Xin Chào, Chu Tiên Sinh - Chương 29: Cuộc Gặp Gỡ Với Nhạc Phụ Đại Nhân

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:24:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Ngật ở nhờ trong một căn hộ của bạn, căn nhà tuổi, nội thất khá cũ kỹ. Đối với ông, nơi để ở là , quan trọng .

Đang là 4-5 giờ chiều, ánh nắng từ ban công chiếu xiên nhà, khiến căn phòng trở nên sáng sủa. Khương Hiểu cạnh Khương Ngật, đôi mắt ươn ướt, Chu Tu Lâm ở phía đối diện xa hơn một chút. Cổ họng cô như nghẹn , giọng chút khó khăn khi giới thiệu Chu Tu Lâm với cha .

Hai đàn ông tâm chiếu bất tuyên, chuyện cứ như thể đây là đầu tiên họ gặp mặt. Khương Ngật rót nước cho hai , một lúc mới trầm giọng lên tiếng: “Vốn dĩ ba định liên lạc với con sớm hơn, nhưng vướng chút việc nên mới trì hoãn đến tận bây giờ.”

Khương Hiểu ngẩn ngơ cha: “Vậy chuyện đó giờ giải quyết xong ạ?”

Khương Ngật gật đầu, ánh mắt sâu thẳm thấy đáy. Ông cái bụng nhô cao của Khương Hiểu, vẫn nhịn mà thở dài một tiếng.

Khương Hiểu chút khẩn trương: “Ba, con và Tu Lâm đăng ký kết hôn . Vì lý do công việc nên chúng con tạm thời công bố ngoài.”

Khương Ngật im lặng , vẻ mặt thâm trầm khó đoán. Khương Hiểu bất an Chu Tu Lâm cầu cứu.

Chu Tu Lâm mỉm , giọng điệu bình thản: “Thưa ba, con và Hiểu Hiểu bàn bạc kỹ , khi thời cơ đến chúng con sẽ công khai. Hiện nay mạng xã hội phát triển quá nhanh, vì sự riêng tư và cũng vì cho con cái một môi trường trưởng thành bình yên, nên hy vọng ba thể thông cảm.”

Khương Hiểu vội vàng gật đầu lia lịa: “ đó ba. Đợi Giá Đỗ Nhỏ chào đời, vạn nhất bé paparazzi chụp , ba bé là Chu Tu Lâm thì họ sẽ bám theo bé suốt mất.”

Chu Tu Lâm khẽ nhíu mày, đúng là cũng trúng đạn.

Khương Ngật mím môi, ánh mắt dịu đôi chút: “Mấy tháng ?”

Khương Hiểu nhỏ giọng đáp: “Năm tháng ạ.”

Khương Ngật “ồ” một tiếng, thần sắc thẫn thờ như đang chìm ký ức. “Mẹ con lúc m.a.n.g t.h.a.i con chân phù xỏ giày, buổi tối còn chuột rút, vất vả lắm...”

Tay Khương Hiểu vô thức siết c.h.ặ.t, cô cha chớp mắt, tim đập thình thịch. Cha hiếm khi nhắc đến mặt cô, chắc là thấy cảnh sinh tình nên mới nhắc chuyện cũ.

“Ba...”

Cơ mặt Khương Ngật căng : “Chớp mắt một cái con cũng sắp . Thời gian trôi nhanh thật, mới đó mà 22 năm. Tu Lâm, Hiểu Hiểu đành phiền con vất vả chăm sóc nó .”

“Ba còn định nữa ?” Khương Hiểu nghi hoặc hỏi.

“Ba hẹn với bạn Tây Bắc .” Khương Ngật nheo mắt, những nếp nhăn nơi khóe mắt hiện rõ. Mấy năm nay ông bôn ba bên ngoài nên trông già hơn tuổi thật khá nhiều.

Chu Tu Lâm lên tiếng: “Ba, cha con ba về nên gặp ba một .”

Khương Ngật giỏi giao tiếp, nhưng vì con gái, ông vẫn đồng ý: “Được, con cứ sắp xếp .”

Chu Tu Lâm hai cha con họ lâu gặp nên thêm nửa tiếng dậy xin phép xuống lầu mua đồ, nhường gian riêng cho họ.

Khương Ngật nhấp một ngụm nguội ngắt: “Hiểu Hiểu, tại con vẫn kiên trì giới giải trí ?”

