Xông vào cửa ngõ Âm Dương (Tuyển tập truyện Huyền Nghi - Linh dị) - Chương 310

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-29 12:20:51
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi kéo quan tài lên, họ đặt nó ngay ngắn mặt đất.

 

Đó là một chiếc quan tài bằng đồng thau, chạm trổ tinh xảo mắt. Chiếc quan tài tuyệt đối chẳng thuộc về tổ tiên nhà Khấu.

 

Các bậc trưởng bối trong nhà Khấu vây quanh để xem, nét mặt ai nấy đều vô cùng nghiêm trọng và nặng nề.

 

Một chiếc quan tài thuộc về tổ tiên nhà Khấu xuất hiện ngay trong khu vực mộ địa của tổ tiên họ, còn mãi đến bây giờ họ mới phát giác tình trạng , khiến cho họ thể cẩn thận mà đối đãi.

 

Trần Dương gần xem xét, phát hiện chiếc quan tài bằng đồng thau bốn chữ theo lối cổ xưa.

 

Khấu Tuyên Linh cũng gần liếc qua một lượt, : “Bốn chữ chắc là ‘khai quan tức c·h·ế.t’.”

 

Trần Dương nhướng mày hỏi: “Anh nhận mấy chữ cổ ?”

 

Khấu Tuyên Linh đáp: “Chẳng quen gì cả. lúc bốn chữ, còn quan tài, thì cứ nghĩ cũng nội dung là gì thôi.”

 

Trần Dương liền đẩy Khấu Tuyên Linh sang một bên, ý chẳng trông thấy nữa.

 

Lục Tu Chi lúc mới lên tiếng: “ là bốn chữ ‘khai quan tức c·h·ế.t’ thật đấy. Đây là thứ chữ thuộc hệ Tấn thời Chiến Quốc.”

 

Chữ thời Chiến Quốc là cách gọi chung của các vùng khác trong thời Chiến Quốc, trong đó hệ chữ Tấn là hệ thống chữ dùng chủ yếu ở các nước nhỏ như nước Ngụy, nước Triệu, v.v.

 

Cũng như lời Khấu Tuyên Linh , đại bộ phận những thứ bốn chữ quan tài đều là lời nguyền rủa cho kẻ nào khai quan thì sẽ c.h.ế.t.

 

Trên cơ bản thì những lời nguyền chẳng hiệu lực gì, trừ phi bên trong quan tài dấu một thứ gì đó, khi mở quan thì những thứ mới chui g.i.ế.c .

 

Trần Dương hỏi: “Có nên khai quan ạ?”

 

Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!

Người nhà Khấu lưỡng lự thế nào.

 

Bởi họ chẳng hiểu vì trong khu mộ địa của tổ tiên nhà xuất hiện một ngôi mộ xa lạ như thế, huống chi ngôi mộ còn cắm một tấm giấy hồng điều đòi dời mộ.

 

Trần Dương về phía đám bùn đất đào lên cùng với tấm bia mộ lật đổ, : “Ngôi mộ trông như là mộ mới đắp gần đây, nhưng tấm bia mộ thì chẳng mới.

 

Chiếc quan bằng đồng thau đem từ nơi khác đến, đem chôn ở chỗ .”

 

Hắn sang với cha của Khấu Tuyên Linh: “Hãy khai quan ạ. Điều đó nghĩa là nó đến để các khai quan đấy.”

 

Cha của Khấu Tuyên Linh trầm ngâm một lát phất tay bảo: “Khai quan .”

 

Nắp của chiếc quan tài bằng đồng thau gần như dính liền cả với quan, đến nỗi dùng b.úa và ống thép mà cũng chẳng thể phá .

 

Trần Dương bèn đề nghị: “Hay là dùng cưa điện hoặc dùng máy cắt thử xem?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xong-vao-cua-ngo-am-duong-tuyen-tap-truyen-huyen-nghi-linh-di/chuong-310.html.]

