Xin Chào, Chu Tiên Sinh - Chương 3: Phản Ứng Của Cơ Thể Và Sự Quan Tâm Của Anh
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:23:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Hiểu đại khái ngẩn năm sáu giây mới phản ứng giọng điệu tùy ý của . Cô vội vàng dậy, lễ phép và quy củ hô một tiếng: “Chu tổng, buổi tối lành.”
Chu Tu Lâm nheo mắt: “Đến tìm ?”
Khương Hiểu thấy tuy rằng chút ngoài ý , nhưng cô cũng coi như hiểu rõ. Triệu Hân Nhiên hiện tại là tân tinh mà công ty sức nâng đỡ, về tham gia những hoạt động như thế chỉ càng ngày càng thường xuyên, tiếp xúc với Chu Tu Lâm cũng chỉ sẽ càng ngày càng nhiều. “Hân Nhiên đêm nay bay thành phố B, sạc pin và t.h.u.ố.c để quên ở nhà.”
Chu Tu Lâm sắc mặt cô chút mệt mỏi, hỏi: “Tại chạy chuyến ? Không cùng cô ?”
Khương Hiểu lắc đầu, ánh mắt lập lòe: “ xin nghỉ nửa tháng, về quê xử lý một việc.”
Chu Tu Lâm xem qua tư liệu của cô, quê Khương Hiểu ở một thị trấn nhỏ phía bắc Tấn Thành, mất sớm, cha là một họa sĩ, quanh năm ở bên ngoài. Cô thi cấp ba trường Nhất Trung Tấn Thành, năm lớp 10 ở nhà cô ruột một năm, đó gia đình cô ruột Canada định cư, cô liền chuyển ở nội trú trong trường. Anh gật gật đầu, tỏ vẻ hiểu. “ bảo Tưởng Cần gọi cô một tiếng.”
“Đừng.” Khương Hiểu vội vàng hô lên, sắc mặt rối rắm.
Chu Tu Lâm cô, rõ còn cố hỏi: “Làm ?”
Khương Hiểu khóe miệng khẽ nhúc nhích, thật sự để Tưởng đặc trợ gọi Triệu Hân Nhiên , cái chức trợ lý của cô phỏng chừng cũng giữ nữa. một lời với Chu Tu Lâm cô vẫn khó mà mở miệng. “Chu tổng, phiền ngài.”
“ cảm thấy việc phiền phức, chỉ một cuộc điện thoại thôi.”
Khương Hiểu trầm mặc , nhíu mày. Anh chẳng lẽ tâm tư của cô?
Bộ dáng nghiêm trang của Chu Tu Lâm khiến cô tức đến ngứa răng.
“Chu tổng, thể coi như chúng quen , giống như .” Khương Hiểu từ đến nay quen chuyện gì thẳng, cô càng càng luống cuống. Mấy ngày nay, cô thực sự bàng hoàng.
Cô đem chuyện đêm đó kể cho Lâm Vu, Lâm Vu chỉ hai chữ:
Kẻ điên.
Vì yêu mà điên.
Cô Lâm Vu thật sự mắng cô, mà là đau lòng cho cô.
Người ngoan ngoãn mà cố chấp khi phát điên lên, luôn tưởng tượng nổi.
Từ năm 16 tuổi đến nay, Chu Tu Lâm là giấc mộng của cả thời thiếu nữ của cô.
Cô tên ở nơi kín đáo nhất trong cuốn nhật ký.
Cô vẫn luôn cho rằng là mà cả đời cô yêu mà , nghĩ rằng cô cơ hội đến gần như .
Cô chỉ xúc động một , đảo lộn cả kế hoạch cuộc đời.
Kỳ thật, cô một chút cũng hiểu về Chu Tu Lâm. Cô , nhà tiền, bản nhan sắc, học giỏi, thể thao cừ. Một đường tới, luôn là tỏa sáng nhất trong đám đông.
Có lẽ, cô thích , ban đầu chính là vì vẻ ngoài đẽ của .
Giáo viên chủ nhiệm cấp ba thường , ước mơ nhất định . Ước mơ lúc đó của cô chính là gả cho Chu Tu Lâm. Thiếu nữ hoài xuân, luôn những suy nghĩ thực tế.
Cô dựa giấc mộng thực tế , nỗ lực, thi đại học, đó trải qua việc chuyển chuyên ngành.
ước mơ dù cũng chỉ là ước mơ thôi.
Khương Hiểu bực bội: “Chu tổng, quấy rầy ngài nữa.”
Vừa dứt lời, phía truyền đến một giọng khác.
“Tu Lâm, còn ?” Mạc Dĩ Hằng tới, kinh ngạc phát hiện Chu Tu Lâm đang chuyện với một phụ nữ lạ mặt.
Chu Tu Lâm đầu liếc một cái: “Cậu , còn chút việc.”