Khương Hiểu sớm đoán cha sẽ hỏi câu . “Con nghệ sĩ.” Cô khẽ mỉm , nụ chút tinh quái. Năm nhất đại học, cô suýt chút nữa bước chân giới giải trí, Khương Ngật chuyện cố ý về một chuyến với thái độ kiên quyết. Nếu cô nhất quyết giới đó, tình cha con giữa họ sẽ chấm dứt. Tất nhiên đó chỉ là lời lúc nóng giận của ông.

“Con thật là...” Khương Ngật chút bất đắc dĩ, “Tính cách của con hợp với giới giải trí .”

“Con ba gì.” Khương Hiểu định thần , “Mấy năm nay con cố hết sức để chen chân . Từ một trợ lý nhỏ vô danh đến ngày hôm nay, thực sự con thấy cam lòng...”

Khương Ngật nhíu mày: “Hiểu Hiểu...”

Khương Hiểu chuyển chủ đề: “ từ khi con, con nghĩ thông suốt nhiều chuyện. Ba , m.á.u của nhà họ Khương chúng lẽ trời sinh một loại chấp niệm cố hữu.”

Đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t của Khương Ngật bỗng giãn : “Hiểu Hiểu, con đang mắng ba đấy .”

Khương Hiểu cũng : “ giờ con buông bỏ . Sau khi sinh con xong, con vẫn sẽ tiếp tục công việc của , vì gì cả, chỉ đơn giản là một công việc mà thôi.” Ánh mắt cô kiên định hơn bao giờ hết, trong khoảnh khắc đó, Khương Ngật hiểu .

Cô gái nhỏ thực sự trưởng thành .

“Ba, những chuyện ba , con sẽ hỏi.” Khương Hiểu chậm rãi từng chữ, “Con là con gái của ba, là con gái của duy nhất ba thôi.”

Khương Ngật giơ tay ôm cô lòng đầy hối , đôi mắt thâm trầm giờ đây ngập tràn chua xót. Kể từ t.a.i n.ạ.n năm lớp 9 đó, hai cha con họ bao giờ thiết như thế .

“Hiểu Hiểu, như .”

Khương Hiểu mỉm , cô ba sẽ sự thật đó.

Mười đầu ngón tay Khương Ngật run rẩy: “Tu Lâm là một , ba cũng yên tâm. Vốn dĩ ba hy vọng con tìm một bạn đời như .”

“Tại ạ?”

“Bởi vì quá ưu tú. Thân phận của , những tiếp xúc đều quá nhiều cám dỗ. Giới giải trí vốn là nơi tranh danh đoạt lợi, dễ đ.á.n.h mất bản tâm. Ba sợ con sẽ tổn thương.”

“Ba, chẳng lẽ con ưu tú ?”

Khương Ngật khẽ: “Vậy con xem Chu Tu Lâm trúng con ở điểm gì?”

Khương Hiểu nghiêm túc suy nghĩ: “Chắc là vì nhan sắc của con ạ.”

Khương Ngật lớn, nụ tinh nghịch mặt con gái còn ấm áp hơn cả ánh mặt trời. Đứa trẻ kiên cường hơn ông tưởng, nhiều chuyện cô nhưng chẳng lẽ ông đoán ? Việc m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý chắc chắn hề êm đềm như vẻ ngoài sóng yên biển lặng hiện tại.

Ông cũng nhẹ lòng hơn: “Ba thấy chắc cũng đúng là .”

Buổi tối, Chu Tu Lâm sắp xếp nhà hàng, cả gia đình ba cùng ăn một bữa cơm. Khương Ngật âm thầm quan sát, Chu Tu Lâm thực sự đối xử với Khương Hiểu , cái đó là diễn kịch. Ông uống rượu, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Mỗi đều duyên phận riêng. Hiểu Hiểu “đại trí nhược ngu”, gặp Chu Tu Lâm cũng là duyên phận của hai đứa.

Trên đường về tối hôm đó, Khương Hiểu vui vẻ ngân nga hát. Chu Tu Lâm cũng tâm trạng của cô cho lây lan: “Ba gì về ?”

Khương Hiểu gật đầu: “Ba , bảo em trân trọng.”

Chu Tu Lâm: “Còn gì nữa ?”

Khương Hiểu: “Ba tò mò trúng em ở điểm nào.”

Chu Tu Lâm nhướng mày: “Em trả lời thế nào?”

Khương Hiểu dừng bước, ngẩng đầu: “Em trúng nhan sắc của em.”

Chu Tu Lâm trầm thấp: “Anh là nông cạn ? mà em đúng đấy, ít nhất thì đó cũng là một lý do.”