 

Trong những mướn đến đào mộ hôm đó một vài kẻ lạ, họ liền khẽ : “Làm thế thì chẳng mạo phạm đến những thứ ở trong quan ?”

 

Cha của Khấu Tuyên Linh vung tay lên bảo: “Tự nó chạy đến trong khu vực mộ địa tổ tiên nhà , thì nghĩa là nó chúng khai. Làm thế nào để khai thì đương nhiên là do chúng quyết định. Tuyên Linh, con lấy máy cắt về đây.”

 

Nghe lời , Khấu Tuyên Linh đành chạy xuống núi để lấy máy cắt.

 

Lúc còn kéo theo mấy đứa trẻ trong nhà Khấu, cùng mượn máy cắt của trong trấn mang về.

 

Hai chiếc máy cắt cùng sử dụng để cắt mở chiếc quan tài bằng đồng thau. Lúc mở quan, đều đeo khẩu trang vì mùi hôi nồng nặc bốc lên từ bên trong tràn ngập khắp trung, mãi một lúc lâu mới bớt .

 

Trần Dương cùng gần xem kỹ, thì thấy bên trong chiếc quan bằng đồng thau một x.á.c c.h.ế.t còn ướt thu trong thứ nước đen thối tha.

 

Thứ nước đen hẳn là một loại chất liệu nào đó dùng để chống phân hủy, nó hòa lẫn với nước x.á.c c.h.ế.t sinh một mùi hôi khó ngửi.

 

Xác c.h.ế.t ướt tuy mơ hồ rõ mặt mũi, nhưng bảo tồn , tấm da hình như vẫn còn độ co dãn.

 

Tóc và móng tay còn nguyên, thậm chí còn khả năng tiếp tục mọc dài thêm nữa.

 

Trần Dương bẻ một cành cây khuấy hai cái thứ nước đen trong quan tài. Khóe mắt chợt loáng thoáng thấy một mảng đen lớp quần áo của x.á.c c.h.ế.t.

 

Đang định chăm chú kỹ, thì mảng đen bỗng nhiên bật nhảy . Trần Dương nhanh tay đỡ lấy con rắn đen bằng cành cây.

 

Con rắn đen quăng xuống đất, quằn quại hai cái nhanh ch.óng một nào đó dùng xẻng c.h.ặ.t đứt hai khúc.

 

Khấu Tuyên Linh hỏi: “Lại là rắn đen. Nó liên quan gì đến oán uế ? Hay là liên quan gì đến núi Thiết Vi?”

 

Cha của Khấu Tuyên Linh bảo: “Dựng đàn lên để thỉnh linh thiêng về.” Câu của ông ý dựng đàn thỉnh tổ tiên hiện lên để hỏi cho lẽ.

 

“Chiếc quan tài bằng đồng thau và x.á.c c.h.ế.t ướt sẽ xử lý thế nào đây?”

 

Trần Dương dựa những thứ quan tài đồng, x.á.c c.h.ế.t ướt, và những dòng chữ nắp quan để phỏng đoán: “Đây lẽ là chiếc quan bằng đồng thau từ thời Chiến Quốc.

 

Người thể dùng đến quan đồng thau như thế , phận hẳn là chẳng thấp chút nào, ít cũng là một vị công chúa.

 

Tuy nhiên, vì nó bỗng nhiên xuất hiện ở trong khu vực mộ địa tổ tiên nhà Khấu, thì đó là một vấn đề khác.”

 

Quan tài bằng đồng thau trong cách chôn cất thời cổ đại quy mô chẳng hề nhỏ.

 

Kẻ nào chôn ở bên trong thì phận tuyệt đối tầm thường. Trong quan tài đồng cũng chẳng thiếu của cải chôn theo, đại để đều là những vật sang quý thời bấy giờ.

 

Một phận chẳng thấp như , ít cũng sẽ xây một ngôi lăng mộ t.ử tế.

 

Bởi thế thể khẳng định, đây là một cỗ quan tài bằng đồng thau ai đó đào lên từ nơi khác đem về chôn lấp ở chỗ .

Loading...