Xông vào cửa ngõ Âm Dương (Tuyển tập truyện Huyền Nghi - Linh dị) - Chương 95

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-08 10:08:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mãi đến khi Độ Sóc thu ánh mắt một lúc lâu , Thẩm Nhất Hồi mới dần dần thả lỏng.

 

Từ đó cũng dám tiếp tục thử dò xét Độ Sóc nữa.

Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!

 

trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

Có một như cùng, khả năng cứu Hồ Anh Nam cùng những chắc chắn sẽ cao hơn nhiều.

 

Ba tới căn nhà họ Diệp 444 sáu giờ rưỡi tối.

 

Lúc trời vẫn tối hẳn.

 

Thế nhưng căn nhà 444 giống như một lớp bóng tối vô hình bao phủ.

 

Chỉ cần thoáng qua thôi cũng khiến lòng dâng lên cảm giác bất an khó tả.

 

Căn nhà 444 Diệp gia trạch tổng cộng sửa sang hai .

 

Lần sửa gần nhất là cùng thời điểm với một khu dân cư mới xây.

 

Chỉ là vì nguyên nhân gì, thể là vì ba vụ t.h.ả.m án từng xảy ở đây, hoặc cũng thể vì bản căn nhà 444 mang theo cảm giác âm u lạnh lẽo khiến rợn .

 

Tóm , khu vực xung quanh căn nhà ít sinh sống.

 

Ngược , ở bên ngoài khu thì khá đông đúc và náo nhiệt.

 

Thậm chí bên ngoài còn một quảng trường nhỏ.

 

Lúc quảng trường đang phát nhạc lớn, một nhóm bác gái tụ tập nhảy quảng trường vũ, tiếng nhạc cùng tiếng vang lên ngừng.

 

khi chiếc xe chạy khu vực bên trong, âm thanh náo nhiệt bên ngoài dường như lập tức cắt đứt.

 

Xung quanh trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

 

Trong bầu khí im lặng như , cũng lạ khi chẳng ai dám chuyển đến sống trong khu .

 

“Cốc, cốc.”

 

Có hai tiếng gõ nhẹ vang lên cửa sổ xe.

 

Trần Dương ngẩng đầu ngoài, thấy một nam sinh đang bên cạnh xe.

 

Hắn liền hạ cửa sổ xuống.

 

Nam sinh , giọng mang theo vẻ trêu đùa: “Các ngươi cũng đến thám hiểm quỷ trạch ?”

 

Trần Dương nhướng mày: “Quỷ trạch?”

 

Nam sinh giơ ngón tay cái, chỉ phía .

 

Nơi chỉ chính là căn nhà 444 Diệp gia trạch.

 

Hắn : “Chỗ bây giờ nổi lắm.”

 

“Chỉ cần mở phát sóng trực tiếp ở đây là chắc chắn xem.”

 

“Cực kỳ huyền luôn.”

 

“Nghe tối hôm qua một nhóm tới thám hiểm.”

 

“Trong lúc đang phát sóng trực tiếp thì màn hình đột nhiên tối đen, đó vang lên một tràng tiếng hét hỗn loạn.”

 

Nam sinh ha hả: “Bây giờ mạng đang mấy bài đăng hot, đều đang bàn xem rốt cuộc họ đang diễn kịch, là thật sự gặp chuyện thần quái.”

 

Trần Dương hỏi : “Nếu thật sự gặp chuyện thần quái, các ngươi vẫn dám tới ?”

 

Nam sinh nhún vai: “Sao dám?”

 

“Người sợ quỷ, chứ quỷ cũng sợ mà.”

 

“Chúng đến đông như , dương khí mạnh lắm.”

 

“Quỷ thấy còn sợ chúng .”

 

Trần Dương gật đầu: “Ngươi hiểu cũng khá nhiều.”

 

“Nghe thì ngươi tin chuyện quỷ thần?”

 

Nam sinh đáp: “Thà rằng tin là còn hơn tin là .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xong-vao-cua-ngo-am-duong-tuyen-tap-truyen-huyen-nghi-linh-di/chuong-95.html.]

