Xin Chào, Chu Tiên Sinh - Chương 61: Quá Khứ Và Hiện Tại Đan Xen
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:26:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chị ơi —” Tấn Xu Ngôn thấy cô xuất thần, khẽ gọi một tiếng.
Khương Hiểu cũng nên gì với cô, thần sắc bình tĩnh: “Đến giờ cha chồng chị vẫn ruột chị là ai, chị cũng ý định giải thích.”
“Em . Chỉ là, chẳng vì nhớ nên chị mới nghề ? Tại bây giờ —”
“Chính vì đây chị , nếu sớm hơn, lẽ chị nghề .” Khương Hiểu với giọng buồn bã. “Em sẽ bao giờ hiểu tâm trạng của chị đây .” Lương Nguyệt dành tất cả tình thương cho Tấn Xu Ngôn, còn cô thì chẳng lấy một chút. Nỗi uất ức Khương Hiểu chôn sâu tận đáy lòng, nghĩa là cô sẽ tha thứ cho Lương Nguyệt.
Tấn Xu Ngôn dĩ nhiên thể thấu hiểu tâm trạng mâu thuẫn đó của cô, lẽ vì cô quá nhiều truyện cổ tích. Cô cũng mong một cái kết gia đình đoàn viên hạnh phúc, nhưng trống tình cảm hơn hai mươi năm qua nhận con là nhận ngay ? Trên đời gì chuyện rẻ mạt như thế? Khương Hiểu là khúc gỗ.
Tấn Xu Ngôn buồn bã rời . Cùng ngày hôm đó, cô một lái xe đến Phim trường Lăng Nam. Thời gian Lương Nguyệt cũng tranh thủ về trại huấn luyện dạy học, nhưng vì lịch trình dày đặc nên hiếm khi gặp Tấn Xu Ngôn.
“Sao hôm nay chạy đến chỗ thế ?” Giọng bà vẫn dịu dàng như thế.
Tấn Xu Ngôn đổi hẳn phong cách thường ngày, đến nơi là im lặng hồi lâu, câu hỏi của , cô chỉ thở dài nặng nề: “Con thăm Nhất Nghiên về.”
“Nghe thương nặng lắm, giờ ?” Con gái mà thương ngoài da đúng là vấn đề lớn, khéo sẽ ảnh hưởng cả đời.
“Tinh thần khá hơn nhiều ạ.” Tấn Xu Ngôn khựng một chút, “Mẹ ơi, con gặp chị ở bệnh viện.”
Lương Nguyệt biểu cảm vẫn bình thản: “Nhất Nghiên là em chồng của con bé, con bé ở đó cũng là chuyện bình thường.”
Giọng Tấn Xu Ngôn bỗng trở nên dồn dập: “Mẹ, thể bình tĩnh như ? Chẳng lẽ và chị cứ mãi như thế ?”
Lương Nguyệt đưa tay xoa đầu cô: “Con gặp con bé , chắc cũng thái độ của con bé thế nào. Không , thái độ của Khương Hiểu đối với chắc con cũng đoán .”
“Đó là vì bao giờ nỗ lực!”
“Mẹ kết cục sẽ thế nào mà. Ngôn Ngôn, sẽ cố gắng bù đắp cho con bé.” Lương Nguyệt cũng hiểu rõ, với gia thế nhà họ Chu, e là Khương Hiểu cũng chẳng cần gì từ bà.
Tấn Xu Ngôn thấy đắng chát trong lòng, cô rốt cuộc thực sự coi chị là con gái ?
“Không con luôn đến Lăng Nam tìm hiểu phong tục ? Mang theo máy ảnh , ngày mai bảo đưa con dạo.”
“Không cần ạ.” Cô mấy hứng thú, “Con dạo một .”
“Ngôn Ngôn, con đang nghĩ gì. Có lẽ con thấy vô tình với Khương Hiểu, nhưng cảnh lúc đó là như . Mẹ chỗ dựa, thành công, thể để khác quá khứ của . Mẹ cũng còn cách nào khác.”
