Xông vào cửa ngõ Âm Dương (Tuyển tập truyện Huyền Nghi - Linh dị) - Chương 279

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-11 17:49:57
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Dương nhịp nhàng bước theo dấu chân của Dịch vu trưởng: “Linh Bảo Lão quân cai quản cửa Càn... Nay ngài đang trấn giữ thành Dự Châu.”

 

Mỗi bước chân Na Đàn như đang đạp lên Cửu Trọng Thiên cao vời vợi, bộ pháp uyển chuyển như đang dẫm lên đồ hình Cửu Cung Bát Quái.

 

Cảm giác như thần tiên giáng thế nhập xác, mang theo sức mạnh phục tà và phá tan vạn quỷ oán hận.

 

Dịch vu trưởng gật đầu hài lòng: “Bây giờ hãy cầm b.út bản công văn thỉnh nguyện để tấu đạt lên tận Thiên Đình.”

 

Trần Dương quỳ một gối linh đàn, tay cầm b.út lông đẫm chu sa, thần sắc nghiêm nghị hạ b.út lên tờ sớ biểu văn: "Khởi bản văn sơ, phục dĩ... Tín sĩ thành kính dâng lên hoa thơm quả ngọt, ngũ cúng bày án tiền, cung thỉnh chư thần giáng lâm. Khói hương nghi ngút, cầu xin thần uy hiển hách linh ứng... Nay những kẻ vô danh mang hàm oan uổng mạng, hóa thành quỷ oán thể bước nẻo luân hồi. Kính thỉnh Cửu Châu mười đạo thiên thần cùng thương thảo phân minh..."

 

Bản công văn trần thuật xong liền hóa trong lửa đỏ, tấu đạt thấu tận Thiên Đình và âm phủ, đó nín thở tĩnh chờ hồi âm.

 

Trên nóc nhà, Độ Sóc khẽ động tâm niệm, mặt lập tức hiện bản mẫu đơn kiện mà Trần Dương đốt.

 

Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!

Nhìn nét chữ quen thuộc, nhanh như gió cầm b.út phê một chữ "Chuẩn" thật lớn, đó đóng dấu ấn tín uy nghiêm của lên.

 

Dưới từ đường, ngay Na Đàn, mặt tờ giấy trắng bỗng nhiên hiện lên chữ "Chuẩn" đầu tiên tỏa kim quang lấp lánh.

 

Theo đó, hàng chục chữ "Chuẩn" khác cũng lượt hiện hình, minh chứng cho việc thần linh mười đạo khắp Cửu Châu đều đồng thuận để đám quỷ oán con đường luân hồi.

 

Trần Dương thấy , khóe môi khẽ nở nụ rạng rỡ, ngẩng đầu về phía Độ Sóc đang sừng sững cao.

 

Khi các vị thần phê chuẩn, việc còn chính là siêu độ.

 

Dịch vu trưởng đảm nhận trọng trách tụng kinh siêu độ cho vong hồn, còn Trần Dương thì hỗ trợ binh mã Ngũ Xương xử lý những cái xác khô. Anh dùng lửa thiêu rụi chúng thành tro bụi, đó tay bắt gọn những mảnh hồn phách ba hồn bảy vía còn đang co cụm trốn tránh trong đống hài cốt.

 

Binh mã Ngũ Xương lập tức dùng xiềng xích khóa c.h.ặ.t linh hồn đem về địa phủ chờ ngày định tội.

 

Trong quá trình thiêu xác, Trần Dương phát hiện bí mật kinh : đám xác khô thể giam cầm hồn phách cho đầu t.h.a.i là bởi chúng ép uống m.á.u cương thi pha loãng.

 

Chắc hẳn Vu Linh Thứu lén đổ m.á.u cương thi xuống giếng nước, đó dùng bí pháp luyện hóa mới tạo đội quân thây ma .

 

Dịch vu trưởng và tuy uống nước cá nhưng qua bí pháp tác động thì , thế nhưng Trần Dương chợt lạnh nhớ đến Chung thiên sư – quỷ đói cào rách da thịt.

 

Chung thiên sư trúng thi độc, uống bát canh cá trộn m.á.u cương thi , hèn chi vết thương của ông bệnh trạng y hệt như cương thi c.ắ.n.

