Xin Chào, Chu Tiên Sinh - Chương 5: Lời Cầu Hôn Bất Ngờ: "vậy Kết Hôn Đi"

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:23:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Khương Hiểu xét nghiệm m.á.u xong, bác sĩ tìm cô để chuyện phẫu thuật.

“Cô nhóm m.á.u của ?”

Khương Hiểu gật gật đầu.

Bác sĩ mổ chính họ Giang, 50 tuổi, vô cùng hiền từ, bà ôn hòa : “Phẫu thuật phá t.h.a.i đối với việc m.a.n.g t.h.a.i của cô ảnh hưởng lớn, khả năng sẽ t.h.a.i nhi phát sinh dung huyết.”

Khương Hiểu rũ mặt, đại não như cái gì gõ một cái, đôi mắt đen láy bác sĩ: “Rất nguy hiểm ạ?”

Bác sĩ gật gật đầu: “Thậm chí về thể m.a.n.g t.h.a.i nữa.”

Sắc mặt Khương Hiểu trắng bệch, cô xác thật nguyên lai nghiêm trọng như .

“Cô còn trẻ như . kiến nghị, cô nên suy xét một chút.”

“Chủ nhiệm Giang, cháu... cháu sẽ nghĩ .”

“Đi .”

Khương Hiểu một đến bên cửa sổ hành lang. Cô thuộc nhóm m.á.u O Rh âm tính, hồi học tiểu học khám sức khỏe tra . Cha nhóm m.á.u , cho nên cô là di truyền từ .

Trên cây bạch quả ngoài cửa sổ, một tổ chim bắt mắt. Mấy con chim non mới ràng, ríu rít kêu, chim ở đầu cành cảnh giác bảo vệ.

Mẹ đều sẽ bảo vệ con của ?

Khương Hiểu lâm mê mang.

Tiếng chuông di động vang lên cắt ngang dòng suy tư của cô, cô thấy một chuỗi , chỉ cảm thấy là quảng cáo tiếp thị, nghĩ cũng nghĩ trực tiếp cúp máy.

Tưởng Cần cầm di động, la hét: “Sao điện thoại?” Hắn tiếp tục gọi .

Khương Hiểu thấy là dãy , miễn cưỡng bắt máy: “Alo...”

“Khương Hiểu, là Tưởng Cần.”

Khương Hiểu kinh ngạc: “Tưởng trợ lý, ngài tìm chuyện gì ?”

Tưởng Cần thở hắt một : “Có một chuyện quan trọng, hiện tại cô tiện ? Chúng chuyện trực tiếp.”

đang nghỉ phép.”

“Triệu Hân Nhiên cùng Mạc tổng chụp ảnh, cô hiện tại đang trong thời kỳ lên, Mạc tổng là hoa hoa công t.ử nổi danh trong giới, ảnh chụp nếu công bố, ảnh hưởng đối với sự phát triển của cô sẽ lớn. Chúng đang nghĩ cách, nếu cô tiện thì về một chuyến.” Tưởng Cần vắt hết óc, cảm thấy cái lý do phi thường hợp lý.

Quả nhiên, Khương Hiểu đáp ứng: “ vẫn còn ở Tấn Thành, hiện tại liền về công ty. Đi qua đó mất một tiếng.”

“Vậy chờ cô qua đây, chúng tiếp tục thương lượng.”

“Cảm ơn , Tưởng trợ lý.”

Tưởng Cần trong lòng cảm thán, cảm ơn cô mới đúng.

Khương Hiểu nghĩ nhiều, văn phòng chủ nhiệm Giang: “Chủ nhiệm Giang, hôm nay cháu việc, phẫu thuật nữa, xin bác.” Có đôi khi công việc cũng thể tạm thời khởi tác dụng tê liệt bản , cô lừa dối áp dụng kế hoãn binh.

Chủ nhiệm Giang gật gật đầu: “Đi . Đường đời còn dài như , khi đưa mỗi quyết định hãy suy nghĩ cho kỹ. Con gái lớn hơn cô hai tuổi đấy.”

Khương Hiểu cảm kích cúi chào bà. Cô , nhưng mỗi khi cô khốn đốn, luôn những lời ấm áp như .

Khương Hiểu bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm một , đường về công ty, cô vẫn luôn nghĩ về Giá Đỗ Nhỏ trong bụng.

Muốn cùng chỉ ở trong một ý niệm.

Chờ cô tới công ty, phát hiện Tưởng Cần đang ở đại sảnh lầu một, tới lui, tựa hồ nôn nóng.

Khương Hiểu thầm nghĩ, xem công ty thật sự coi trọng ngôi mới nổi Triệu Hân Nhiên .

“Tưởng trợ lý...”

“Khương Hiểu, thật quá, rốt cuộc cô cũng tới.”

“Ngại quá, đường chút kẹt xe.”

“Không , , còn sớm mà.”

“Hả?”

“Chúng lên . , cô xin nghỉ là chuyện quan trọng gì ?”

Khương Hiểu ừ một tiếng: “Là chút việc riêng.”

