Xin Chào, Chu Tiên Sinh - Chương 63: Bí Mật Về Sự Ra Đời Của Khương Hiểu
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:26:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đạo diễn , Khương Hiểu suy nghĩ lâu, xâu chuỗi chuyện trong đầu mới gọi điện cho Chu Tu Lâm. Lúc đó 11 giờ đêm, Chu Tu Lâm thường ngủ muộn, huống hồ hôm nay họ trò chuyện, chắc chắn ngủ.
Trong đêm khuya tĩnh lặng, Chu Tu Lâm dỗ Giá Đỗ Nhỏ ngủ xong. Nhóc con hôm nay kết thúc khóa học ở trại huấn luyện, ban ngày xem biểu diễn nên buổi tối hưng phấn mãi chịu ngủ. Nhìn thấy điện thoại của cô, thừa cô định hỏi gì. Tin tức mạng đều thấy. Khi Ba Khương tham gia show, dự đoán chuyện gì sẽ xảy tiếp theo.
Chu Tu Lâm dép lê, bắt máy: “Vẫn đang show ?”
Khương Hiểu khoanh chân sofa: “Không, em đang nghỉ ngơi. Em tắt hết camera . Ba rời chiều nay, chiều mai Nhất Lộ và Dịch Hàn sẽ tới.”
Chu Tu Lâm ban công, qua lớp kính, ngước những ngôi bầu trời đêm: “Nhanh thật, ba ngày trôi qua .”
Khương Hiểu im lặng một lát: “Anh thấy tin tức mạng ?”
“Hửm? Tin gì cơ?” Anh cố ý hỏi.
Khương Hiểu nghiến răng: “Chuyện của và ba em .”
“Đều là thật cả.”
“Em từng hai nhắc tới, rốt cuộc là thế nào?”
Chu Tu Lâm khẽ : “Anh quen ba từ hồi còn ở Mỹ.”
“Trời ạ! Từ khi nào thế?”
“Đại khái là năm thứ hai đầu tiên em gặp , gặp một vụ nổ s.ú.n.g ở Mỹ, lúc đó ba cũng mặt tại hiện trường.”
Khương Hiểu thể tin nổi thế giới chuyện trùng hợp đến . Chu Tu Lâm chậm rãi kể chuyện ngày hôm đó. “Ba trúng một phát đạn, lo qua khỏi nên nhờ về nước tìm em.”
“Vậy là em từ sớm?”
“Ba đưa cho một tấm ảnh của em.”
“Cho nên nhận em ngay từ đầu.”
“ là như .”
Khương Hiểu hít một thật sâu: “Chu Tu Lâm, đúng là con cáo già, quả nhiên thương nhân các đều đa mưu túc trí. Lâu như mà và ba dám giấu em!” là m.a.n.g t.h.a.i ngốc ba năm, cô phát hiện chút manh mối nào chứ.
“Bà xã, sai .”
“Anh đừng hòng lấp l.i.ế.m! Chuyện đợi em về tính!”
“Muốn đ.á.n.h phạt tùy em. Thôi, cũng còn sớm nữa, em ngủ sớm . Đừng suy nghĩ nhiều!”
Khương Hiểu hậm hực cúp máy. Nói , việc Chu Tu Lâm đối với cô vẫn là vì ơn nghĩa với ba cô. Ba cô năm đó đỡ cho một phát đạn. Việc ở bên cô ngay từ đầu chắc chắn yếu tố . Chẳng trách từ một trợ lý vô danh, đó cô điều đến bên cạnh Triệu Hân Nhiên. Hóa còn những chuyện cô hề .
Đêm càng về khuya, nghĩ đến công việc ngày mai, Khương Hiểu đành ngủ. Khi chỉnh gối, cô đột nhiên phát hiện giường một phong thư. Tim Khương Hiểu bỗng đập nhanh, lúc còn camera, nếu cô tưởng đây là hoạt động của chương trình. Chữ phong thư quen thuộc, là của Ba Khương.
“Gửi Hiểu Hiểu.”
Khương Hiểu mở thư , thấy những dòng chữ Ba Khương cho . Lá thư dài kín một trang giấy, Khương Hiểu cầm tờ giấy mà tay run rẩy, sống lưng lạnh toát. Cô mất mười mấy phút, như rút hết sức lực, thẫn thờ bên mép giường.
Thì là thế! Thì là thế! Ba ơi, hóa ba tham gia chương trình là để cho con chuyện ? Con vốn dĩ còn bận tâm nữa . Mắt Khương Hiểu nhòe lệ, cô cúi đầu ánh đèn, để một bóng đen mờ ảo.
