Xin Chào, Chu Tiên Sinh - Chương 37: Bí Mật Trong Cơn Say
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:25:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào ngày lễ đính hôn của Mạc Dĩ Hằng, khách khứa tấp nập. Những đóa hoa tươi vận chuyển bằng đường hàng đang đua khoe sắc, tỏa hương thơm ngát. Từng ngóc ngách trong đại sảnh đều bài trí tỉ mỉ, ngập tràn khí lãng mạn và hạnh phúc.
Đây đầu tiên Khương Hiểu tháp tùng Chu Tu Lâm tham dự yến tiệc. Hôm nay cô diện một chiếc váy liền màu trắng hợp với . Hai năm qua, gu thời trang của cô thăng hạng đáng kể. là “ vì lụa”, sai chút nào. Không Khương Hiểu , mà là trang phục giúp cô thêm phần tỏa sáng.
Chu Tu Lâm nắm tay cô: “Sao tay em lạnh thế ?”
Tháng Ba, nhiệt độ vẫn cao lắm, dù trong nhà lò sưởi nhưng mới nên vẫn thấy lạnh. Khương Hiểu hít một thật sâu: “Thời trang phang thời tiết mà , một lát là thôi.” Cô chợt thấy mấy đàn ông phía : “Ơ... chẳng là Từ tổng của Thiên Bảo ?”
Chu Tu Lâm theo hướng cô chỉ: “Là ông .”
Khương Hiểu hồ nghi: “Mạc tổng và Từ tổng năm ngoái chẳng mới gây gổ ?”
Chu Tu Lâm nghiêng đầu: “Thương trường là , kẻ thù vĩnh viễn.”
Khương Hiểu nhớ trận hỗn chiến đó, khỏi bật : “Em cứ tưởng họ sẽ cạch mặt cả đời chứ.”
Vừa , hai cùng gặp đôi tân nhân của buổi tiệc. Vị hôn thê của Mạc Dĩ Hằng họ Hàn, trong giới, gia thế cực kỳ hiển hách. Cô dâu xinh , cạnh Mạc Dĩ Hằng đúng là một cặp trời sinh.
Mạc Dĩ Hằng bắt tay Chu Tu Lâm, ánh mắt hướng về phía Khương Hiểu: “Chu tổng, cũng kín tiếng quá đấy, dắt phu nhân mắt mà lấy Khương đại đại diện của chúng lá chắn. Cậu mỹ nữ của chúng tìm bạn trai đây?”
Chu Tu Lâm khẽ nhếch môi: “Yên tâm, chuyện hôn nhân của Khương đại đại diện, sẽ cân nhắc nghiêm túc.”
Mạc Dĩ Hằng : “Khương Hiểu, hôm nay và Hàn Nhuỵ chứng nhé, cô cứ yên tâm mà yêu đương đại .”
Khương Hiểu đành c.ắ.n răng, mặt vẫn giữ nụ rạng rỡ: “Vậy đa tạ Mạc tổng và Mạc thái thái, sẽ cố gắng nắm bắt cơ hội.” Cô chẳng dám gương mặt của chồng lúc nữa. Chắc chắn là đang lạnh như tiền .
Quả nhiên là . Sau khi chào hỏi đôi tân nhân, Chu Tu Lâm dẫn cô chào hỏi vài vị sếp lớn và nhà sản xuất trong giới, nắm tay cô đến một góc khuất. Khương Hiểu bưng một ly cocktail, nhấp một ngụm nhỏ: “Ngọt thật đấy, giống vị nước ngọt ga .”
Chu Tu Lâm mím môi: “Uống ít thôi em, loại rượu ngấm muộn lắm đấy.”
Hôm nay cô kiểu tóc uốn nhẹ, mái tóc dài xõa vai, cổ đeo sợi dây chuyền tặng , viên kim cương lấp lánh rực rỡ. Món đồ trang sức tặng, thường ngày cô chỉ dùng khi tham gia sự kiện. Anh lấy ly rượu từ tay cô, cho cô uống tiếp. Khương Hiểu bĩu môi: “Em say .”