Mạc Dĩ Hằng mà , quen Chu Tu Lâm lâu như , đây là đầu tiên thấy Chu Tu Lâm chuyện lâu như thế với một cô gái, đương nhiên ngoại trừ Chu Nhất Nghiên. Hắn nhiệt tình chào hỏi Khương Hiểu: “Hi, xin chào, Mạc Dĩ Hằng.”
Khương Hiểu vẻ mặt việc công xử theo phép công, biểu tình đúng mực: “Xin chào, Mạc , là trợ lý của Triệu Hân Nhiên.”
“Triệu Hân Nhiên...” Mạc Dĩ Hằng sững sờ, “Thôi , còn tưởng cô là mới mà Tu Lâm mới ký hợp đồng chứ.”
Khương Hiểu nở nụ : “Xin chiếu cố nhiều hơn.”
Mạc Dĩ Hằng cũng : “Đó là tự nhiên. mới thêm WeChat với cô Triệu, Chu tổng của các cô thật mắt , luôn thể đào tạo những mới tiềm năng.” Hắn từ đến nay duyên với phụ nữ, cách trò chuyện với phái . Bất kỳ ai ở bên cạnh đều cảm thấy áp lực. Đương nhiên Mạc Dĩ Hằng cũng tiêu chuẩn thẩm mỹ, thể chuyện với đều là đại mỹ nữ.
Chu Tu Lâm bất động thanh sắc một bên, hứng thú đ.á.n.h giá Khương Hiểu, lúc cô dáng trợ lý mười phần, cách nắm bắt cơ hội cho nghệ sĩ.
Hoa Hạ trợ lý như , là phúc khí của minh tinh ký hợp đồng, cũng là phúc khí của .
Mạc Dĩ Hằng một cuộc điện thoại gọi , khi rời đưa cho Khương Hiểu một tấm danh của .
Khương Hiểu vui vẻ nhận lấy, mang theo vài phần ngượng ngùng : “Mạc , xin , vẫn danh .”
Mạc Dĩ Hằng bỡn cợt Chu Tu Lâm: “Chu tổng, kiến nghị Hoa Hạ nên chủ động in danh cho nhân viên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xin-chao-chu-tien-sinh/chuong-3-phan-ung-cua-co-the-va-su-quan-tam-cua-anh.html.]
Chu Tu Lâm mặt vẫn luôn biểu tình gì: “Ý kiến của sẽ suy xét.”
Chờ Mạc Dĩ Hằng rời , Chu Tu Lâm hỏi Khương Hiểu: “Trợ lý đều giống như em ?”
Khương Hiểu hiểu ý : “Trợ lý nhỏ cũng mục tiêu nhân sinh mà.”
“Ví dụ?”
Khương Hiểu mặt mày trong trẻo, chút do dự, vẫn ăn ngay thật: “ một đại diện vàng.” Mọi đều , lưng sự hào nhoáng của minh tinh, đại diện là thể thiếu, đại diện ưu tú đóng vai trò quan trọng nhất đối với sự phát triển của minh tinh. Người đại diện lợi hại nhất của Hoa Hạ Phim Ảnh hiện tại là Trương Du, một tay đẩy Trình Ảnh lên địa vị hiện tại. Trình Ảnh 27 tuổi thể đoạt mấy giải Ảnh hậu, thể những điều tách rời khỏi năng lực và nhân mạch của Trương Du, rốt cuộc hợp tác cần cô giật dây bắc cầu.
Chu Tu Lâm cấm bật . Tuổi 22, mới xã hội, tràn đầy mộng tưởng, tràn ngập nhiệt tình. “Con đường dễ .”
“ .” Cô bỗng nhiên , lộ chiếc răng khểnh bên , thật sự đáng yêu. “ cho chính thời gian ba năm.”
“Xem em định việc lâu dài ở Hoa Hạ.”
“Không ...” Tuy rằng đây là sự thật, ngài cũng cần thẳng như chứ. Cái vòng chuyện nhảy việc sớm trở nên phổ biến.
Chu Tu Lâm chăm chú cô, trong mắt hiện lên ý .
Khương Hiểu ho khan một tiếng: “Chu tổng, loại như .”
“Loại như ?”
“Vong ân phụ nghĩa a, trưởng thành ở Hoa Hạ, đến vạn bất đắc dĩ, sẽ bỏ .”
“Vậy cũng thể để cái ‘vạn bất đắc dĩ’ xuất hiện.” Anh đả kích cô, với điều kiện của cô, ba năm e là thành mục tiêu .
Khương Hiểu chút kinh ngạc, bất quá cũng nghĩ sâu xa.
Cứ như một câu đáp một câu, khí nhẹ nhàng, sự căng thẳng của cô dần dần biến mất, đáy lòng mạc danh cảm thấy an tâm và bình thản.
Nếu đêm hôm đó, bọn họ lẽ cũng thể liên quan.