Sáng sớm hôm , Khương Hiểu thức dậy thấy sốt nhẹ, cô để ý lắm. Chạng vạng tối, nhóm khách thứ hai lượt đến. Dịch Hàn và Tần Nhất Lộ cùng tới. Tần Nhất Lộ mặc áo ngắn tay và quần đùi, buộc tóc đuôi ngựa, vẻ mặt hưng phấn. Rõ ràng việc ngoài hít thở khí giữa lúc phim bận rộn đối với cô là một món quà từ trời rơi xuống. “Chị Khương —” Cô ôm chầm lấy Khương Hiểu.
Khương Hiểu thần sắc vẫn bình thường, lăn lộn trong giới nhiều năm, kỹ thuật diễn của cô cũng . Cô dẫn hai sân. Tần Nhất Lộ tò mò hỏi: “Chị Khương, khách mời thứ ba thực sự là Thầy Tấn ạ?”
Khương Hiểu nghiêng đầu: “Ừ, đồng ý .”
Tần Nhất Lộ phấn khích: “Oa, tuyệt quá. Chị Khương, lẽ chị nên gọi em đến kỳ mới đúng.”
Khương Hiểu buồn bực: “Em kiềm chế chút , đừng để lộ sơ hở! Coi chừng fan của Tấn Trọng Bắc mắng c.h.ế.t em đấy.”
Tần Nhất Lộ hì hì : “Chị yên tâm. Em sẽ thể hiện đúng phong thái của một diễn viên chuyên nghiệp, chị mất mặt . Lát nữa em sẽ cùng Dịch Hàn chẻ củi nấu cơm.”
Việc đưa Trương Vô Kỵ và Triệu Mẫn show rõ ràng là Khương Hiểu đang tăng độ nhận diện cho nghệ sĩ của . Các đại diện tham gia show đều ý đồ đó, một mặt khoe tài năng, mặt khác tìm cách để nghệ sĩ nhà lên hình nhiều hơn. Không dắt nghệ sĩ theo thì đúng là ngốc!
Tần Nhất Lộ tính tình hoạt bát, Dịch Hàn cũng . Sau khi hai mới gia nhập, cả hai ngôi sân đều náo nhiệt hơn hẳn. Tổ đạo diễn cũng ngày càng hài lòng, thầm nghĩ khi “Người Đại Diện Đẹp Nhất” phát sóng chắc chắn rating sẽ cao.
Tối hôm đó, tụ tập chơi trò “Thật Thách”. Nhóm của Khương Hiểu may mắn, liên tục trúng lượt. Thịnh Mỹ Na vỗ tay hỏi: “Khương Hiểu, thật thách?”
Khương Hiểu thấy là cô liền đáp: “Thật.”
Thịnh Mỹ Na nhướng mày, bàn bạc với Tôn Tịnh một lát hỏi: “Tiên sinh nhà cô bao nhiêu tuổi, cao bao nhiêu?”
Khương Hiểu bật : “Chị Na, chị đúng là yêu quý em quá. Tiên sinh nhà em hơn em 6 tuổi, cao 1m86.”
Thịnh Mỹ Na: “1m86?”
Khương Hiểu gật đầu: “Vâng. Ảnh bóng lưng em đăng Weibo chính là gia đình em, hàng thật giá thật đấy ạ.”
Thịnh Mỹ Na: “Vậy cô nên đưa đến tham gia show .”
Khương Hiểu: “Anh thích xuất đầu lộ diện.”
Phương Mục đỡ: “Chị Na, chị thiên vị quá, câu hỏi đơn giản thế. Vừa em các chị bóc mẽ đến tận cùng đấy.” Mọi rộ lên.
Trò chơi tiếp tục, ngờ lượt rơi trúng Tần Nhất Lộ. Tần Nhất Lộ khổ: “Em đổi chỗ, chỗ chị Khương độc .”
“Được , thật thách nào?”
“Thách!” Tần Nhất Lộ dũng cảm trả lời.
“Được. Hãy gọi điện cho một nam diễn viên từng hợp tác và kêu tiếng mèo ba .” Chiêu đúng là quá độc. Nếu đang show, Tần Nhất Lộ chắc đập bàn : “Dịch Hàn tính ?”
“Tất nhiên là tính .” Dịch Hàn vội vàng xua tay.
Tần Nhất Lộ nghiến răng: “Coi như các giỏi.” Cô lấy điện thoại lướt danh bạ. Mọi hò reo: “Nhất Lộ, tìm ai lợi hại chút , chẳng em hợp tác với Tấn Trọng Bắc ? Gọi cho !”
“Này, đừng hại em chứ!”
“ đúng, gọi cho Thầy Tấn , giọng trầm ấm của quá.”