Chu Tu Lâm đồng ý: “Giá Đỗ Nhỏ mà phát hiện em uống rượu là xong đấy.”
Khương Hiểu khẽ thở dài, khóe môi hiện lên nụ bất đắc dĩ: “Bé mới ba tuổi thôi mà Chu Tu Lâm, xem vài năm nữa em sẽ bé quản c.h.ặ.t ?” Hai con ở nhà thường xuyên những lúc “đụng độ”, Chu Tư Mộ quá chính kiến, luôn đưa những lý do thuyết phục. Khương Hiểu thường than vãn là nhóc chẳng giống cô chút nào.
Khương Hiểu dùng đầu ngón tay chọc chọc n.g.ự.c : “Này, lời Mạc Dĩ Hằng đừng để bụng nhé.”
Chu Tu Lâm nhướng mày: “Chẳng nãy em tán thành lời ?”
Khương Hiểu hì hì: “Chu , lẽ đang ghen đấy chứ?”
Chu Tu Lâm mặt chỗ khác ánh trăng, vẻ mặt mất tự nhiên. Anh đương nhiên hai năm qua ít săn đón và theo đuổi vợ . Khương Hiểu gần : “Chu , em chỉ yêu thôi, nào?”
Chu Tu Lâm định ôm lấy cô thì phía tới, một giọng trầm ấm vang lên: “Tu Lâm...”
Khương Hiểu và Chu Tu Lâm đồng thời , nụ mặt Khương Hiểu còn kịp tắt. Tấn đạo và phu nhân Lương Nguyệt đang tới. Chu Tu Lâm đưa tay : “Chào Tấn đạo, chào Lương lão sư.”
Tấn đạo gật đầu: “Tu Lâm, chúc mừng nhé, con trai ba tuổi .” Khi tin , trong lòng ông cũng thấy hụt hẫng.
Chu Tu Lâm mỉm nhạt: “Cảm ơn ông.”
Lương Nguyệt bên cạnh, ánh mắt quan sát Chu Tu Lâm và Khương Hiểu một lát. “Thực sự là chúng bất ngờ quá.”
Chu Tu Lâm lắc đầu, vẻ mặt đầy hối : “Xin . luôn dành cho con một môi trường bình yên nên mới công khai.”
Lương Nguyệt gật đầu tỏ ý thấu hiểu. Nhà họ Tấn đối với Tấn Xu Ngôn chẳng cũng . “Khương Hiểu, lâu gặp.”
Khương Hiểu Lương Nguyệt, giọng bình tĩnh: “Chào Lương lão sư.” là lâu gặp. Ba năm trôi qua, đây là thứ hai họ gặp mặt. Lần là tại buổi công chiếu phim của Tấn đạo, Chu Tu Lâm dẫn theo các đại diện của công ty cùng tham dự. Ngày hôm đó, Khương Hiểu lịch sự tiến lên chào hỏi Lương Nguyệt, hình ảnh đó vẫn còn rõ mồn một.
“Chào Lương lão sư, là Khương Hiểu.” Cô dùng tên tiếng Anh. Cô thản nhiên xưng tên thật của .
Lương Nguyệt cô, ánh mắt điềm tĩnh: “Chào cô. Hình như gặp cô ở thì ?”
Khương Hiểu mỉm , nhưng nụ chạm đến đáy mắt: “Lương lão sư, đây từng là trợ lý của Chu tổng.”
Gương mặt tinh xảo của Lương Nguyệt hiện lên vẻ chợt hiểu: “ nhớ , chuyện từ lâu lắm . Già nên chuyện còn nhớ rõ lắm.”