Khương Hiểu mỉm , nụ rạng rỡ như hoa nở. Hồi còn trợ lý nhỏ, ít theo đuổi cô . Sự tự tin cô vẫn .

Hai ngày , nhà họ Chu và Khương Ngật gặp mặt, trưởng bối hai bên chính thức diện kiến. Khí chất nghệ sĩ của Khương Ngật khiến Chu chút lúng túng gì, may mà cha Chu và Khương Ngật chuyện hợp .

Cha Chu kể Khương Ngật qua nhiều nơi thế giới như , trong lòng thầm khâm phục. “Hèn chi Hiểu Hiểu tự lập như thế, hóa là do ba dạy dỗ .”

Khương Ngật: “ dám nhận. cũng chẳng mấy khi lo lắng cho nó, Hiểu Hiểu là do nuôi thả mà lớn.”

Cha Chu ngượng ngùng, con nhà nuôi thả mà còn giỏi giang hơn con nhà đầu tư bài bản, đây chẳng là vả mặt ? “Ông khiêm tốn quá. Hiểu Hiểu chơi cờ vây khá đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xin-chao-chu-tien-sinh/chuong-29-cuoc-gap-go-voi-nhac-phu-dai-nhan.html.]

Khương Ngật: “Hồi nhỏ nó thích chơi với đám trẻ khác, liền dạy nó chơi cờ. Sau chơi thì tự đ.á.n.h với thôi.”

Cha Chu đầy cảm khái: “Nhất Nghiên mà ngoan bằng một nửa Hiểu Hiểu thì mấy.”

Khương Ngật: “Lần về thấy Hiểu Hiểu cũng trưởng thành hơn nhiều, tất cả là nhờ Tu Lâm.”

Cha Chu xua tay: “Đâu .”

Khương Ngật: “Tu Lâm tuổi trẻ tài cao, đúng là hậu sinh khả úy.”

Cha Chu : “Đều là một nhà cả, ông đừng khen nó quá lời.”

Khương Ngật là tâm cơ, nghĩ gì nấy: “Hiểu Hiểu đành phiền gia đình chăm sóc, cảm ơn .”

Mẹ Chu : “Ông , đây là việc chúng nên mà.”

Khương Ngật: “Thân cha mà chẳng gì cho nó.”

Khương Hiểu xúc động: “Ba, ba về là con vui lắm .”

Khương Ngật vỗ vỗ tay cô: “Sau lời ba chồng. Con và Tu Lâm hạnh phúc là ba yên tâm .”

Khương Hiểu mím môi: “Con ạ.”

Cha Chu cũng phụ họa: “ . Đợi cháu chào đời thì nhà cửa sẽ náo nhiệt lắm. Đến lúc đó ông ngoại thường xuyên về thăm nhé.”

Trên mặt Khương Ngật lộ nụ . Nhìn hàm dưỡng của Chu Tu Lâm là nhà họ Chu chắc chắn tồi, Hiểu Hiểu một gia đình mỹ mãn, tâm nguyện của ông cũng thành.

Vài ngày , Khương Ngật chuẩn khởi hành Đôn Hoàng. Trước khi , ông liên lạc với Chu Tu Lâm để gặp mặt một nữa.

“Đây là bức Tảng Sáng.” Khương Ngật cẩn thận lấy bức tranh .

“Ba, ba ?” Chu Tu Lâm kinh ngạc.

“Vốn dĩ bức tranh là để tặng cho Hiểu Hiểu.” Khương Ngật liếc một cái, “Chẳng con luôn bức tranh ?”

Chu Tu Lâm khẽ : “Ba, con phiên bản thật mà.”

Khương Ngật nghẹn lời. Có ông nhạc phụ quá dễ tính ?

Chu Tu Lâm nghiêm mặt : “Ba, bức tranh ba cứ giữ .”

Khương Ngật , ánh mắt d.a.o động như đang hồi tưởng điều gì đó. “Từng trả 5 triệu tệ để mua bức tranh nhưng ba đồng ý.”

Sắc mặt Chu Tu Lâm đổi.

“Tu Lâm, ba thấy thời gian qua Hiểu Hiểu đổi nhiều, ba nghĩ đó là nhờ con. Ba nên cảm ơn con mới đúng. Hy vọng dù gặp chuyện gì, hai đứa cũng thể thành thật với .”

“Ba yên tâm, con hứa với ba là con sẽ .”

Khương Ngật tinh tế vuốt ve bức tranh: “Bức tranh con cứ mang về , hãy trân trọng nó.”

