"Ta đố kỵ với ngươi cái gì?" Ta nàng, lòng chút gợn sóng: "Thanh Loan xa, Càn Khôn trâm, những bảo vật của đều thể tặng cho ngươi. Hai vị sư tôn của ngươi, cả Hàn Hương Quân nữa, họ vẫn sẽ tiếp tục bảo vệ ngươi. Dù thể tu luyện nhưng pháp bảo hộ , cũng kéo dài mạng sống cho ngươi. Hà tất kháng cự như thế?"
"Chỉ bảo vật mà linh lực thì ích gì?" Nàng : "Tại ngài sống ? Ngài ngã xuống , tại còn xuất hiện gì? Những thứ vốn là của con ! Con mới là Phù Sơn Thần nữ!"
"Tích Hạc, từ nay về ngươi vẫn thể là Phù Sơn Thần nữ. Vá Trời Thạch là bảo vật Nữ Oa đại thần để , thể dùng cho riêng một ngươi." Ta kiên nhẫn giảng giải: "Ngươi xem, nó mờ nhạt nhiều . Ngay cả khi lấy , cũng mất một thời gian luyện hóa để đối phó với kiếp nạn tiếp theo khi nào sẽ ập đến."
"Kiếp nạn? Ngài hiến tế là mà? Tại nhất định lấy Vá Trời Thạch của con?"
"... Ngươi thế thì ích kỷ đấy."
Ta thở dài, từ bỏ việc khuyên bảo, trực tiếp tay lấy đá. Tinh quang rực rỡ, ngay khoảnh khắc sắp chạm Vá Trời Thạch thì biến cố xảy ——
Tinhhadetmong
Phạn Sinh Cảnh, mở cửa.
Chương 7: Trong lòng mai rùa
Phạn Sinh Cảnh hé mở một khe nứt, sức mạnh tàn phá khô héo cuốn phăng sinh vật ở Đại Trạch trong. Ta do dự một thoáng giữa việc tiếp tục lấy đá và tìm Xích Qua. Chỉ một thoáng đó, cũng hút .
Sau khi cảnh, những khác đều mất dấu, cảm quan của cũng ngăn trở, chỉ giới hạn trong một gian nhỏ hẹp. Chỉ Ban Ban vì ký khế ước với nên thể triệu hồi nàng đến bên cạnh.
"Nữ quân." Ban Ban quan sát xung quanh, hoang mang: "Nơi khác xa với Phạn Sinh Cảnh trong ấn tượng của em."
"Đừng ngươi, cũng từng thấy Phạn Sinh Cảnh bộ dạng ." Ta dải ngân hà dập dềnh chân, suy tư: "Lẽ nào tên ghen tị vì là nữ thần sinh từ tinh hà, nên mới cải tạo cái mai rùa của thành thế ?"
"Nữ quân, ngài hiểu lầm Xích Qua thượng thần !" Ban Ban đầy chính khí: "Thượng thần và ngài là quan hệ tuẫn tình mà!"
"..." Ta nhịn lắm mới lấy quạt gõ cái đầu mấy thông minh của nàng.
Linh lực trong Phạn Sinh Cảnh loạn xạ, quy luật, khó lòng phân biệt phương hướng. Ta và Ban Ban nửa ngày vẫn thấy gì đổi, tầm mắt vẫn chỉ là tinh hà mênh m.ô.n.g.
"Chậm trễ dễ sinh biến, lẽ nên tiếp tục lấy Vá Trời Thạch." Ta mân mê cây quạt, nghi ngờ: "Cái tên Xích Qua , lẽ sinh để khắc ?"
"Thế thì đúng là thiên định lương duyên !" Ban Ban kinh ngạc thốt lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xich-qua-nguoi-cho-ta-co-lau-khong/chuong-5.html.]
Ta: ?
Cái cụm "thiên định lương duyên" dùng như thế ? Giờ quyền nghi ngờ cái thuyết tuẫn tình cũng là từ miệng Ban Ban mà . Năm xưa đúng là nên chú trọng giáo d.ụ.c văn hóa cho nàng hơn.
Cơn thở dài của mới một nửa thì viên ngọc bên tai bỗng tỏa ánh sáng lung linh. Ta tháo nó xuống, đặt trong lòng bàn tay quan sát. Hình như... đây là quà sinh nhật tên Xích Qua nể mặt Phụ thần mà tặng ?
Ta thử rót một luồng linh lực . Viên ngọc sáng rực, bay khỏi tay , rơi thẳng xuống tinh hà. Nước sông sôi trào, tách một lối . Hơi thở của Xích Qua tràn ngập gian.
Ta và Ban Ban bước xuống bậc thang, cuối lối là một tòa cung điện bạch ngọc. Không cần tay, cửa điện tự động mở trong. Trong điện hoa sen đỏ nở rộ dẫn lối.
Ta bước lên đóa sen đỏ đầu tiên. Ngọn lửa dịu dàng quấn quýt lấy thể , đưa đến một phương trời khác. Bóng dáng một thiếu niên áo đỏ hiện trong ánh lửa.
"Tiểu Tinh Tử. Sao ngươi vẫn đời thế?"
Thiếu niên buồn chán chọc chọc một viên đá đen sì mặt. Viên đá chọc cho lăn qua lăn trung, dường như tức điên lên, bỗng dưng b.ắ.n trán .
Thiếu niên chộp lấy viên đá, lông mi như cánh quạ, đôi mắt sáng rực:
"Ngươi sắp đời ?"
8
Cảm giác thật sự huyền diệu. Ta thế mà thấy... chính lúc còn khai mở linh trí.
Ta đưa tay , thử ngưng tụ một pháp quyết nhỏ. Quả nhiên là thất bại. Nhìn Xích Qua đang hớn hở cầm viên đá nhỏ (là ) lên ngắm nghía trái , cuối cùng cũng xác định : Mình mộng cảnh của .
Những vị tiên thiên thần minh như Xích Qua, theo lý mà thì sẽ bao giờ mơ. Trừ phi, thần hồn của suy yếu đến mức thể duy trì thực tại.
Ta đeo viên ngọc lên tai. Nể tình món quà , sẽ đưa Xích Qua ngoài. Sau đó, bắt thừa nhận mới là Đại sư tỷ danh chính ngôn thuận.
"Tiểu Tinh Tử, cuối cùng ngươi cũng sắp đời !"
"Tiểu Tinh Tử, canh chừng ngươi suốt ba ngàn năm đấy, ngươi ba ngàn năm là khái niệm gì ? Tại hạ đây tài hèn sức mọn cũng mới chỉ năm ngàn tuổi. Hầu hết năm tháng cuộc đời đều tiêu tốn ngươi ."
"Tuy là phụng mệnh Phụ thần, nhưng ngươi ghi nhớ ân tình của cũng quá đáng chứ?"