Hai thang máy, Tưởng Cần thấy cô chịu tỉ mỉ, cũng tách đề tài. “Chuyện ảnh chụp, mới mời bên bộ phận quan hệ công chúng trấn an, mắt cứ ém xuống tính, bất quá Bát Tuần Khan vẫn đưa câu trả lời.”

Khương Hiểu nhíu mày: “Phiền toái ngài . Lần tốn tiền ?”

Tưởng Cần : “Cô đừng bận tâm, giúp nghĩ đối sách chút, còn nữa về cơ hội khuyên nhủ Triệu Hân Nhiên, đường còn dài lắm.”

Khương Hiểu hiểu rõ.

Tưởng Cần đưa cô thẳng về phía văn phòng Chu Tu Lâm, tới cửa, bước chân cô dừng : “Tưởng trợ lý...” Cô khó hiểu .

Tưởng Cần thời gian, Chu tổng hai tiếng nữa về, còn nửa tiếng nữa. Hắn nhẹ nhàng thở một : “Vào .”

Khương Hiểu nhíu mày: “Chu tổng cũng quản scandal của Hân Nhiên ?”

Tưởng Cần cấm bật : “Khương Hiểu, thật với cô, là Chu tổng gặp cô.”

Khương Hiểu đại não cuồng: “Tưởng trợ lý!”

“Chuyện của Hân Nhiên cô đừng lo lắng.”

“Chu tổng tìm chuyện gì?” Cô hiện tại chẳng gặp Chu Tu Lâm chút nào, tâm tình đang phiền đây.

“Cái rõ lắm, lát nữa cô gặp mặt hỏi ngài .”

“Vậy về đây.” Cô xoay định .

“Có thể là Trình Ảnh cô qua đó trợ lý cho cô .”

“A...” Khương Hiểu kinh ngạc.

Hai giằng co ở cửa. Mười phút Chu Tu Lâm rốt cuộc cũng tới, phong trần mệt mỏi, thấy Khương Hiểu, ánh mắt liền dán c.h.ặ.t lên cô đầy nôn nóng.

Anh vẫn mặc một bộ âu phục màu đen, hai cúc áo sơ mi cùng mở , dáng vẫn thẳng tắp như cũ, Khương Hiểu ánh mắt thâm trầm của cho hoảng sợ.

“Chu tổng...” Cô lễ phép gọi một tiếng.

Chu Tu Lâm trả lời: “Vào trong .”

Khương Hiểu c.ắ.n khóe môi, lấy đủ dũng khí theo trong.

Chu Tu Lâm đến bàn việc, hô hấp chậm rãi bình . Anh cởi áo khoác vest , tùy ý vắt lên sô pha. Dọc đường , đều suy nghĩ khi gặp Khương Hiểu, mở miệng như thế nào. Anh âm thầm với chính chuyện đàng hoàng với cô. khi thực sự thấy cô, phát hiện cô vẻ mặt bình tĩnh, chuyện lớn như , cô chịu cho .

Mặt Chu Tu Lâm càng lạnh hơn.

Hai giằng co. Khương Hiểu thầm nghĩ, lát nữa nếu điều cô đến chỗ Trình Ảnh, cô sẽ lời lẽ nghiêm khắc từ chối. Nếu đồng ý, cô sẽ từ chức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xin-chao-chu-tien-sinh/chuong-5-loi-cau-hon-bat-ngo-vay-ket-hon-di.html.]

Chỉ chốc lát , Tưởng đặc trợ nữa gõ cửa : “Chu tổng, đồ ngài cần đây ạ.”

“Để bàn .” Giọng Chu Tu Lâm vẫn trầm thấp như cũ. “Tưởng Cần, hôm nay việc gì, tan .”

Tưởng đặc trợ mỉm rời .

Chu Tu Lâm cầm lấy tập báo cáo , kỳ thật chỉ hai tờ giấy mà thôi, suốt năm phút. Từ đến nay luôn ẩn nhẫn, nhưng khi thấy tờ giấy đồng ý phẫu thuật của cô, nắm c.h.ặ.t t.a.y, gân xanh mu bàn tay nổi lên.

Khương Hiểu lòng tràn đầy nghi hoặc.

Hồi lâu, mới ngẩng đầu: “Khương Hiểu, em ý kiến gì ?”

Khương Hiểu ngơ ngẩn , đôi mắt mờ mịt sương khói. Mấy ngày nay, cô giống như đà điểu trốn tránh.

Chu Tu Lâm giơ tay xoa xoa mắt, ánh mắt thanh triệt sáng ngời: “Khương Hiểu, kết hôn .”

Khương Hiểu nhíu mày, vẻ mặt nghi hoặc, trong lòng chấn động mạnh: “... thích , tại kết hôn?”

Chu Tu Lâm cô, chậm rãi : “Em giữ đứa bé?”

Khương Hiểu khắc chế sự khiếp sợ của , . Cô cúi đầu trả lời câu hỏi của .