Chu Tu Lâm im lặng một lát: “Vâng ạ.”

Khương Ngật . Khương Hiểu quá bi lụy vì cuộc chia ly . Khi Chu Tu Lâm mang bức tranh về, cô ngắm lâu, cuối cùng cùng cất kỹ bức tranh .

Khương Hiểu : “Em cũng tại ba thích bức tranh đến thế.”

Chu Tu Lâm: “Bởi vì đó là em.”

Khương Hiểu nghĩ ngợi: “Em cũng giá tranh của ba giờ cao như .”

Chu Tu Lâm nghiêng đầu: “Ba trong giới mỹ thuật cũng danh tiếng nhất định đấy.” Khương Ngật thuộc kiểu tài năng nở muộn, chỉ mới phát hiện và tôn sùng vài năm gần đây thôi.

Khương Hiểu: “Ba đưa cho em một chiếc thẻ, trong đó 5 triệu tệ.”

Chu Tu Lâm thầm tính toán, thu nhập từ việc bán mấy bức tranh của nhạc phụ chắc đều đưa hết cho Khương Hiểu . Anh xoa đầu cô: “Em cứ giữ lấy, đó là tấm lòng của ba.”

“Em ba giàu từ khi nào nữa.” Hồi nhỏ cuộc sống của họ mấy dư dả, đôi khi còn nhờ cô cứu tế.

Chu Tu Lâm bật : “Chu thái thái, chút tiền đó em kinh ngạc ? Chẳng lẽ em ông xã em giàu ?”

Khương Hiểu lẩm bẩm: “Em yêu tiền của .” Anh bao nhiêu tiền thì liên quan gì đến em chứ.

Chu Tu Lâm thẳng cô, nắm lấy cổ tay cô. Khương Hiểu đón nhận ánh mắt của , nở một nụ ngọt ngào. “Chu , em cảm thấy con còn hấp dẫn em hơn cả tiền của đấy.”

Chu Tu Lâm ngẩn , cúi đầu hôn lên môi cô.

Giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ, bụng Khương Hiểu đột nhiên to nhanh như thổi. Chớp mắt đến Tết Nguyên Đán, các công ty lớn đều đang tổ chức tiệc tất niên. Thời gian đó, Chu Tu Lâm hầu như ngày nào cũng tiệc tùng. Sáng sớm thì Khương Hiểu còn đang ngủ, tối về thì cô ngủ say. Hai chẳng mấy thời gian để trò chuyện.

Khương Hiểu sự chăm sóc của dì Kiều và dì Trương vẫn bình an vô sự, cô càng thêm cẩn thận, ngoài việc dạo trong khu chung cư thì ít khi ngoài.

Tối hôm đó, Chu Tu Lâm hiếm khi về sớm. Khương Hiểu đang đỡ bụng trong phòng khách, thấy tiếng động, cô chậm rãi đầu : “Anh về .” Lời tự nhiên và thiết.

Chu Tu Lâm cởi áo khoác ném lên sô pha, đến bên cạnh cô: “Mệt ?”

Khương Hiểu hỏi: “Sao hôm nay về sớm thế?”

Chu Tu Lâm một tay đỡ eo cô: “Còn hai ngày nữa là nghỉ , cũng việc gì mấy.”

Khương Hiểu hứng thú với các hoạt động cuối năm của công ty. Từ khi thành lập, mỗi năm Hoa Hạ đều tổ chức một buổi tiệc tất niên, nghệ sĩ và nhân viên tề tựu đông đủ để thắt c.h.ặ.t tình cảm. đến giờ cô vẫn cơ hội tham gia. Chu Tu Lâm vốn hào phóng, quà tặng cuối năm của công ty cũng phong phú.

“Nghe giải nhất năm nay là chuyến du lịch châu Âu 15 ngày ạ?” Giọng cô đầy vẻ hào hứng.

Chu Tu Lâm đỡ cô xuống sô pha, lấy thêm chiếc gối kê lưng, hờ hững đáp một tiếng.

“Không ai may mắn thế nhỉ? Haiz... sang năm em nhất định tham gia để trúng giải lớn mới .”

“Em gì nào?”

“Anh mua cho em và em tự bốc thăm trúng thưởng cảm giác khác chứ.”

Khóe môi Chu Tu Lâm hiện lên nụ đầy ẩn ý: “Chẳng em bốc giải thưởng xa xỉ nhất của Hoa Hạ ?”

Khương Hiểu mắt , ngơ ngác hỏi: “Giải gì cơ ạ?”

 

 

Loading...