Có lẽ như cũng tồi, thể cùng thích, nhàn nhạt trò chuyện, cũng là một chuyện vui vẻ. Vô d.ụ.c vô cầu, là một loại an bài khác.
Khương Hiểu thời gian, đợi nửa giờ. Chu Tu Lâm chủ động , cô chút khó xử, tổng thể đuổi . Cô tối nay còn ăn cơm, từ ký túc xá đến chung cư của Triệu Hân Nhiên, từ chung cư đến khách sạn, qua lăn lộn hai tiếng đồng hồ, cả đói buồn ngủ.
Lúc phục vụ bưng lên hai ly cà phê cho bàn bên cạnh, mùi cà phê thơm nồng ngày thường, hiện tại cô ngửi thấy dày liền cuộn trào một trận. Mặc dù cô kiệt lực chịu đựng, nhưng vẫn nhịn cảm giác buồn nôn đó.
Khương Hiểu đột nhiên che miệng , vẻ mặt kinh ngạc. “Chu tổng, ngại quá, say xe, xin phép toilet một chút.”
“Khương Hiểu...”
Chu Tu Lâm tại chỗ, ánh mắt yên lặng như biển sâu.
Thật lâu cũng thấy Khương Hiểu từ toilet , Chu Tu Lâm xoay đại sảnh.
Tài xế đợi bên ngoài thật lâu: “Tiên sinh...”
“Về khách sạn Hoa Hạ.” Anh ở ghế , nhắm mắt , đại não còn hiện lên màn ở khách sạn. Với chiều cao 1m65 của Khương Hiểu, khung xương nhỏ, kỳ thật cô thuộc dạng thiên gầy. Quần áo cô mặc luôn vẻ rộng thùng thình, cũng là mua quần áo size lớn, là do kiểu dáng như . Chu Tu Lâm nhớ tới một năm , phim trường thăm ban Trình Ảnh. Lúc cô cũng ở phim trường. Giữa mùa hè, thời tiết nóng bức, nhiệt độ 41-42 độ, diễn viên phim cổ trang mặc nhiều lớp, kiểu tóc phức tạp, đặc biệt chịu tội. Các trợ lý nhỏ tự nhiên cũng thập phần vất vả, che dù, quạt gió, bưng rót nước. Khương Hiểu vẫn luôn yên lặng cầm ô, từ lúc Chu Tu Lâm qua, mãi cho đến khi rời , cô đều ở đó, một tay che dù cho diễn viên cô theo lúc , một tay quạt gió.
Hôm đó cô mặc một chiếc váy liền áo kiểu phục cổ bằng cotton màu trắng, váy che đến bắp chân. Khi đó cô để tóc mái, còn giữ mái tóc dài đến eo, tóc mềm, xõa tung chỉnh tề. Cô ở đó, chút nào một chút kiên nhẫn. Thần sắc nhàn nhạt, làn da ánh nắng trong suốt trắng ngần, giữa mày toát lên vẻ điềm tĩnh cùng cứng cỏi, mạc danh thêm vài .
Bởi vì nhiều thêm một cái, Trình Ảnh thuận thế theo. “Cô bé mới tới trong giới, nhẫn nại.”
“Rất ít khi em khen khác. Em cô qua đây?”
“Cái thì . Cô bé vẫn là sinh viên, bất quá cô tuyệt đối sẽ chỉ dừng ở đây.”
Chu Tu Lâm một tiếng, thu hồi tầm mắt, lên xe, rời phim trường.
Một năm , nghĩ tới nữa gặp cô, cô thành trợ lý của mới sắp công ty sức nâng đỡ là Triệu Hân Nhiên. Chu Tu Lâm thể thừa nhận, đoán suy nghĩ của Khương Hiểu.
Hồi lâu, lấy di động , trầm giọng : “Tra một chút tình hình gần đây của Khương Hiểu.”
Khương Hiểu lấy tốc độ bay nhanh chạy toilet. Chờ cô nôn xong, cả vô lực chống tay lên bồn rửa mặt. Cô lấy di động nhanh ch.óng tra Baidu - m.a.n.g t.h.a.i bao lâu sẽ phản ứng.
Trên mạng rành mạch, cô càng xem càng lo lắng.
Đây là đầu tiên cô xuất hiện phản ứng t.h.a.i nghén, chẳng lẽ là do thấy Chu Tu Lâm tâm lý chịu kích thích nên phản ứng sớm ?
Hạt giống nhỏ cùng ba nó tâm linh tương thông? Nhanh như liền gấp chờ nổi mà bắt đầu tương tác?
Khương Hiểu dùng nước lạnh vỗ vỗ mặt, chính trong gương, cô khẽ thở dài. Cô vẫn luôn cảm thấy, cha , nếu quyết định sinh con, thì nhất định trách nhiệm với con. Nếu thể cho con một gia đình chỉnh, thì đừng lựa chọn sinh con .
Cô nghĩ, cô thể trì hoãn nữa.
Muộn nhất là ngày .