“Mẹ, đừng nữa...” Cô hiểu tại Khương Hiểu kiên quyết như , vì chị lạnh lùng, mà vì cô thực sự quá nhẫn tâm. Còn cô, cô thể gì đây?
Chuyện Chu Nhất Nghiên thương cuối cùng vẫn truyền thông phanh phui. Vì tin hot, ít phóng viên túc trực ở bệnh viện để săn ảnh. Tuy chụp Chu Nhất Nghiên, nhưng họ chụp nhiều ảnh Tống Dịch Văn bệnh viện. Tin tức còn giá trị hơn nhiều!
Mấy ngày nay, Chu Nhất Nghiên lạc quan hơn. Một tuần , cô đăng một tấm ảnh tự sướng lên Weibo: “ Dấu ấn cuộc đời, d.ụ.c hỏa trùng sinh [trái tim] ”
Tống Dịch Văn lấy điện thoại của cô: “Em nghỉ ngơi cho , đừng nghịch mấy thứ nữa. Có đói ? Anh đặt cơm.”
Chu Nhất Nghiên lắc đầu, những vết thương : “Lúc đó em cứ ngỡ sắp c.h.ế.t , đau đến mức còn cảm giác gì nữa.”
Anh nghiêm mặt: “Đừng bậy.”
Chu Nhất Nghiên khẽ : “Đêm phẫu thuật hôm đó, em mơ một giấc mơ.”
Tống Dịch Văn hỏi: “Mơ thấy gì?”
Chu Nhất Nghiên nheo mắt: “Em mơ thấy năm lớp 12, mới tan tiết toán xong. Tuần là kỳ thi tháng, Lâm Vu và Tần Hoành đang thảo luận bài tập, Khương Hiểu cũng ở đó, cả em nữa. Quan hệ giữa em với Lâm Vu và Khương Hiểu lúc đó luôn ...”
“Vì Tần Hoành ?” Tống Dịch Văn cô chằm chằm.
Chu Nhất Nghiên tránh né ánh mắt : “ . Lớp em nhiều nữ sinh thích , và em là một trong đó. Anh học giỏi, giờ là bác sĩ . Dịch Văn, vì mà em chọn khối tự nhiên, năm lớp 11 em còn nhờ ba tìm chuyển em cùng lớp với .”
Trong phòng bệnh chìm tĩnh lặng. Giọng Tống Dịch Văn khàn khàn và trầm thấp: “Nhất Nghiên, em gì?”
“Trước đây em tùy hứng, sai nhiều chuyện. Em ghét Khương Hiểu, nên tráo ruột b.út chì 2B của cô , khiến máy đáp án.”
Tống Dịch Văn nắm lấy tay của cô, cơ mặt căng cứng, ánh mắt lộ vẻ buồn bã: “Lúc đó em vẫn trưởng thành.”
Chu Nhất Nghiên nở nụ : “Em còn sai một chuyện nữa.” Cô rút tay , vuốt ve khuôn mặt , “Dịch Văn, ? Thật góc nghiêng của giống Tần Hoành.”
Sắc mặt Tống Dịch Văn lập tức sa sầm.
“Em thực sự xin .” Chu Nhất Nghiên thần sắc phức tạp, khẽ mỉm với .
Tống Dịch Văn mím môi, hồi lâu mới lên tiếng: “Đêm đó, trong lúc hôn mê, em luôn gọi tên .”
Chu Nhất Nghiên ngẩn , lẩm bẩm: “Em xin .”
Lời xin thì đổi gì chứ?
Ngoài cửa, Khương Hiểu đang dắt tay Giá Đỗ Nhỏ đó.
“Mẹ ơi, chúng ạ?”
Khương Hiểu cố ý lén, nhưng thấy , cô cũng tránh những giây phút đau lòng. Cô lấy bình tĩnh, giơ tay gõ cửa.
“Cửa khóa, —”
Giá Đỗ Nhỏ chạy ùa : “Cô cô —”
Chu Nhất Nghiên mỉm : “Mộ Mộ, cuối cùng con cũng đến thăm cô .”
Giá Đỗ Nhỏ bĩu môi: “Cô cô ơi, đau lắm ạ?”
“Không đau .”