Tần Nhất Lộ thực sự nhiều nam diễn viên để gọi, ngoài Tống Dịch Văn thì chỉ Tấn Trọng Bắc. Cô bấm cái tên lưu là “Tấn đại thần”. May mà lúc lưu linh tinh kiểu “Cục cưng nhỏ”. Mọi nín thở chờ đợi. Tiếng nhạc chờ vang lên mười mấy giây bắt máy.
“Alo, ai đấy —”
Ai đấy — ai đấy — Thật là nhói lòng! Mọi cố nhịn .
Mặt Tần Nhất Lộ đỏ bừng, phen mất mặt khán giả cả nước . “Meo — meo — meo — đây là trạm thu nhận mèo hoang của Lộ Lộ, hiện đang tuyển tình nguyện viên, mong gia nhập, tạm biệt!” Nói xong cô cúp máy ngay lập tức. Mọi ngẩn ngơ.
Tần Nhất Lộ vuốt tóc, uống một ngụm nước: “Tiếp tục ! Em đổi chỗ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xin-chao-chu-tien-sinh/chuong-63-bi-mat-ve-su-ra-doi-cua-khuong-hieu.html.]
Khương Hiểu mỉm hài lòng. Có lẽ khi tham gia show , bản cô đổi nhiều, nhưng Nhất Lộ và Dịch Hàn thì khác. Các phim Tần Nhất Lộ với ánh mắt đầy thán phục.
Một đêm thật thú vị, khi trò chơi kết thúc, về phòng nghỉ ngơi. Tần Nhất Lộ sáp gần Khương Hiểu: “Chị Khương, em thể hiện chứ?”
Khương Hiểu mỉm : “Nhất Lộ, chị vốn tưởng khi ‘Ỷ Thiên’ phát sóng sang năm em mới nổi, nhưng giờ chị thấy khi kỳ phát sóng, em sẽ thêm một lượng fan lớn đấy.” Cô thực sự khiếu tham gia show thực tế, hoạt bát, tự nhiên, khí chất thanh xuân pha chút khí, hiếm nữ diễn viên trẻ nào như .
Tần Nhất Lộ nắm tay cô: “Chị Khương khen em ngại quá. Ơ, chị nóng thế ? Chị sốt ?”
Khương Hiểu đúng là thấy mệt: “Chị mang theo t.h.u.ố.c, về uống là thôi.”
Về đến phòng, Khương Hiểu uống t.h.u.ố.c nghỉ sớm. Tần Nhất Lộ ở cùng phòng nên bận rộn chăm sóc cô. “Nhất Lộ, em ngủ .”
“Em buồn ngủ, ở đoàn phim quen ạ.”
“Phim của các em cũng sắp xong . Kịch bản tiếp theo là một bộ chuyển thể từ tiểu thuyết, phim thanh xuân vườn trường.”
“Công ty mua ạ?”
“Mua từ nửa đầu năm .”
Tần Nhất Lộ chút phấn khích: “Chị Khương, Chu tổng đối với chị thật đấy. Thời đại đúng là dựa hậu thuẫn mà. Chu tổng là fan của chú Khương nên cũng yêu ai yêu cả đường luôn. Sao ba em cứu đại lão nào nhỉ?”
Khương Hiểu: “... Ngủ sớm , mai em với Dịch Hàn chẳng định biển ?”
Tần Nhất Lộ: “Vâng. Thời gian qua đóng phim cổ trang em cảm thấy lạc hậu so với hiện đại . Hôm nọ gọi điện cho , mở miệng là gọi ‘mẫu ’! Mẹ bảo em hâm đấy.”
Khương Hiểu Tần Nhất Lộ lảm nhảm dần chìm giấc ngủ. Trong cơn mơ màng, cô thấy tiếng chuông điện thoại. Cô bắt máy, giọng ngái ngủ: “Alo —”
“Ngủ ?” Chu Tu Lâm nhận ngay.
“Vâng, em buồn ngủ.”
“Bị cảm ?”
Khương Hiểu im lặng một lát: “Ba để cho em một bức thư khi —”
Chu Tu Lâm nhíu mày: “Ba về nhà thu dọn hành lý ngay.” Anh gọi điện cũng là để báo chuyện cho cô.
Khương Hiểu thấy xót xa: “Cứ để ba , chúng ngăn ba .”
“Ba gì trong thư?” Tâm trạng cô , chắc chắn là do bức thư đó.
Khương Hiểu sụt sịt: “Chuyện về sự đời của em.” Cô khựng , “Để khi nào gặp . Giá Đỗ Nhỏ ngủ ?”
“Đang kể chuyện, cô cô mua cho nó cái máy kể chuyện, nó tự dùng, hai tối nay tối nào cũng mới chịu ngủ.”