Trương Du bên cạnh : “Lương lão sư, cô đừng già chứ, tụi cháu sống đây. Cô bảo dưỡng nhan sắc trông cứ như mới ngoài hai mươi .”
Lương Nguyệt bật : “Nhìn thấy lớp lớp tân nhân thế , phục già .”
Trương Du cũng cảm thán: “ ạ. Lớp của Khương Hiểu tiến bộ thế , cháu cũng thấy già thật .” Cô năm nay mới 35 tuổi, mệnh danh là đại diện một trong giới. Dù giờ rời Hoa Hạ để lập công ty riêng nhưng tình nghĩa với Hoa Hạ vẫn còn, cô chiếu cố các đại diện của Hoa Hạ.
Lương Nguyệt như sực nhớ điều gì: “Là chữ ‘Giang’ nào cô?”
Khương Hiểu đáp: “Chữ Khương trong Khương T.ử Nha, chữ Hiểu trong tảng sáng ạ.” Giọng cô bình thản, rõ ràng từng chữ.
Lương Nguyệt gật đầu dịu dàng: “Hóa là họ Khương, cứ ngỡ là họ Giang trong sông nước.”
Giờ đây gặp trong lễ đính hôn của Mạc Dĩ Hằng, Lương Nguyệt khỏi Khương Hiểu thêm vài . Nghĩ kỹ , lộ trình trưởng thành của Khương Hiểu, từ một trợ lý nhỏ của minh tinh, đến trợ lý của Chu Tu Lâm, giờ là đại diện đang lên, ở tuổi của cô mà thành tích như đúng là hiếm thấy. Mọi chuyện thuận lợi đến mức khó tin.
Chu Tu Lâm tiếp chuyện mấy vị sếp lớn, Khương Hiểu thong thả ăn bánh ngọt một . lúc đó điện thoại reo lên, cô giật lo lắng nghệ sĩ nào gây chuyện. Dạo cô căng thẳng thần kinh. May , đó là Giá Đỗ Nhỏ nhà cô.
Giá Đỗ Nhỏ chiếc giường lớn ở nhà, mặc bộ đồ ngủ gấu con màu xanh thiên thanh, màn hình điện thoại: “Mẹ ơi, khi nào và ba mới về ạ?”
“Sắp con yêu. Ông bà nội đưa con về ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xin-chao-chu-tien-sinh/chuong-37-bi-mat-trong-con-say.html.]
“Dạ. Cả cô Nhất Nam và Nhất Bắc cũng đến nhà chơi nữa, cô tặng con đồ chơi .”
“Vậy con cảm ơn cô ?”
“Con ạ. Con còn mời cô đến trường mầm non chơi nhưng cô bảo bận học nên .” Bé vẻ mặt đầy tiếc nuối.
Khương Hiểu , Giá Đỗ Nhỏ mới học nên thấy cái gì cũng mới mẻ, trường học trở thành ngôi nhà thứ ba của bé . Cô con trai chuyện nhấm nháp miếng bánh ngọt.
“Bánh kem kìa! Hiểu Hiểu, chẳng bảo buổi tối giảm cân ?”
Khương Hiểu: “... Mẹ béo lắm hả con?”
Giá Đỗ Nhỏ nghiêm túc suy nghĩ: “Dù béo thì con vẫn yêu nhất!”
Khương Hiểu cảm thấy con trai chắc chắn sẽ đào hoa. Những lời ngọt ngào cứ thốt tự nhiên như , giống ai nữa? Chu Tu Lâm cũng , mỗi khi nồng nàn luôn ghé tai cô gọi “bảo bối”.
Cô cúp máy, định vệ sinh thì tình cờ gặp Lương Nguyệt. Lương Nguyệt khẽ gật đầu với cô: “Sáng nay chúng nhận hồ sơ của Hứa Giai Nhân, Trường Đinh là một bộ phim bi kịch, xem qua hình ảnh của Hứa Giai Nhân , cô bảo cô đầu tháng Tư đến thử vai nhé, chúng sẽ xem xét thêm.”
