“Cô quả thực ngủ ngon, bởi vì, cứ nhắm mắt , là hình ảnh bàn tay của gã đàn ông đó loạn cô, còn mùi vị khiến buồn nôn…”
Mùi vị đó, dường như bây giờ vẫn còn vương cô.
Cô giáo Tiêu nén cơn buồn nôn, cố gắng tỏ trấn tĩnh, để Diệp Tri Du nhận điều gì bất thường.
Diệp Tri Du kéo ghế , cảm ơn cô giáo Tiêu.
Sau khi ăn cơm xong, Diệp Tri Du tiễn Tần Nhược Thịnh học, khi Tần Nhược Thịnh bước cổng trường, Diệp Tri Du về phía cô giáo Tiêu:
“Tần Chi Dục từng với , con sống mới là quan trọng nhất, cô giáo Tiêu, hãy chăm sóc cho bản , trời mới thể yên tâm.”
Cô giáo Tiêu đột ngột đầu, kinh ngạc Diệp Tri Du.
Diệp Tri Du giống như hiểu thần sắc của cô giáo Tiêu, gật đầu với cô xoay rời .
Nhìn theo bóng lưng của Diệp Tri Du rời , cô giáo Tiêu đuổi theo Tần Nhược Thịnh, cô vờ như vô ý nắm lấy tay Tần Nhược Thịnh, khẽ hỏi:
“Chị dâu em với cô, Tần Chi Dục… là trai em ?”
“ ạ!”
Tần Nhược Thịnh gật đầu.
Cô giáo Tiêu khựng bước, đầu về phía cổng trường:
“Anh trai em còn nữa, chị dâu em dẫn các em đến Hương Cảng ?”
Nếu con sống mới là quan trọng nhất, tại chị còn đến Hương Cảng?
“Chị dâu đưa trai em về nhà.”
Tần Nhược Thịnh hiểu tại giọng điệu của cô giáo trở nên kỳ quái như , bé ngẩng đầu, vị giáo viên vốn thần sắc hốt hoảng từ ngày hôm qua, chỉ nghĩ rằng cô chuyện hôm qua dọa sợ.
Cậu dùng bàn tay còn vỗ vỗ bàn tay cô giáo Tiêu đang dắt :
“Cô giáo Tiêu, cô kiên cường lên, chị dâu em đặc biệt kiên cường, còn lợi hại nữa, cô cũng !”
Cô giáo Tiêu dở dở , cô trêu Tần Nhược Thịnh:
“Em đang an ủi cô, là đang khen chị dâu em ?”
“Cả hai ạ!”
Chị dâu vốn dĩ lợi hại mà!
Cô giáo Tiêu mỉm rạng rỡ, dắt tay Tần Nhược Thịnh về phía lớp học.
Một phụ nữ yếu đuối, dắt theo ba “cái đuôi" nhỏ vượt biên đến Hương Cảng, còn thể đưa bọn trẻ trường tư thục học, quả thực đáng khâm phục.
Sau khi rời khỏi trường học, Diệp Tri Du đến cầu vượt, mà tìm Chu Tĩnh Sinh ở đồn cảnh sát.
Không ngờ, giữa đường chạm mặt.
“Cô đến đồn cảnh sát ?”
Chu Tĩnh Sinh dừng xe, hạ cửa kính xe xuống, thò đầu chuyện với Diệp Tri Du.
Diệp Tri Du gật đầu, xe của , giả vờ kinh ngạc lên tiếng:
“Các thế là…?”
“Tối qua xảy một vụ…”
Không đợi Chu Tĩnh Sinh lên tiếng, ở ghế phụ nhanh miệng , chỉ là một nửa, liền Chu Tĩnh Sinh lấy tay bịt miệng .
Chu Tĩnh Sinh Diệp Tri Du, đ-ánh giá cô hồi lâu.
“Cô cần giả vờ chuyện, tối qua tại con hẻm phố bộ bến tàu Lão Hương xảy một vụ án h.i.ế.p d.ă.m thành, chỉ nạn nhân là giáo viên chủ nhiệm của em chồng cô, mà cô hôm qua cũng từng xuất hiện ở gần đó.”
Anh đang dò xét Diệp Tri Du, xem cô về c-ái ch-ết của nghi phạm .
