Xin Chào, Chu Tiên Sinh - Chương 27: Lời Thú Nhận Chấn Động
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:24:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là thứ hai họ gặp mặt.
Không đạn, hoảng loạn, nắng tươi sáng, thời gian tĩnh lặng, một bầu khí yên bình.
Chu Tu Lâm chầm chậm xuống.
Quán cà phê buổi chiều, nhiều , trong sự yên tĩnh thỉnh thoảng xen lẫn tiếng khách chuyện.
Khương Ngật thích môi trường thanh thản tự tại, nên hẹn gặp ở đây, nơi đông , cũng khiến ông cảm nhận sự náo nhiệt, mới cảm thấy cô tịch như .
“Khương lão sư, xin , hẹn ngài đột xuất, phiền công việc của ngài ?”
Vẻ mặt Khương Ngật gì đổi, “Anh tìm chuyện gì?” Ông đối với thanh niên mắt , ấn tượng sâu sắc. Năm đó ở Nước Mỹ cùng trải qua sinh t.ử, lúc đó mới hơn hai mươi tuổi, bình tĩnh vững vàng. Mấy năm nay, Chu Tu Lâm vẫn luôn mua tranh của ông , chỉ là họ giao thoa. Hai đều cố ý liên lạc, Chu Tu Lâm gặp ông, ông cũng chút bất ngờ.
Khương Ngật , Chu Tu Lâm hứng thú với bức Tảng Sáng của ông, vẫn luôn mua, chỉ là Tảng Sáng ông bán. Đó là của hồi môn của con gái. Những thứ ông thể cho Khương Hiểu thực sự hạn chế, nợ con gái ông cả đời cũng trả .
“Không . Chu , chuyện thì thẳng.”
Chu Tu Lâm suy tính nhiều ngày, luôn luôn bày mưu tính kế, nhưng cũng chút bất an.
Nhân viên cửa hàng mang đến món tráng miệng gọi, mùi cà phê thơm lừng lan tỏa trong khí.
Chu Tu Lâm thẳng tắp, “Khương lão sư, chuyện thực sự đột ngột.”
Vẻ mặt nhàn nhạt của Khương Ngật đổi, “Anh .”
Chu Tu Lâm mím môi, trực tiếp thẳng vấn đề, “ và Hiểu Hiểu đăng ký kết hôn.”
Ánh mắt Khương Ngật lập tức đổi, sự ngạc nhiên trong đáy mắt hề che giấu, “Anh cái gì?”
“Chuyện chút đột ngột, nhưng xin ngài tin tưởng, sẽ đối xử với Hiểu Hiểu.”
“Chu , quen Hiểu Hiểu từ khi nào?” Sự kinh ngạc trong đáy mắt Khương Ngật càng thêm nồng đậm, Hiểu Hiểu năm nay mới nghiệp đại học. Ông Chu Tu Lâm đáy mắt tràn đầy khó hiểu, còn lo lắng.
“Hiểu Hiểu thứ hai đến Hoa Hạ Phim Ảnh, nhận cô .” Anh nay từng cho khác, vẫn luôn âm thầm chăm sóc cô .
“Hoa Hạ Phim Ảnh?” Khương Ngật từng chữ từng chữ thì thầm, “Tiện một chút về công việc của Hiểu Hiểu ?”
“Cô đây là trợ lý cho nghệ sĩ của công ty, bây giờ là trợ lý của .”
Khương Ngật khẽ nhíu mày, bưng cốc lên uống một ngụm cà phê, hiển nhiên ông chút vui. “Chu , năm nay bao nhiêu tuổi?”
“28.” Khóe miệng Chu Tu Lâm như như lướt qua một tia bất đắc dĩ.
“Tháng 5 năm nay, Hiểu Hiểu tròn 22 tuổi.” Cổ họng Khương Ngật chua xót, “ một cha . Mấy năm nay, cũng tròn trách nhiệm của một cha.”
“Bác ——” Hiện tại tình cảnh , cũng tiện đổi giọng gọi bố vợ một tiếng “cha”. Sợ là vị họa sĩ lạnh lùng sẽ kích động. “Hiểu Hiểu, từng trách ngài.”
Khóe miệng Khương Ngật mấp máy, “ , Hiểu Hiểu lương thiện. Con bé là nuôi lớn, , chỉ là tính tình con bé quật cường. vốn định hai ngày nữa sẽ thăm con bé.”
Chu Tu Lâm gượng gạo, “Bác, Hiểu Hiểu m.a.n.g t.h.a.i hơn bốn tháng.”
