qua tầng một và đang tiến xuống tầng hầm của căn nhà.

 

Sau khi hết bậc thang cuối cùng, mắt xuất hiện một gian rộng lớn hơn nhiều.

 

Đây rõ ràng là một tầng hầm bí mật.

 

Ánh đèn điện thoại chiếu qua, Trần Dương thấy trong căn phòng đặt nhiều thứ kỳ lạ.

 

Ở một góc những dụng cụ t.r.a t.ấ.n cũ kỹ.

 

Một vài chiếc giá sắt, xiềng xích và những hình cụ cổ xưa.

 

Trên bức tường phía treo một chiếc mặt nạ đồng thau hình dạng kỳ dị.

 

Đó chính là loại mặt nạ túng mục bằng đồng thau.

 

Bên cạnh còn những cọc gỗ xếp gọn gàng.

 

Ngoài còn cọc sắt và cọc đồng thau.

 

Ở gần đó còn đặt một chiếc b.úa bằng đồng thau nặng nề.

 

Ánh sáng từ điện thoại tiếp tục quét qua bức tường.

 

Lúc Trần Dương mới thấy một cảnh tượng khiến khẽ nhíu mày.

 

Trên tường treo ba bộ t.h.i t.h.ể khô.

 

Những bộ xương khô đó vẫn còn mặc quần áo rách nát.

 

Dựa đặc điểm quần áo và hình dáng cơ thể, thể phân biệt giới tính của họ.

 

Hai là nam và nữ trưởng thành.

 

Bộ xương còn là của một đứa trẻ.

 

Ba bộ xương đều đóng cọc xuyên qua hốc mắt.

 

Người đàn ông đóng bằng cọc gỗ.

 

Người phụ nữ đóng bằng cọc sắt.

 

Còn đứa trẻ thì đóng bằng cọc đồng thau.

 

Trần Dương ba bộ xương khô mặt suy nghĩ một lúc.

 

Hắn rõ vì dùng ba loại cọc khác .

 

Có lẽ chất liệu khác mang ý nghĩa nào đó.

 

Những điều vẫn thể xác định.

 

Dựa mức độ mục nát của xương và quần áo, thể đoán rằng ba c.h.ế.t ít nhất sáu bảy mươi năm.

 

Trần Dương khẽ nhíu mày.

 

Hắn thầm nghĩ: chẳng lẽ đây chính là những đầu tiên c.h.ế.t trong 444 Diệp gia trạch?

 

nghĩ thì thấy đúng.

 

Gia đình họ Diệp lúc đó bốn .

 

Ở đây chỉ ba bộ xương.

 

Như vẫn còn thiếu một .

 

Trần Dương lùi một bước.

 

Hắn di chuyển ánh đèn điện thoại sang chỗ khác.

 

Ngay lúc đó, ở khóe mắt dường như thoáng thấy một bóng dáng nhỏ của một đứa trẻ lướt qua.

 

Bóng dáng đó xuất hiện nhanh biến mất.

 

Khi Trần Dương đầu , góc tường trống rỗng.

 

Không bất kỳ thứ gì.

 

Tầng hầm vẫn còn nhiều phòng nhỏ khác.

 

Loading...