Chủ yếu là, c-ái ch-ết của nghi phạm tối qua quả thực quá kỳ lạ, nổ thành một bãi m-áu ngay mặt cảnh sát, là hung thủ tính toán kỹ thời gian để khiêu khích cảnh sát;
Hay chỉ là trùng hợp?
Diệp Tri Du Chu Tĩnh Sinh, nhíu mày :
“Quả thực, cô giáo Tiêu tối qua dọa sợ lắm, cả đêm ngủ ngon.”
“Cô ngủ ở nhà cô ?”
“Ừm,”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xem-boi-qua-chuan-toi-bi-toan-bo-canh-truong-huong-cang-chu-y/chuong-56.html.]
“Cùng về đồn cảnh sát một chuyến .”
Khi Diệp Tri Du kéo lên xe, trong lòng cô thầm nghĩ—— là đến đồn cảnh sát, nhưng áp giải như thế !
Lúc xuống xe, Diệp Tri Du cố ý giẫm một cái lên giày da của Chu Tĩnh Sinh.
Chu Tĩnh Sinh đau đến mức nhíu mày, bực lườm cô:
“Có tin kiện cô tội h-ành h-ung cảnh sát ?”
“Xin nha, A Sir, cố ý nè~” Diệp Tri Du kéo dài giọng điệu, xin Chu Tĩnh Sinh.
“…”
Cô còn thật sự mặt dày mà câu đó ?
Cô cố ý, chẳng lẽ là cố ý đưa chân xuống chân cô chắc!?
Chương 47 Thứ quỷ quái
Vào đồn cảnh sát, Diệp Tri Du sắp xếp thẩm vấn lệ bộ, Chu Tĩnh Sinh mới tha cho cô.
“Đôi khi thật sự nên cô thể chất may mắn, là thể chất rắc rối nữa, nơi nào cô, nơi đó đều xuất hiện——”
“Ê—— bậy như nha!
Những lúc mặt, án mạng trong địa giới Hương Cảng cũng ít , chỉ là tình cờ gặp thôi.”
Đừng cô giống như một cái kim chỉ nam án mạng , nơi nào cô, nơi đó liền án mạng.
Tối qua cô là cứu đấy!
Cứu !
Chu Tĩnh Sinh lạnh một tiếng, đ-ánh giá cô hai lượt:
“Thật sự là tình cờ ?”
Anh nghĩ .
“Chu sa triển, cũng xem bói, mắt thấy thiếu nữ vô tội sắp hại ch-ết, thể khoanh tay ?
Cứu một mạng hơn xây bảy tòa tháp mà, tu đạo như chúng , hiểu mà.”
Diệp Tri Du vỗ ng-ực , với Chu Tĩnh Sinh.
Chu Tĩnh Sinh sâu mắt Diệp Tri Du.
Anh giữ thái độ nghi ngờ đối với cách của Diệp Tri Du.
“Vậy nên, cô đều tính những gì ?”
“Suỵt!
Thiên cơ bất khả lộ.”
“…
Diệp tiểu thư lợi hại như , chắc hẳn những gì thấy sẽ nhiều hơn Chu mỗ nhiều, sự đặc biệt trong phận của cô giáo Tiêu chắc cần Chu mỗ chi tiết với Diệp tiểu thư nữa nhỉ.”
Diệp Tri Du đơ mặt một cái.
Cái tên , cố tình chờ cô ở đây đúng ?
Câu của Chu Tĩnh Sinh, ngay là hai mục đích.
Một, cô mối quan hệ giữa cô giáo Tiêu và Trần Trí , bao nhiêu?
Hai, liệu thể trao đổi thông tin .
Diệp Tri Du nghiến răng, cô cảm thấy nên cảnh sát, nên nhà ngoại giao thì đúng hơn!
Tâm nhãn nhiều như tổ ong , là lỗ hổng!
Thật là tạo nghiệt, ngày ngày đ-ánh nh-au với băng Tứ Đao , còn đấu trí với Chu Tĩnh Sinh.
“Vậy nên, bạn trai hôm qua cứu về ?”
Diệp Tri Du chuyển chủ đề, quyết định thảo luận với Chu Tĩnh Sinh về vấn đề của cô giáo Tiêu nữa.
Cô cảm thấy, với phận ‘vị hôn thê của Tần Chi Dục’, cô sẽ hữu dụng hơn phía cảnh sát.