Khương Ngật nữa kinh ngạc, vẻ mặt đổi liên tục, ngay cả tiếng thở cũng đổi. Ông nắm c.h.ặ.t t.a.y, gân xanh nổi lên mu bàn tay, Chu Tu Lâm ánh mắt cũng trở nên sắc bén, “Vậy nên hai kết hôn là vì con?”
Chu Tu Lâm nghĩ tới Khương Ngật sẽ hỏi như , lặng lẽ trả lời: “Không, cho dù con, cũng sẽ kết hôn với Hiểu Hiểu.”
Khương Ngật khẽ thở dài, chầm chậm bình phục tâm trạng. “Hai ngày , còn chút việc cần xử lý, Quốc khánh, sẽ nhanh ch.óng gặp Hiểu Hiểu một .”
Chu Tu Lâm: “Được.”
Khương Ngật uống một ngụm cà phê lớn, cà phê đen, đắng chát, nhưng ông cảm thấy gì. Người thanh niên mắt , ông thể thừa nhận, các mặt điều kiện đều xuất sắc như . Anh và Hiểu Hiểu rốt cuộc là chuyện gì?
“Bác, mấy năm nay sức khỏe ngài thế nào?” Chu Tu Lâm hỏi.
Vụ án đấu s.ú.n.g ở Nước Mỹ năm đó, trong lúc hỗn loạn, Khương Ngật kéo Tu Lâm qua, bản trúng một phát đạn, tuy rằng tổn thương đến chỗ hiểm, nhưng rốt cuộc cũng gây một tổn thương cho cơ thể ông .
“Đã đáng ngại nữa.” Khương Ngật . Bỗng nhiên khẽ cong khóe miệng, “Chu , đối xử với Hiểu Hiểu như là vì —— báo ơn?”
Chu Tu Lâm kéo khóe miệng, “Bác, ngài quá coi thường sức hấp dẫn của con gái ngài ?”
Khương Ngật cuối cùng cũng lộ một nụ , “Con gái đương nhiên là cô gái nhất.”
Chu Tu Lâm mỉm , “ đồng ý.” Đến hôm nay, đôi khi chính nghĩ cũng cảm thấy chút thể tưởng tượng, nhưng cũng hợp tình hợp lý.
Năm đó Khương Ngật trúng đạn, ông lẽ sợ sẽ xảy chuyện, từ túi áo lót lấy một tấm ảnh luôn mang theo bên . “Đây là con gái , nếu chuyện gì, xin về nước giúp tìm con bé, bảo nó rải tro cốt của xuống Trường Giang. Con bé tên Khương Hiểu, học ở đại học J.”
“Ngài sẽ , sẽ tìm con gái ngài, giúp ngài chăm sóc cô .”
Chu Tu Lâm là thực hiện lời hứa của , thậm chí kết hôn với Khương Hiểu.
Buổi tối, Chu Tu Lâm về đến nhà, Khương Hiểu đang tập trung xem phim truyền hình. Anh cũng lướt qua vài , phát hiện là một bộ phim cổ trang từ mười mấy năm .
Cô dường như hứng thú, ngay cả đầu cũng ngẩng lên, vành mắt đỏ hoe, trong tay còn nắm c.h.ặ.t khăn giấy.
Chu Tu Lâm cởi mấy cúc áo sơ mi, cuối cùng xuống bên cạnh cô. “Phim gì ?”
Khương Hiểu giật , cô kéo khóe miệng. “Anh về ? Phim dân quốc.”
“Kể về cái gì?”
Khương Hiểu chớp chớp mắt, “Đại khái giống như tiểu long nhân tìm .”
Chu Tu Lâm vài , “Diễn viên nhí diễn xuất tệ.” Anh vỗ khóe mắt cô, khẽ thở dài một tiếng, “Khóc ?”
“Không .” Khương Hiểu dời mắt, thấy.
Chu Tu Lâm nở một nụ , giơ tay sờ bụng cô, “Quốc khánh, chơi?”
“Anh thời gian ?”
“Thời gian ở bên em chắc chắn .”
“Quốc khánh cũng đông, thể còn kẹt xe đường cao tốc.”
“Chiều mai chúng xuất phát, Cửu Vân Sơn, bên đó yên tĩnh.”
“ leo nổi .”
“Không , đến lúc đó em nổi, sẽ bế em.” Thật xe thể chạy lên núi, căn bản cần bộ nhiều. Anh nghiêng hôn lên má cô.