Trần Dương hỏi tiếp: “Vậy mà ngươi vẫn dám tới?”

 

Dù tin quỷ thần nhưng hề chút kính sợ nào, chỉ coi tất cả như một trò vui mạo hiểm.

 

Cách nghĩ như càng khiến khó chịu.

 

Nam sinh gật đầu tự nhiên: “Tinh thần thám hiểm mà.”

 

Hắn ba hỏi: “Thế nào, gia nhập nhóm của chúng ?”

 

Trần Dương nhẹ một tiếng: “Bên chỉ ba thôi.”

 

Nam sinh : “Không .”

 

“Bên bọn sáu .”

 

“Cộng với ba các ngươi là thành chín , đông thì việc cũng dễ hơn.”

 

Lúc thêm hai nam sinh khác tiến gần, cùng sức thuyết phục Trần Dương và hai .

 

Bọn họ còn tỏ ý rằng thể nhường tầng hai cho ba Trần Dương lên phát sóng trực tiếp .

 

Trần Dương liền nở nụ nửa miệng, ánh mắt chút ý vị: “Chẳng lẽ các ngươi định để bọn bia ngắm ?”

 

Mấy nam sinh lập tức ngượng.

 

Trong đó một thấy nãy giờ mà Trần Dương cùng hai vẫn d.a.o động, liền tức giận c.h.ử.i một câu.

 

Đại ý là bọn họ cho mặt mà còn nhận.

 

Phản ứng của Trần Dương đơn giản.

 

Hắn trực tiếp kéo cửa sổ xe lên.

 

Cửa kính suýt chút nữa kẹp trúng tay của nam sinh mắng .

 

Trần Dương lạnh mặt : “Vướng mắt.”

 

Thẩm Nhất Hồi phía bình thản : “Hay là đ.á.n.h ngất bọn họ .”

 

Trần Dương thì nhướng mày, đầu về phía Độ Sóc.

 

Độ Sóc thản nhiên : “Để bọn họ .”

 

“Dọa một phen cũng , trị cái tật tự cao tự đại của họ.”

 

Trần Dương lập tức sáng mắt lên, nét mặt lộ rõ vẻ hứng thú.

 

Hắn gật đầu tán đồng.

 

Sau đó khi đám nam sinh tiến căn nhà họ Diệp, Trần Dương thật sự lặng lẽ dán một tờ chiêu hồn phù gần đó.

 

Linh phù phát huy tác dụng, lập tức gọi tới mấy du hồn dã quỷ quanh khu vực.

 

Đám nam sinh mới trong đầy nửa giờ.

 

Không lâu thấy tiếng hét thất thanh vang lên từ bên trong.

 

Mấy sợ đến mức tè cả quần, hét chạy ngoài.

 

Khi chạy khỏi cổng, họ còn hoảng loạn la lớn rằng trong đó quỷ.

 

Trần Dương cẩn thận xé tấm chiêu hồn phù đang dán tường xuống.

 

Sau đó lấy một tấm đưa hồn phù, nhẹ nhàng niệm vài câu chú, tiễn những du hồn dã quỷ gọi tới rời .

 

Những linh hồn lang thang vốn chỉ chiêu hồn phù dẫn tới để dọa đám thanh niên một trận.

 

Bây giờ chuyện xong, Trần Dương cũng giữ chúng gì.

 

Sau khi xong việc, mới trở chiếc xe đang đỗ bên ngoài.

 

Ba trong xe yên lặng chờ đợi thời gian trôi qua.

 

Thời gian chậm rãi trôi từng chút một.

 

Khi màn đêm dần dần buông xuống, bầu khí xung quanh cũng trở nên tĩnh lặng hơn.

 

Đợi đến khi đêm thật sự khuya, ba mới cùng xuống xe.

 

Trần Dương đóng cửa xe , đó theo thói quen ngẩng đầu lên bầu trời đêm.

 

Loading...