Xem bói quá chuẩn, tôi bị toàn bộ cảnh trưởng Hương Cảng chú ý - Chương 457

Cập nhật lúc: 2026-03-04 09:26:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Người cha mua bánh sinh nhật cho cô gặp t.a.i n.ạ.n xe giữa đường, t.ử vong tại chỗ.”

 

Mẹ cô đường cũng gặp băng đảng thanh toán lẫn , tên cổ hoặc t.ử thất bại giận cá c.h.é.m thớt, đ-âm liên tiếp mười tám nhát, tắt thở t.ử vong.

 

Thậm chí, khi ch-ết, bà vẫn ngừng xua tay với đứa con gái phía , bảo cô đừng qua đó.

 

Tùng Tùng nấp trong góc tường, m-áu của từng chút một chảy cạn, dám lộ diện.

 

Sau khi đám cổ hoặc t.ử đều rời , cô mới lấy hết can đảm lao đến th-i th-ể , òa nức nở.

 

Sinh nhật mười tám tuổi khiến cô mất cha và .

 

Từ đó, cô trở thành trẻ mồ côi.

 

Không chỉ , ông bà nội đang đợi họ về nhà cũng táng trong biển lửa.

 

Nhà cửa, , dường như là một lời nguyền, chỉ trong một đêm, Tùng Tùng mất sạch tất cả.

 

Từ đó về , cô rơi trạng thái tự ghét bỏ bản , cô sống như một cái xác hồn, khác cô là ngôi chổi, cô cũng phản bác.

 

Cô cảm thấy đúng là như .

 

Còn về việc tại ch-ết?

 

Bởi vì, mỗi đêm cô đều mơ thấy , trong giấc mơ luôn dùng nụ ấm áp nhất với Tùng Tùng:

 

“Tùng Tùng, con sống cho ."

 

Thế là, trong lúc tự ghét bỏ bản , cô cũng quên nỗ lực để sống.

 

Cho đến dạo gần đây—

 

“Tại bỗng nhiên đến tìm để điều trị cho cô?"

 

Diệp Tri Du hỏi ngược .

 

Theo lý mà , bệnh của Tùng Tùng thì bình thường đều sẽ khám bác sĩ tâm lý.

 

Tùng Tùng .

 

Ngược tìm cô, chuyện thực sự khiến bất ngờ.

 

“Ba , cô sẽ chữa khỏi cho con."

 

Đây là đầu tiên Tùng Tùng mơ thấy ba khi cha qua đời.

 

tại ba cô như , cô quá nhớ ba , cô nghĩ, sống theo yêu cầu của ba , chắc là sẽ thường xuyên mơ thấy họ chứ?

 

Thế là cô đến.

 

Sau khi đến đây, ban đầu cô cảm giác gì, cho đến khi Diệp Tri Du tới.

 

Cô bỗng cảm giác, sinh mệnh lực đang trôi bỗng nhiên ngừng , tâm trạng chán đời, chán nản cũng biến mất dấu vết lúc .

 

Thay đó là cô sống.

 

Từ khi cha qua đời, cô hiếm khi ham sống mãnh liệt như .

 

Đương nhiên, cũng tâm trạng hoảng sợ.

 

Cái hoảng sợ , cô là cảm giác gì, tóm sợ hãi, cảm giác Diệp Tri Du sẽ hại cô.

 

Điều căn cứ.

 

từng đến xem bói, nhưng cô , Diệp Tri Du sẽ hại , cô sẽ cứu .

 

Thế là, cô vẫn luôn kìm nén ý định rời , cho đến khi Diệp Tri Du xem bói cho cô.

 

Vừa nghĩ đến nguyên nhân, Tùng Tùng cũng đem lý do kể cho Diệp Tri Du .

 

Diệp Tri Du gật gật đầu, ánh mắt quan sát Tùng Tùng, cuối cùng đặt tầm mắt lên miếng ngọc bội hình bông hoa đeo cổ cô.

 

“Miếng ngọc bội cổ cô thể tháo xuống cho mượn xem một chút ?"

 

Nghe thấy Diệp Tri Du xem ngọc bội, tâm lý kháng cự của Tùng Tùng càng lúc càng rõ ràng, cô bắt đầu cau mày, đó chống tâm lý , dùng thái độ cứng rắn tháo ngọc bội giao cho Diệp Tri Du.