 

Đêm nay trăng thanh gió mát, âm khí cực thịnh, e rằng thi biến sẽ xảy ngay tức khắc.

 

Nhanh ch.óng thu dọn tàn cuộc, Trần Dương thấy Dịch vu trưởng vẫn đang miệt mài siêu độ cho các vong hồn, liền nhún nhảy vài bước lên mái nhà với Độ Sóc: "Ta chạy về giúp nhóm Liễu thiên sư ngay, đây trông chừng ?"

 

Đô Sóc khẽ bóp nhẹ gáy Trần Dương đầy mật: "Đi . Đi sớm về sớm."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xong-vao-cua-ngo-am-duong-tuyen-tap-truyen-huyen-nghi-linh-di/chuong-279.html.]

"Được!"

 

Trần Dương xoay nhảy xuống, lao v.út qua những con đường nhỏ chạy về phía lầu canh.

 

Chạy một quãng, nghĩ nếu đất dễ lũ quỷ đói chặn đường, bèn trực tiếp phi lên nóc nhà mà tiến.

 

Vừa nhảy lên cao, từ xa thấy bóng dáng đồ sộ như ngọn núi thịt của Đại Béo. Vì tò mò, tiến gần thì thấy m.ô.n.g Đại Béo dường như đang đè nghiến một con mèo đen gầy gò, trông vô cùng tội nghiệp và bất lực.

 

Trần Dương gọi khẽ: "Đại Béo?"

 

Đại Béo đầu , thong thả l.i.ế.m láp những giọt m.á.u tươi rỉ móng vuốt hỏi: "Có việc gì ?"

 

"Cái gì thế?" Trần Dương chỉ tay xuống m.ô.n.g nó, cảm giác con mèo đen sắp đè cho nghẹt thở tới nơi .

 

Đại Béo thản nhiên đáp: "Miêu quỷ."

 

"Còn gì nữa ?"

 

"Hồn phách của Từ A Ni đang bám con miêu quỷ , ả kỳ lạ lắm, giống một con Mao cương thông thường."

 

Đại Béo nghĩ mãi nên lười biếng lắc đầu, gương mặt béo múp míp hiện lên vẻ kiêu ngạo kín đáo: "Ả dám nhạo là hạng béo phì chậm chạp, leo tường, nên liền đè cho ả c.h.ế.t tươi luôn."

 

Trần Dương câm nín một hồi: "... Ờ."

 

Lúc tại lầu canh, gian vô cùng yên tĩnh, ngay cả đứa trẻ vốn nháo thôi cũng im bặt.

 

Người phụ nữ vỗ về cho đứa bé ngủ say ôm con trốn góc phòng.

 

Những dân khác cũng dám gây sự, ai nấy đều cau mày lo âu, mặt mày xám xịt.

 

Họ chắc các vị thiên sư cứu nổi , nhưng ai cũng hiểu đêm nay là một đêm kinh hoàng tột độ.

 

Ban ngày chỉ chút nắng ngắn ngủi lúc giữa trưa, dương khí chắc chắn đủ để trấn áp tà ma, nhất là khi nơi tụ tập đông như .

 

Triệu Dao bĩu môi, nhỏ với lão giáo thụ: "Giáo thụ, bọn họ cứ chằm chằm chúng suốt đấy."

 

Họ cứ ngỡ ánh mắt kín đáo, nhưng thực ai mà chẳng thấy họ đang oán trách hai sống sờ sờ như giáo thụ và Triệu Dao tăng thêm , thu hút lũ quỷ.

 

Lão giáo thụ bình thản đáp: "Thay vì để tâm đến họ, em nên tập trung sắp xếp tư liệu , và hãy suy nghĩ xem tại Triệu Cương đ.á.n.h tráo ba bốn ngày trời mà em vẫn chẳng gì."

 

Triệu Dao vặn : "Chẳng giáo thụ cũng phát hiện đó ?"

 

"Ta với em mà giống ? Cho dù bây giờ em tráo , cũng chẳng nhận !" Lão giáo thụ năng đầy lý lẽ khiến Triệu Dao cứng họng.

 

Loading...