Nhắc đến con trai, tâm trạng cô khá hơn hẳn. “Em nhớ con lắm, nhớ cả nữa.”
Chu Tu Lâm im lặng một lát nhắc nhở: “Nhớ uống t.h.u.ố.c nhé, túi t.h.u.ố.c ở trong vali màu bạc của em đấy.”
“Em uống . Ngủ ngon .”
Chu Tu Lâm yên tâm cho . Khương Hiểu quan tâm nhất chẳng là ? Giờ chắc chắn Ba Khương kể hết chuyện năm xưa cho cô . Rốt cuộc đó là câu chuyện thế nào mà khiến Khương Hiểu buồn đến ?
Chu Tu Lâm đồng hồ, hơn 11 giờ. Anh phòng ngủ, Chu Tư Mộ vẫn ngủ, đang giường lớn tự kể chuyện.
“Ba ơi, ba gọi điện cho xong ạ?”
“Mẹ bảo ba nhắn với con là ngủ sớm .”
Giá Đỗ Nhỏ xuống, chớp đôi mắt to: “Mẹ chắc chắn là nhớ con đến mức ngủ , ba ơi, con nhớ quá. Ba nhớ bà xã ba ?”
Chu Tu Lâm chiêu trò của nhóc con sắp bắt đầu .
“Ái chà, giá mà ngày mai thăm thì mấy. Ba thấy đúng ?”
Chu Tu Lâm khẽ: “! Ba thể thăm con, nhưng con thì học.”
Giá Đỗ Nhỏ phồng má: “Ba tính!”
“Ngủ . Bạn nhỏ Chu Tư Mộ, con là một đàn ông nhỏ, con rằng con hết là bà xã của ba, cả đời chỉ thể là của một ba thôi.” Anh cũng chẳng nhóc con hiểu .
Giá Đỗ Nhỏ bĩu môi: “Con là bảo bối lớn của , yêu con nhất.”
Chu Tu Lâm: “...” , con, lẽ ba con cũng dễ dàng rước con về như thế.
Sáng sớm hôm , khi trời hửng sáng, Chu Tu Lâm lái xe đến Trấn Vân Nghê. Chính vì thế, khi Chu Tư Mộ thức dậy thấy ba , bé vô cùng hụt hẫng, ngay cả món bánh màn thầu nhỏ hình thú của cô bà cũng vui lên .
Chu Tư Mộ hậm hực đến nhà trẻ, bắt đầu cùng mấy bạn nhỏ thảo luận về nỗi khổ cuộc đời.
Chu Tư Mộ: “Mẹ tớ công tác xa, hôm nay ba tớ lén thăm một . Tớ cũng thăm , tớ cả tuần gặp .”
Dương Dương: “Ba thật đấy, dẫn cùng, như hôm nay học .”
Chu Tư Mộ: “Tớ là bé ngoan thích học mà.”
Dương Dương: “Nếu nhớ thì tự tìm , tiền ? Có tiền là xe .”
Chu Tư Mộ: “Tớ tiền.”
Dương Dương: “Cậu ở ?”
Chu Tư Mộ: “Tớ .”
Dương Dương: “Thế thì chịu .”
Chu Tư Mộ: “Tớ về sẽ hỏi cô bà.”
Dương Dương: “Vậy cố lên. Mà còn cách nữa, thể nhờ chú cảnh sát giúp đỡ, chú sẽ tìm ngay.”
Chu Tư Mộ gật đầu: “Dương Dương, giỏi thật đấy.”
Dương Dương hì hì : “Thế chơi trò gia đình, tớ ba, Đóa Đóa , em bé của bọn tớ nhé.”
Chu Tư Mộ suy nghĩ vài giây: “Thôi chơi .” Dương Dương tức giận bỏ .
Chu Tu Lâm đến Trấn Vân Nghê, đỗ xe xong, chậm rãi bộ về phía ngôi sân của Khương Hiểu. Trấn nhỏ cái tên , phong cảnh còn hơn cả những tấm ảnh Khương Hiểu gửi cho . Đường làng đều là đường bê tông, xa là một khung cảnh chất phác, yên bình.
Chu Tu Lâm xuất hiện với bộ vest chỉnh tề, thu hút sự chú ý của dân làng suốt quãng đường . vì gần đây tổ chương trình đang phim nên cũng quá tò mò.
Chu Tu Lâm cổng sân, cửa khóa, dừng chân một lát, bên trong yên tĩnh. Anh nuốt nước bọt, khóe miệng nhếch lên một nụ . Ừ, hôm nay chỉ là xuất hiện sớm một chút thôi.