Khương Hiểu nghiêng đầu sườn mặt , khẽ mỉm , “Bây giờ nhẹ .” Mang t.h.a.i đến bây giờ, cô tăng mười cân.
Chu Tu Lâm một tay ôm lấy vòng eo mềm mại của cô, lớn, “Yên tâm, bế nổi.”
Vào buổi tối, Chu Tu Lâm liền cùng Khương Hiểu thu dọn hành lý xong.
Chu mẫu họ ngoài, trong lòng chút yên tâm, gọi điện thoại đến, “Các con đưa dì Kiều cùng .”
Chu Tu Lâm từ chối. “Không cần.” Anh vốn dĩ hai ngoài dạo một chút, đưa dì Kiều cùng thì thà ở nhà còn hơn.
“Đã gần 5 tháng , chơi cũng vội vàng gì.”
“Cửu Vân Sơn bao nhiêu , ngài yên tâm ạ.”
Chu mẫu , cũng đổi ý , “Thôi, chú ý an , con trông chừng Khương Hiểu thật , đừng để cô một .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xin-chao-chu-tien-sinh/chuong-27-loi-thu-nhan-chan-dong.html.]
Khương Hiểu sắc mặt , toe toét.
Chu Tu Lâm liếc cô một cái, “Em bây giờ địa vị của đấy, cấp bậc quốc bảo.”
Khương Hiểu vẫn tự hiểu lấy, chỉ bụng, “Chu Tư Mộ mới là quốc bảo.”
Chu Tu Lâm đột nhiên véo véo mặt cô, mày mắt lấp lánh ánh sáng, “Em là của .”
Khương Hiểu vội vàng kéo tay xuống, bây giờ càng ngày càng thích động tay động chân. “Này, xuất phát nữa là trời tối .” Lòng cô vui sướng.
Dọc đường , tâm trạng Khương Hiểu vẻ vui vẻ. Cô lâu lắm xa nhà.
Khương Hiểu thấy xe chuẩn đồ ăn vặt, “Anh mua từ khi nào ?”
“Sáng nay nhờ Tưởng Cần mua.”
Khương Hiểu lẩm bẩm một tiếng, “Trợ lý Tưởng cũng thật vất vả.”
“Cuối năm sẽ tăng lương cho .”
Khương Hiểu: “……”
Trên xe đang bật nhạc.
“Đây là bài hát Nhất Nghiên hát ?”
Giọng Chu Nhất Nghiên mỏng, hát nốt cao, bài hát bỏ qua điểm yếu của cô . Ca từ duy mỹ, giai điệu đơn giản dễ .
Một khúc kết thúc, Khương Hiểu : “Kỷ Lan thật sự lợi hại, ngờ trong thời gian ngắn như thể tạo dựng sự hiện diện cho Nhất Nghiên. Tiếp theo, chỉ cần cô thêm một bộ phim truyền hình, rating và chủ đề, con đường của Nhất Nghiên sẽ thuận lợi hơn nhiều.” nghĩ , Chu Nhất Nghiên bối cảnh như sẽ dễ dàng hơn Triệu Hân Nhiên và những khác nhiều.
“Sau Niên Hoa, sẽ một bộ web drama huyền nghi.”
Khương Hiểu chút kinh ngạc, “Web drama .”
Chu Tu Lâm ý tưởng của cô, “Bộ phim đó tệ, hình tượng nữ chính lòng .”
Anh tệ, chắc kém. Khương Hiểu một câu, “Thật thấy Kỷ Lan nên xây dựng hình tượng “học bá” cho Nhất Nghiên.”
Chu Tu Lâm im lặng một lát, “Đó là yêu cầu của chính Nhất Nghiên.”
Khương Hiểu nhất thời nên gì. Sau nghĩ mới hiểu. Lúc xung quanh họ, mỗi thi Lâm Vu gần như đều trong top ba của khối, thành tích của Tần Hoành cũng định trong top năm của khối. Thành tích Khương Hiểu bằng hai đó, nhưng cũng trong top 50 của khối.
Chu Nhất Nghiên thì yếu hơn nhiều, thứ hạng của cô chỉ ở mức trung bình của khối mà thôi.
Họ vẫn luôn gọi Lâm Vu là “mỹ nữ học bá”.
Hóa , Nhất Nghiên nhiều năm như vẫn còn để tâm.
Mỗi trong lòng đều một nút thắt, lớn nhỏ. Có lẽ nút thắt thể tự động gỡ bỏ. Có lẽ nút thắt vĩnh viễn gỡ , chỉ thể canh cánh trong lòng.