 

“Đương nhiên là !"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xem-boi-qua-chuan-toi-bi-toan-bo-canh-truong-huong-cang-chu-y/chuong-457.html.]

Vào khoảnh khắc Diệp Tri Du nhận lấy miếng ngọc bội, Tùng Tùng liền cảm thấy cổ thứ gì đó đang siết .

 

Sắc mặt cô dần trở nên đỏ bừng, đó là tím tái.

 

Ngay lúc cô hoa mắt ch.óng mặt, mắt thấy sắp ngất , bàn tay của Diệp Tri Du từ từ đặt lên mặt cô, quét một cái.

 

Sau khi Diệp Tri Du quét qua, cảm giác bóp cổ biến mất ngay lập tức.

 

Lúc cô ho sặc sụa, dùng dư quang để ý thấy khuôn mặt Diệp Tri Du một khoảnh khắc lạnh lùng.

 

Tuy nhiên, cô thể cảm nhận là nhắm cô.

 

“Tiện nhân!

 

Tại !"

 

Lúc Tùng Tùng ho sặc sụa, tai cô bỗng vang lên một giọng lanh lảnh, đang chỉ trích cô, nguyền rủa cô.

 

Tùng Tùng mờ mịt ngước mắt, cô Diệp Tri Du, “Đại sư, cô thấy tiếng gì ?"

 

Tiếng đó quen quá—

 

Cứ như thể là giọng vẫn thấy mỗi đêm khi ngủ.

 

“Cô thấy gì?"

 

Giọng của Diệp Tri Du lạnh lùng thêm vài phần, đôi mắt thẳng lên đầu Tùng Tùng, ánh mắt sắc lẹm và băng giá.

 

Tùng Tùng im lặng một hồi, cô từ từ mở miệng:

 

“Bà mắng là tiện nhân..."

 

hiểu, rốt cuộc là ai đang mắng cô.

 

Tùng Tùng đầu những khác, nhưng những khác đều đang thì thầm to nhỏ với bên cạnh, căn bản ai mắng cô lúc .

 

Hơn nữa, lời ác độc ch.ói tai như , khác thấy mặt sẽ sắc thái khác thường.

 

mặt họ đều .

 

Chắc hẳn là thấy.

 

“Tùng Tùng, miếng ngọc bội của con là ai tặng ?"

 

Diệp Tri Du dịu dàng hỏi Tùng Tùng.

 

Tùng Tùng thở phào, ngạc nhiên vì Diệp Tri Du tên , đồng thời cảm thấy chuyện cũng bình thường.

 

Cô thấp giọng :

 

“Cái là một bạn của ba con tặng cho ba, ba con ngọc bội nước ngọc , đều ngọc dưỡng , nên tặng miếng ngọc cho con."

 

“Vừa đúng ngày sinh nhật của con?"

 

Lời của Diệp Tri Du khiến Tùng Tùng đột ngột ngẩng đầu.

 

Diệp Tri Du thì Tùng Tùng nhớ , miếng ngọc bội đúng thực là ba cô tặng cho cô đúng ngày sinh nhật.

 

thực là —" Tùng Tùng khó khăn mở lời, sống mũi cô bỗng cay cay, nghẹn ngào hỏi Diệp Tri Du, “Đại sư, chuyện liên quan đến việc ba con, ông bà nội gặp t.a.i n.ạ.n đúng ?"

 

Nếu , Diệp đại sư sẽ nhắc đến.

 

Diệp Tri Du trầm trọng gật đầu, “ là như ."

 

“Lai lịch của miếng ngọc chính đáng, là đồ tùy táng của một vị mộ chủ nào đó, đeo từ nhỏ..."

 

Lúc Diệp Tri Du câu , cô liếc linh hồn vẫn luôn trong trạng thái điên cuồng mà thấy .

 

Linh hồn chính là chủ nhân ban đầu của miếng ngọc bội.

 

Vì miếng ngọc bội ở bên bà quá lâu, khi mộ của bà trộm, bà liền mang theo đầy oán khí ngoài theo miếng ngọc bội, để tìm rắc rối cho kẻ trộm mộ.

 

Tiếc là những kẻ trộm mộ đó đều hiểu đôi chút, bà căn bản đối phương!

 

“Cái chú tặng ba con miếng ngọc bội , hiện giờ thế nào ?"

 

Diệp Tri Du hỏi Tùng Tùng về chuyện của đó.

 

 

Loading...