Giá Đỗ Nhỏ cánh tay và chân của cô băng bó, bé thương tâm vô cùng: “Cô cô mau khỏe nhé.”
Khương Hiểu sang Tống Dịch Văn, đó biểu lộ cảm xúc gì nhiều, chỉ mỉm chào cô. Giá Đỗ Nhỏ cô cô xong tò mò Tống Dịch Văn. Cậu bé vốn sợ lạ, thấy Tống Dịch Văn cũng đang liền nhe răng để lộ hàm răng trắng nhỏ xíu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xin-chao-chu-tien-sinh/chuong-61-qua-khu-va-hien-tai-dan-xen.html.]
Chu Nhất Nghiên : “Mộ Mộ, chào chú con.”
Giá Đỗ Nhỏ bước đôi chân ngắn ngủn đến mặt Tống Dịch Văn: “Con thấy chú nhé.”
Khương Hiểu giải thích: “Thằng bé từng xem phim đóng.”
Giá Đỗ Nhỏ ngẩng đầu lên: “Chú là dượng của con đúng ạ? Cô cô cho con xem ảnh chú . Dượng ơi —” Tiếng gọi to khiến ngượng ngùng.
Sắc mặt Khương Hiểu cứng đờ, cô gượng : “Mộ Mộ, chẳng con mang quà cho cô cô ? Mau đưa cho cô cô .” Giá Đỗ Nhỏ đ.á.n.h lạc hướng ngay lập tức.
Tống Dịch Văn dậy: “Ngày mai Paris , về chuẩn đây. Nhất Nghiên, em nghỉ ngơi cho .”
Chu Nhất Nghiên ngờ đột ngột như , nhưng cũng hỏi thêm: “Vậy chú ý an nhé.”
Tống Dịch Văn gật đầu. Khương Hiểu cùng ngoài. Anh lấy một bao t.h.u.ố.c từ túi quần, rút một điếu châm lửa.
“Cậu sợ phóng viên chụp ?” Khương Hiểu định giật điếu t.h.u.ố.c nhưng Tống Dịch Văn tránh . “Cho hút một điếu thôi. Chị Khương, gì chị cứ thẳng , đây.”
“Lần cùng , nhớ bảo nhiếp ảnh gia chụp nhiều ảnh . Ảnh gửi cho truyền thông thì đừng chỉnh sửa quá đà.”
“Chị Khương, và Tần Hoành giống lắm ?”
Cổ họng Khương Hiểu nghẹn : “Có một chút.”
Tống Dịch Văn nhếch môi: “ bắt đầu thấy hài lòng với khuôn mặt của đấy.”
“Những lời Nhất Nghiên đừng để bụng.”
“ . về đây.” Tống Dịch Văn , “Chỉ là đầu yêu đương mà gặp chuyện hóc b.úa thế , trở tay kịp. Sau tích lũy đủ kinh nghiệm chắc sẽ đao thương bất nhập thôi.”
Khương Hiểu nghiến răng: “Cậu lo mà việc cho ! Lấy phong độ cho ! Hai cũng nên bình tĩnh một chút.”
“Chị ác thật đấy!” Anh vẫy vẫy tay, bước . Bóng lưng lộ rõ vẻ cô độc và lạnh lùng, mặc kệ ánh mắt của những xung quanh, cứ thế bước thẳng về phía , một ngoảnh đầu . Lúc , công việc chính là liều t.h.u.ố.c điều hòa nhất.
Khương Hiểu phòng bệnh. Chu Nhất Nghiên đang đó cùng Chu Tư Mộ xem phim thần tượng. Chu Nhất Nghiên ngước mắt hỏi: “Anh trai em ?”
“Anh dự sinh nhật một bạn.” Khương Hiểu định gì đó nhưng thôi. Quan hệ giữa cô và Chu Nhất Nghiên vốn bình thường, cô cũng tiện can thiệp quá sâu. Cô lấy cặp l.ồ.ng , múc cho cô một bát cháo thịt nạc.
Chu Nhất Nghiên tâm trạng vẫn bình thường, uống hết bát cháo đuổi hai con về.
