Nghe thấy tiếng động, Tần Chi Dục đột ngột đầu:
“Ai!?"
Tiếng quát khẽ và ánh mắt của đ-âm thẳng cái kinh ngạc của Diệp Tri Du, tay đang bôi thu-ốc của khựng , ngay đó, vệt đỏ từ khuôn mặt lập tức lan bộ nửa .
Từ góc độ của Diệp Tri Du qua, bây giờ giống hệt một con tôm luộc chín, đỏ rực một mảng.
“Anh đỏ quá."
Diệp Tri Du như .
Tần Chi Dục:
“...
Sao cô về ?"
Ngay cả khi vì hổ cả đều biến thành màu đỏ, Tần Chi Dục cũng hề thất lễ mặt Diệp Tri Du.
Tần Chi Dục quả thực ngờ Diệp Tri Du sẽ về ngày hôm nay.
Nhìn vết thương Tần Chi Dục cũng như khí vận tổn hại của , Diệp Tri Du cau mày:
“Anh gì ?"
Bị thương nặng thế .
Không lẽ là giao thủ với “Chủ nhân" chứ?
Tần Chi Dục tìm áo của khoác lên, lúc cài cúc áo trầm giọng :
“Không gì, chỉ là gặp đám đàn em cũ, giao thủ với bọn chúng một chút thôi."
Tần Chi Dục trả lời một cách tùy tiện.
Ai cũng thấy là đang lừa Diệp Tri Du.
Cho nên Diệp Tri Du tin.
Lúc Diệp Tri Du cũng hiểu , Tần Chi Dục hề đơn giản như những gì thể hiện bên ngoài.
Thân phận của chắc chỉ là vùng, mà còn phận gì đó cô .
Bất kể là phận gì, Diệp Tri Du cảm thấy chỉ cần ảnh hưởng đến cô là .
Thế là Diệp Tri Du hỏi thêm nữa, chừng mực mà với :
“Anh tiếp tục ."
Nói xong Diệp Tri Du liền thật nhanh.
Có cảm giác như đang giấu đầu hở đuôi .
Giống như thì cô thể coi như từng thấy gì.
Tiễn Diệp Tri Du , Tần Chi Dục nhịn cúi đầu vóc dáng bụng nào bụng nấy, ng-ực nào ng-ực nấy của , trong mắt lóe lên vài phần mờ mịt.
Lẽ nào là do vết thương ảnh hưởng đến thẩm mỹ vóc dáng của ?
Trước đây cô còn thêm vài , hôm nay ...?
Quay về phòng, Diệp Tri Du bỗng dưng hắt một cái.
Cô mờ mịt dụi mũi , là ai đang nhắc đến cô.
Lúc Diệp Tri Du vẫn rằng do biểu hiện của mà trong một thời gian dài sắp tới, cô sẽ xem một vài “phúc lợi"....
Sáng sớm hôm khi Diệp Tri Du tỉnh dậy liền thấy Tần Chi Dục đang mặc chiếc áo ba lỗ bó sát màu trắng và tạp dề màu hồng bận rộn trong bếp.
Phần nhô lên ng-ực trông còn đẫy đà hơn cả một vài thiếu nữ.
Diệp Tri Du mờ mịt Tần Chi Dục, chỉ coi như vì vết thương lưng thể mặc kín nên mới mặc như :
“Sớm nha..."
Cô chào hỏi đối phương một cách khô khốc.
Tần Chi Dục hệt như mới thấy cô , mỉm gật đầu với cô:
“Sớm, ăn cơm thôi."
Nói đoạn liền bưng bữa sáng qua.
Không ảo giác của Diệp Tri Du , cô cứ cảm thấy lúc Tần Chi Dục tới, cơ bắp cánh tay còn gồ lên hơn ban nãy, giống như... đang gồng sức .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xem-boi-qua-chuan-toi-bi-toan-bo-canh-truong-huong-cang-chu-y/chuong-504.html.]
Diệp Tri Du:
“?"
Nhìn vẻ mặt thản nhiên của cũng giống như đang gồng sức chút nào.
Nghĩ thông nên Diệp Tri Du sâu tìm hiểu mà đến mặt cầm lấy một cái bánh bao lao thẳng xuống lầu.
“Đã lâu bày sạp, hôm nay sớm một chút, cứ thong thả mà ăn."
Nói đoạn Diệp Tri Du liền đẩy cửa bước ngoài.
Tiễn Diệp Tri Du xong, Tần Chi Dục đặt đồ trong tay xuống mặt bàn.
Anh cúi đầu cánh tay của , lông mày khẽ nhíu.
Cô thích nữa ?
Sau khi Diệp Tri Du xuống lầu mới chần chừ về phía tầng lầu đang ở:
“Lạ thật..."
Hôm nay Tần Chi Dục trông kỳ lạ quá.
Cứ thấy cảm giác nong nóng thế nào ...
Đặc biệt là ánh mắt cô trong lòng cô thấy sờ sợ, cái tên nhóc ... lẽ đang tính toán ý gì trong lòng đấy chứ?
Không !
Dạo cô cẩn thận với tên nhóc một chút, kẻo lúc nào trúng kế của .
Mang theo tâm trạng như , Diệp Tri Du tới vị trí bày sạp của .
Lần nữa vị trí bày sạp, Diệp Tri Du cảm giác như cách mấy đời.
Không chỉ cô mà cả những thấy cô cũng .
“A!
Diệp đại sư về !"
Không là ai hét lớn một tiếng, liền ùa lên, bắt đầu chen chúc xếp hàng mặt Diệp Tri Du.
Diệp Tri Du thấy họ vội vã liền vội vàng thi triển pháp thuật để họ xếp hàng theo thời gian định.
Sau khi Diệp Tri Du tay, liền cảm thấy c-ơ th-ể tự chủ mà về vị trí nên , liền Diệp Tri Du đang xếp hàng cho họ theo thời gian.
Hơn nữa về mặt thời gian bất kỳ sai sót nào.
Sau khi trật tự định, Diệp Tri Du mới vỗ vỗ tay với :
“Ngại quá , hôm qua đến thông báo cho , nhưng hôm nay xếp hàng vẫn theo thứ tự thời gian."
“ xếp hàng xong theo thời gian đến đây, sẽ bất kỳ sai sót nào, hy vọng đừng lời oán ca thán gì."
Mọi :
“..."
Họ đào lời oán ca thán chứ?
Hôm nay vốn dĩ là đến cầu may ở cầu vượt, đến muộn thế đến lượt họ cũng là chuyện bình thường.
Mọi đồng thanh trả lời, bày tỏ lời oán thán, Diệp Tri Du mới yên tâm.
“Muốn xem gì ?"
Diệp Tri Du đầu hàng mặt, kiên nhẫn hỏi.
Lúc xếp hàng cô dùng khẩu quyết chắc chắn đối phương chuyện cầu xin , cho nên cô liền mở miệng hỏi.
Không thì tiếp theo.
Người thứ nhất thấy tiếng của Diệp Tri Du mới sực tỉnh , bà thực sự lấy suất đầu tiên.
Bà vội vàng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
“Xem xem xem, xem mà đại sư!"
Nhìn vẻ mặt kích động của bà, Diệp Tri Du cong cong khóe môi, đặt chiếc ghế xếp bên cạnh xuống mặt bà:
“Ngồi xuống , nào, xem chuyện gì?"
Người thứ nhất là một bà lão trông ngoài sáu mươi tuổi.