Chu Tu Lâm kiên nhẫn chờ đợi, đợi câu trả lời của cô. Anh trầm ngâm: “ cũng là ba của đứa bé, em nên cho .” Anh từng bước đến mặt cô: “Em 22 tuổi , trưởng thành chịu trách nhiệm với hành vi của chính .” Cô phân biệt ý tứ trong lời của .

Khương Hiểu ngẩng đầu , cô há miệng, lời nghẹn ở cổ họng. “ , chịu trách nhiệm với hành vi của chính .”

Chu Tu Lâm nhíu mày, nữa hỏi: “Em thật sự giữ đứa bé ?”

Đại não Khương Hiểu hỗn loạn, kỳ thật cô cũng hiện tại rốt cuộc nên thế nào.

Chu Tu Lâm ánh mắt mê mang của cô, sắc mặt đổi mấy , trong giọng hỗn loạn một tia thở dài: “ tôn trọng lựa chọn của em. Nếu em , sẽ cùng em đến bệnh viện, rốt cuộc cũng chịu một nửa trách nhiệm.”

Khương Hiểu chớp chớp mắt, cứng đờ trả lời: “Được.”

“Em tính khi nào?”

“Càng nhanh càng .” Phẫu thuật xong xuôi, cô còn .

Chu Tu Lâm tựa hồ hoảng hốt trong nháy mắt, mới lấy bình tĩnh: “ sẽ sắp xếp, ngày mai ?”

Khương Hiểu gục đầu xuống, nữa, đáy lòng mạc danh dâng lên vài phần bàng hoàng. “Có thể.”

Chu Tu Lâm khuôn mặt gầy ốm của cô: “Đi thôi, đưa em về.”

Khương Hiểu từ chối nữa.

Anh lái xe, Khương Hiểu ở ghế phụ.

Trên xe sạch sẽ, một chút đồ đạc linh tinh nào.

“Em ở ký túc xá trường?”

“Vâng. Vốn dĩ định thứ bảy chuyển nhà.”

“Chuyển đến ?”

“Đường Học Thiên.”

“Gần trường Nhất Trung?”

.”

nhớ ở cổng phía đông khu đó một tiệm sủi cảo áp chảo, còn mở ?”

“Còn mở. Lần còn ăn qua, bất quá ông chủ đổi thành con trai ông .”

Chu Tu Lâm một chút: “Rất nhiều năm đến đó. Mùi vị thế nào?”

Khương Hiểu trả lời: “Cũng tệ lắm.”

“Em gái cũng là học sinh Nhất Trung, con bé học cùng khóa với em.” Chu Tu Lâm đột nhiên chuyển đề tài.

Trong lòng Khương Hiểu căng thẳng, chần chờ một chút mới : “Vậy thật trùng hợp.”

Chu Tu Lâm đầu cô một cái, khóe miệng thoáng qua một nụ biến mất.

Nửa giờ , Khương Hiểu cảnh vật ngoài cửa sổ: “Chu tổng, đường về Đại học J.”

Chu Tu Lâm “ngô” một tiếng: “Xin , đối với tình hình giao thông khu phía nam Tấn Thành quen lắm, em chỉ đường .”

Khương Hiểu kinh ngạc thôi, thế mà đường.

“Bình thường quen xe, ở xe thể tranh thủ xem tài liệu.” Anh giải thích.

Khương Hiểu lấy di động , mở bản đồ, điều chỉnh lộ trình xong. Cô đầu, mắt đen giấu một tia ý .

Tới Đại học J, Chu Tu Lâm xuống xe, hình như ý định đưa cô .

Khương Hiểu do dự một chút: “Chu tổng, tự , ngài cần đưa .”

Đang là giờ cơm tối, ít sinh viên đều đến quán ăn ngoài trường để kiếm cái ăn, nam thanh nữ tú, một phái tự do.

Anh hỏi: “Có đói bụng ?”

Khương Hiểu nhíu mày: “Không đói.”

Chu Tu Lâm một chút: “Vậy bồi ăn.” Anh nắm lấy cổ tay cô.

Khương Hiểu kêu nhỏ hai tiếng: “Chu tổng... Chu tổng...”

Cuối cùng, kéo cô một tiệm sủi cảo.

Một đĩa sủi cảo tam tiên nóng hôi hổi đặt ở giữa hai .

Chu Tu Lâm ở đó, hiển nhiên hợp với cảnh nơi . “Muốn giấm ?”

Khương Hiểu gật đầu một cái, giúp cô rót một đĩa giấm nhỏ, mùi vị chua chua thực mê , ăn ngay lập tức.

Cô ăn ba cái sủi cảo, mà động đũa. Cô nuốt thức ăn trong miệng xuống, , cũng lời nào.

đói.”

Khương Hiểu cho thêm một chút giấm, chấm sủi cảo ăn.

Chu Tu Lâm kéo khóe miệng: “Đột nhiên nghĩ đến một chuyện.”

“Chuyện gì?” Cô nghi hoặc hỏi.

Anh thật sâu cô, cách mấy chục giây mới mở miệng, lời trầm thấp: “Chua con trai, cay con gái.”

Khương Hiểu choáng váng: “... Cái khoa học.”

 

 

Loading...