Chu Tu Lâm dự sinh nhật của đối tác Dư Tiếu Ni. Buổi tối tránh khỏi ép rượu, Tưởng Cần đưa về. Khương Hiểu nhíu mày: “Rốt cuộc uống bao nhiêu thế?”
“Gần một chai rượu vang đỏ ạ.”
Khương Hiểu: “Sức quyến rũ của Dư tổng quả nhiên lớn thật, đây là đầu thấy uống say đấy.”
Tưởng Cần gượng: “Anh uống cùng Mạc tổng và mấy khác nữa, ai cũng uống nhiều cả.”
Khương Hiểu: “Anh cũng mau về nghỉ ngơi .” Tưởng Cần lập tức chuồn lẹ.
Khương Hiểu bên cạnh, giơ tay cởi cúc áo sơ mi cho , cúc áo c.h.ặ.t khiến cô loay hoay mãi. Chu Tu Lâm hừ hừ một tiếng: “Làm gì thế?”
Khương Hiểu thật cấu cho tỉnh, định nổi giận thì Đậu Nãi chậm rãi bò đến bên cạnh hai , kêu “meo meo” hai tiếng, đôi mắt đen láy họ trân trân. Khương Hiểu mím môi, đầu ngón tay lướt qua cổ , đầy vẻ trêu chọc: “Tiên sinh, cần phục vụ ? Không hài lòng lấy tiền!”
Chu Tu Lâm nheo mắt, chằm chằm mặt Khương Hiểu, bất ngờ nắm lấy tay cô kéo mạnh lòng: “Cô trông giống bà xã !”
Khương Hiểu cưỡi đùi : “Bà xã xinh bằng ?”
Nụ môi Chu Tu Lâm càng sâu hơn: “Bà xã là tiểu tiên nữ của .”
Khương Hiểu rốt cuộc nhịn mà bật thành tiếng. Cô định dậy rót nước cho thì Chu Tu Lâm siết c.h.ặ.t eo cô.
“Này, buông em —”
“Không hài lòng lấy tiền đúng ?”... Chẳng mấy chốc, từ phòng ngủ dành cho khách vang lên những tiếng kêu.
“Chu Tu Lâm, là đồ l.ừ.a đ.ả.o!”
“Chu Tu Lâm! Sau cấm uống nhiều rượu như thế nữa.”...
Sáng hôm , Khương Hiểu đang ngủ mơ màng thì thấy cổ ngứa ngáy, cô giơ tay vỗ nhẹ . Chu Tu Lâm hôn lên cổ cô: “Hôm nay chạy bộ ?”
Khương Hiểu lầm bầm một tiếng, trở ngủ tiếp. Còn ba ngày nữa là cô Trấn Vân Nghê show , hơn nửa tháng gặp !
Chu Tu Lâm rời giường, quần áo mới khỏi phòng ngủ. Con trai tỉnh, đang chơi với Đậu Nãi.
“Ba ơi, vẫn dậy ạ?”
“Tối qua thức khuya, cứ để ngủ thêm lát nữa.”
Giá Đỗ Nhỏ : “Ngày nào ba cũng bắt con ngủ sớm, con ngủ là ba tự chơi với ! Hừ!”
Chu Tu Lâm ngẩn , xoa đầu con: “Nhóc con, vì ba là lớn mà.” Anh chuẩn sữa và trứng, Giá Đỗ Nhỏ tự bàn ăn sạch sẽ.
Chu Tu Lâm bưng sữa phòng ngủ, Khương Hiểu vẫn còn đang ngủ. Anh nửa ôm cô dậy, đút cho cô uống hơn nửa ly sữa. “Hôm nay chẳng mua quần áo để show ?”
Khương Hiểu còn sức lực, nhắm mắt căm phẫn : “Anh rõ em bận thế nào mà còn hành hạ em.”
Chu Tu Lâm bật : “Đồ đạc mang ít thôi, thiếu gì sẽ bảo gửi qua.”
Khương Hiểu hé mắt: “Em định mời tham gia show của em nhé!”
Chu Tu Lâm nhướng mày: “Xét thấy tối qua em phục vụ khiến hài lòng, công tác hậu cần sẽ sắp xếp thỏa.”