Khương Hiểu thần sắc vẫn như thường: “Lương lão sư, phiền bà quá.”
Lương Nguyệt cô: “Khương Hiểu, Trương Du cô là Lăng Nam ?”
Tác dụng của ly cocktail bắt đầu ngấm, thần kinh cô cũng thả lỏng, sự cảnh giác dần buông xuống. “Vâng, từ nhỏ sống ở Lăng Nam, mãi đến khi học cấp ba mới chuyển đến Tấn Thành.”
Lương Nguyệt bùi ngùi: “Lăng Nam là một nơi , địa linh nhân kiệt. Hoa Hạ xây dựng Phim trường Lăng Nam tuyệt vời. Sau chúng cũng sẽ đến đó phim.”
Khương Hiểu gật đầu: “Chu tổng tầm và óc thẩm mỹ ạ.”
, Chu Tu Lâm thực sự là một nhân tài hiếm , điểm nào để chê. Lương Nguyệt nghĩ đến con gái , khi Chu Tu Lâm con, Xu Ngôn suốt một buổi chiều. Cô bé nhốt trong phòng ăn uống, ai khuyên cũng . Chuyện tình cảm thể cưỡng cầu, cha ai cũng mong con cái hạnh phúc, nhưng riêng chuyện họ giúp gì . Phong cách việc của Chu Tu Lâm bao nhiêu năm qua Lương Nguyệt cũng nắm bắt . Bà mỉm nhạt, tâm trạng trĩu nặng. “Cô giỏi lắm, mấy nghệ sĩ cô ký hợp đồng nếu mài giũa thêm chắc chắn sẽ tỏa sáng.”
Khương Hiểu: “ chỉ là may mắn thôi ạ.”
Lương Nguyệt cô đang khiêm tốn: “Con gái chỉ kém cô hai tuổi, mà so với cô thì còn kém xa lắm.” Dù bà nhưng trong giọng giấu nổi sự sủng ái dành cho con gái. Đó là cách thường thấy của một với ngoài.
Khương Hiểu nuốt nước miếng: “Tấn tiểu thư giỏi mà, phong cách nhiếp ảnh của cô độc đáo.” Tấn Xu Ngôn thiên phú nhiếp ảnh, và cũng thể thiếu sự hỗ trợ từ điều kiện gia đình ưu việt.
“Nó mà, chỉ là chơi bời chút thôi, cũng chẳng mong nó đạt thành tích gì to tát.”
Khương Hiểu mỉm . Cô tác phẩm Không Trung và Gia của Tấn Xu Ngôn lưu giữ vĩnh viễn tại Bảo tàng Nghệ thuật Châu Á ở San Francisco. Có đến chào hỏi Lương Nguyệt, Khương Hiểu nhân cơ hội đó xin phép rời . Cô từng bước tiến về phía , lưng thẳng tắp, bước chân kiên định. Xung quanh ngập tràn tiếng , nhưng lúc cô cảm giác như đang tách biệt với thế giới.
Khi Chu Tu Lâm , thấy cô đang một trong góc, gương mặt ửng hồng. Anh nhíu mày. Khương Hiểu nở nụ với , đôi mắt mơ màng: “Sao giờ mới đây? Em đợi lâu lắm đấy.”
Chu Tu Lâm lắc đầu: “Đi thôi, về nhà nào. Có cần đỡ ?”
Khương Hiểu dậy: “Không cần . Nếu đỡ em, ngày mai em lên báo cùng đấy.”
“Em còn nhớ rõ gớm nhỉ.”
Cô hẳn là say, chỉ là thấy mệt. Vừa lên xe cô rúc lòng , tìm một tư thế quen thuộc để ngủ. Về đến nhà, Chu Tu Lâm bế cô tận phòng. Đặt cô lên chiếc giường lớn, thấy nhóc đang ngủ say ở giữa, gối đầu lên chiếc gối nhỏ của . Khương Hiểu kêu khát nước, Chu Tu Lâm rót cho cô một ly. Uống xong một ly nước lớn, tinh thần cô dần tỉnh táo .
