“Bát tự của hợp với nàng, là nhân duyên hiếm , tương lai hai kết hợp, trong sự nghiệp cũng sẽ thành cho nàng, thể , hai là một cặp trời sinh."
“Hắn sẽ cản trở bước chân của nàng, còn nguyện ý chiếc thang nâng nàng lên trời."
Lời của Diệp Tri Du khiến đôi mắt Vương Du khẽ lay động, đó mỉm , “ còn tưởng đại sư sẽ với rằng là đấy chứ."
Nàng ít xem các bài báo theo dõi về việc bày sạp của Diệp Tri Du.
Những cô gái đến mặt Diệp Tri Du xem bói, mười thì chín rưỡi gặp gã tồi.
Nàng hôm nay vốn dĩ chuẩn tâm lý sẵn sàng chia tay bất cứ lúc nào, kết quả là đại sư là ?
“Thông thường những đến chỗ cầu cứu đều là trong lòng sự hoang mang, mà cô gái vì tình cảm hoang mang đến tìm xem bói, chứng tỏ nàng trong chuyện chịu nhiều tổn thương, cần một tiếng để cho nàng tương lai nên như thế nào."
“Nàng giống , nội tâm nàng mạnh mẽ, nàng chỉ cảm thấy chuẩn hơn nàng, cho nên nàng mới tới."
Nói một cách đơn giản, Vương Du gặp là vấn đề.
Cho dù đối phương , Vương Du cũng thể xử lý chuyện cực kỳ .
Bởi vì nội tâm nàng mạnh mẽ, bao giờ tâm lý dựa dẫm đàn ông.
Nàng tỉnh táo về những gì .
Nhận câu trả lời của Diệp Tri Du, Vương Du từ từ thở phào nhẹ nhõm.
“Đi thôi, nhớ mời ăn kẹo mừng đấy."
Diệp Tri Du hiệu cho Vương Du dậy, nàng sắp xem suất quan trọng nhất của ngày hôm nay .
Nghe , Vương Du cũng dây dưa, chỉ dậy nhường chỗ cho cuối cùng.
Người cuối cùng là một đàn ông mặc vest, đeo kính gọng vàng, trông nho nhã lịch sự.
Người đàn ông chỉnh tề, khiến thấy đều cảm giác sáng sủa mắt.
Chỉ là khi Vương Du đầu đối phương, ánh mắt của đối phương khiến nàng khó chịu.
Đó là một loại cảm giác như con mồi, , con mồi, mà là một vật ch-ết, khiến nàng thoải mái.
“Ngồi ."
Nhìn thấy đối phương, sắc mặt Diệp Tri Du bất kỳ đổi nào, chỉ lịch sự mời đối phương xuống.
Đối phương đặt chiếc cặp công sở của lên đôi chân đang vắt chéo chữ ngũ.
Hắn mỉm lịch sự với Diệp Tri Du, lấy từ trong túi một bức ảnh đưa cho Diệp Tri Du, “Diệp đại sư, tìm ."
Người tìm lâu .
“Để xem xem."
Diệp Tri Du giống như thấy ánh mắt giấu tròng kính, đón lấy bức ảnh.
Bức ảnh là một cô gái mười tám mười chín tuổi.
Dáng g-ầy đen, trông vẻ thiếu dinh dưỡng, nhưng đôi mắt nàng sáng, sáng đến kinh .
Diện mạo càng kinh .
Nguyên nhân kinh cô gái xinh nhường nào, mà là trong ảnh chính là Vương Du mới rời khỏi sạp của Diệp Tri Du.
Diệp Tri Du đặt bức ảnh lên mặt bàn, tĩnh lặng đàn ông.
“Anh tìm cô gì?"
Người đến mặt nàng tìm , là cố ý khiêu khích nàng cố ý khiêu khích cảnh sát đây?