Cô chứ?
Thời gian thể chữa lành nỗi đau, đó đều là những nỗi đau quan trọng.
Chiều tối, hơn 6 giờ. Hai đến Cửu Vân Sơn. Trong núi cảnh , khí trong lành, chim ch.óc tự do tự tại hót vang.
Chu Tu Lâm sớm đặt phòng ở khách sạn lưng chừng núi.
Phòng rộng rãi sáng sủa, còn sân phơi. Đứng ở sân phơi là thể thấy cảnh núi non hùng vĩ từ xa.
Khương Hiểu hít một thật sâu, “Thật xinh .”
Chu Tu Lâm vẻ mặt thỏa mãn của cô, “Sau thời gian chúng thường xuyên ngoài.”
“ thì , Chu thời gian ?”
Công việc Chu Tu Lâm bận rộn, kỳ nghỉ thực sự hạn. Anh giơ tay xoa tóc cô, “Xuống lầu ăn cơm .”
Khương Hiểu do dự, “Hay là bảo họ mang đến phòng ?”
“Yên tâm, bình thường sẽ đến đây .”
Thế giới của tiền cô thật hiểu.
Lúc xuống lầu, Chu Tu Lâm cầm giúp cô một chiếc áo khoác gió, trong núi ban đêm nhiệt độ sẽ thấp hơn vài độ.
Sau khi ăn cơm xong, hai từ nhà ăn .
Khương Hiểu vệ sinh, Chu Tu Lâm đợi cô ở đại sảnh.
Một giọng từ phía truyền đến, “Chu đại ca ——” mang theo vài phần kinh hỉ.
Chu Tu Lâm đầu , ngờ gặp ba nhà họ Tấn ở đây.
Tấn Xu Ngôn mặc chiếc váy liền áo dài tay màu trắng, chầm chậm đến. “Chu đại ca, thật trùng hợp, gặp ở đây.”
Chu Tu Lâm khẽ mỉm , “Chào em, Xu Ngôn.”
Tấn phụ và Lương Nguyệt cũng tới.
Tấn Xu Ngôn giải thích : “Mẹ sinh nhật, chúng con đến đây ăn cơm.”
“Lương lão sư, chúc mừng sinh nhật.”
“Cảm ơn.” Lương Nguyệt đ.á.n.h giá , ánh đèn sáng, Chu Tu Lâm ở đó, phong thái xuất chúng. Thảo nào con gái bà một lòng hướng về . Ánh mắt bà dừng chiếc áo khoác gió nữ tay , “Tu Lâm, cháu cũng đến đây ăn cơm ?”
“Trộm nửa ngày nhàn rỗi, ngoài giải sầu.”
Tấn Xu Ngôn và họ đang định về, cô Chu Tu Lâm, khó khăn lắm mới gặp, rời .
Tấn phụ tâm tư của con gái, “Tu Lâm, chú chụp mấy bức tranh chữ, thời gian cháu đến đây, chúng cùng xem.”
“Vâng, chú Tấn.”
Khóe miệng Tấn Xu Ngôn lộ nụ , “Vậy Chu đại ca, chúng con về .”
Lương Nguyệt kéo tay con gái, cả nhà đại sảnh, đợi xe ở cửa.
Tấn Xu Ngôn đầu về phía Chu Tu Lâm, lưu luyến.
“Ngôn Ngôn ——” Lương Nguyệt theo ánh mắt con gái qua. Chỉ thấy từ xa, bên cạnh Chu Tu Lâm thêm một .
Tấn Xu Ngôn yếu ớt một câu, “Mẹ ơi, nếu con thể trợ lý cho Chu đại ca thì quá.”
Lương Nguyệt buồn , “Đợi con nghiệp . Con quen cô gái ?”
“Lần gặp một . Cô là trợ lý mới của Chu đại ca, Nhất Nghiên , Chu đại ca coi trọng cô .”
Lương Nguyệt Chu Tu Lâm , là trợ lý thì chính là trợ lý. Bà trìu mến vuốt tóc con gái, “Được . Chúng về nhà . Bảo con mặc thêm một chiếc áo, con mặc, bên ngoài lạnh như .” Nói bà cầm khăn quàng cổ của khoác lên cho cô .
Trong đại sảnh, Khương Hiểu ở đó, ánh mắt khẽ lướt qua bóng ở cửa.
Cô nhẹ nhàng hỏi: “Đó là Lương lão sư ?”