Cô đột nhiên ôm lấy Chu Tu Lâm, đôi mắt ướt át, giọng khàn khàn: “Chu Tu Lâm, bí mật gì ?”
Chu Tu Lâm vuốt ve mặt cô: “Có chứ.”
Khương Hiểu bĩu môi: “Bí mật gì thế?”
Chu Tu Lâm cúi đầu hôn lên khóe môi cô: “Đợi em tỉnh táo sẽ .”
Khương Hiểu bất mãn, rúc đầu n.g.ự.c , hít hà mùi hương dễ chịu . “Anh cho em !” Cô ôm c.h.ặ.t cổ buông, “Vậy em sẽ cho bí mật của em. Em nhiều bí mật lắm. Nhiều, nhiều lắm.” Cô sống cẩn thận và dè dặt suốt bao nhiêu năm qua, mỗi khi mệt mỏi bất an đều nghiến răng vượt qua.
“Ồ... nhiều thế nào cơ?”
“Lần đầu tiên gặp , em thích .” Cô , “Anh trai quá mất! Lúc đó em thực sự ghen tị với Chu Nhất Nghiên.”
Chu Tu Lâm sững sờ, ánh mắt rực cháy: “Thích ? Hửm?”
Khương Hiểu gật đầu lia lịa, ánh mắt ẩn chứa tình yêu sâu đậm: “Thích nhiều năm , là mục tiêu của em, nhưng em sợ thích em... Anh xem như , còn em thì chẳng gì cả, em chẳng gì hết... Em là một gánh nặng, em sẽ mang rắc rối cho ...” Nói cô lặng lẽ rơi nước mắt.
Chu Tu Lâm nhẹ nhàng vỗ về lưng cô để trấn an: “Em là vợ mà, gánh nặng gì chứ. Thay quần áo ngủ một lát nào.”
Sau khi giúp Khương Hiểu áo ngủ, sang Giá Đỗ Nhỏ đang ngủ giữa giường, do dự một lát định bế bé sang giường nhỏ. khi Chu Tu Lâm bế cục bột nhỏ mềm mại lên, nhóc đột nhiên mở lời: “Ba ơi, ba định lén dời con nữa ạ?”
Tim Chu Tu Lâm bỗng thắt . Chu Tư Mộ mở to đôi mắt : “Ba ơi, tối nào ba cũng để con ngủ một giường nhỏ. Con vẫn còn là trẻ con mà.”
Chu Tu Lâm méo mặt: “Con giả vờ ngủ đấy ?”
Chu Tư Mộ lầm bầm: “Con đợi ba về lâu lắm . Vậy mà ba về bế con .” Bé bĩu môi. “Tại ba đối xử với con như ? Con ngủ cùng ba cơ. Các bạn ở lớp con đều ngủ cùng ba mà. Con còn bé thế , ba thể nhẫn tâm để một đứa trẻ lẻ loi ngủ một chứ?”
Chu Tu Lâm sang Khương Hiểu, cô lấy tay che mặt. Tiểu diễn viên nhà họ Chu lên sóng . Chu Tu Lâm tìm một lý do: “Ba sợ lúc ngủ say cẩn thận đè trúng con thôi.”
Chu Tư Mộ vẻ suy nghĩ gật đầu: “Vậy ba đổi cái giường to hơn . Như sẽ đè trúng con nữa. Haiz, hèn chi ba cứ đè lên suốt.” Bé xoay vỗ vỗ vai Khương Hiểu, ôm lấy cô: “Mẹ ơi, chúng đổi giường lớn là ạ.”
Khương Hiểu cố nén , nhất quyết mở mắt. Chu Tu Lâm dậy phòng tắm.