Dường như dáng vẻ ôn hòa của Diệp Tri Du là thứ thấy, chút bạc bẽo, “Bởi vì năm nàng hai mươi tuổi, cha nàng bán nàng cho trai vợ với giá hai mươi vạn tiền sính lễ."
Hắn tình lý.
Còn lấy cả giấy tờ năm xưa cho Diệp Tri Du xem.
“Vậy tại mười năm tìm, mà mười năm mới tìm chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xem-boi-qua-chuan-toi-bi-toan-bo-canh-truong-huong-cang-chu-y/chuong-554.html.]
Diệp Tri Du tĩnh lặng .
Người đàn ông câu hỏi ngược của Diệp Tri Du cho vui, khóe môi mỏng trễ xuống, ánh mắt Diệp Tri Du cũng lóe lên một tia bất thiện, “Tự nhiên là lúc đó nàng còn lớn, đợi nàng lớn mới dễ chăm sóc trai chứ."
“ trai ch-ết ."
Diệp Tri Du đáp .
Nhắc đến trai khuất của , sắc mặt đàn ông vẫn gì đổi, cứ như thể chu đáo tìm chị dâu là .
“Chính vì ch-ết nên mới tìm chứ, đòi tiền."
Cha của Vương Du như thế nào, những chuyện đều rõ.
Hai mươi vạn từ lâu bọn họ phung phí hết sạch.
Đối phương tìm chính chủ đòi tiền là chuyện bình thường, đều cảm thấy vấn đề gì.
Thậm chí những già nhận đây chính là Vương Du của ngày xưa.
“Ơ, đây là Vương Du qua ?"
“ , là dáng vẻ lúc nhỏ của nàng!"
Tiếng của bọn họ vang lên, ánh mắt đàn ông cứ dán c.h.ặ.t mặt Diệp Tri Du, tuy nhiên mặt nàng vẫn đổi gì.
Chân mày cuối cùng cũng nhíu .
“Anh tìm nàng đòi tiền?"
Diệp Tri Du nhạt, đặt bức ảnh của Vương Du lên mặt bàn, “ thấy cái rõ ràng là mạng mà?"
Người đàn ông định gì đó nhưng Diệp Tri Du ngắt lời .
“Suỵt, đứa trẻ dối là sẽ kết cục ."
E ngại thủ đoạn của Diệp Tri Du, đàn ông mím môi, nhưng thừa nhận đến đòi mạng Vương Du.
“Đại sư, cơm thể ăn bậy nhưng lời thể càn."
Giọng đầy vẻ oan ức.
Phía cảnh sát còn là hung thủ, nàng dựa mà khẳng định đến đòi mạng Vương Du chứ?
Huống hồ, là đến để đưa Vương Du sớm lên cõi cực lạc mà!
Chương 469 Kết cục:
Đại sư bao giờ sai!
Hắn là vị thần của riêng những cô gái mệnh khổ cực!
Người đàn ông căng mặt, vui Diệp Tri Du, “ chỗ nào đắc tội đại sư nhưng xin đại sư cẩn trọng lời , ..."
“Anh coi chúng đều là lũ ngốc ?"
“Anh đúng là ngang ngược thật, Diệp đại sư bày sạp ở đây mười năm, bao giờ sai cả, cô là kẻ sát nhân, chính là kẻ sát nhân!"
“ !
Anh tưởng như chúng sẽ mắc bẫy của ?"
Căn bản là !
Bọn họ đều là fan của Diệp đại sư, bọn họ não đấy nhé!
Hừ!
Chu Tĩnh Sinh lúc tiến lên, chìa thẻ cảnh sát của mặt đàn ông, “Chào , cảnh sát, hiện giờ nghi ngờ liên quan đến một vụ án g-iết liên , hãy theo một chuyến."
Lúc Vương Du, lẽ rời , trở .
“Không bằng chứng, thể tùy tiện bắt ?"
Người đàn ông một chút cũng hoảng loạn, nghĩ Chu Tĩnh Sinh nắm giữ bằng chứng gì.