“Diệp Tri Du sớm chỉ là cái gối thêu hoa, bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, vốn dĩ cô định vạch trần bộ mặt thật của .”
Thế nhưng, cứ ở mặt bao nhiêu mà cô buồn nôn.
Nếu dạy cho một bài học, chẳng ai cũng thể cưỡi đầu cưỡi cổ cô ?
Diệp Tri Du tự nhiên thấy cảnh tượng như , cho nên cô tay dạy cho gã một bài học, để hiểu rằng ở đây cô chính là “bố" tuyệt đối.
Ai dám khiêu khích cô chính là đang tự tìm đường ch-ết!
Mọi đưa mắt , ngờ đôi chân của gã đàn ông mất như .
Họ còn tưởng là thuê, hoặc là gặp t.a.i n.ạ.n đường , kết quả là ——
Do tự chuốc lấy cả!
“Diệp đại sư, cô Hồng Loan của động, tại cứ khăng khăng miệng mồm ——"
“Cái , cần hỏi Diệp đại sư !"
“Cái gì cơ?"
“Nhìn gặp Diệp Tri Du cái đầu tiên nảy sinh ý đồ , thêu dệt chuyện Diệp đại sư thầm yêu là , cứ thấy phụ nữ nào là ảo tưởng đó là vợ ."
“!
Hạng , nếu đồng ý với , ngộ nhỡ một c-ơ th-ể khỏe mạnh chắc chắn sẽ tìm rắc rối cho đấy."
“Ừm!
Nhẹ thì cưỡng ép , nặng thì g-iết luôn!"
“……"
Hạng đáng sợ như !?
Mọi đôi chân gãy của gã đàn ông, nhận thức rõ ràng rằng chân đ-ánh gãy vì theo đuổi đối phương, nhất định là chuyện quá đáng nên mới nhận lấy kết cục như .
Hai chữ “sàm sỡ" trong miệng Diệp đại sư e là còn nhẹ đấy.
Gã đàn ông nghiến răng nghiến lợi lườm Diệp Tri Du:
“ xem nữa!
Trả tiền đây!"
“Ô kìa, 'thầm yêu', sụp đổ ?"
Diệp Tri Du mỉm thu tiền quẻ trong tay , cho đối phương cơ hội cướp tiền.
Tiền túi cô là của cô!
Hắn đòi ?
Không đời nào!
Tuyệt đối đời nào!
Lời của Diệp Tri Du khiến cơn giận mặt gã đàn ông càng thêm dữ dội, giơ tay định đ-ánh Diệp Tri Du, chỉ là kịp tay, cánh tay đột nhiên giống như chuột rút, khiến buộc cong cánh tay theo một tư thế vô cùng vặn vẹo.
Hắn đau đến mức mồ hôi hột chảy ròng ròng trán:
“Á……
Đau quá……"
Tại đau như thế !?
Chắc chắn là do phụ nữ mặt giở trò !
Hắn ngước mắt, cố gắng lườm Diệp Tri Du, thế nhưng cảm giác đau đớn co kéo ở cánh tay khiến cách nào chuyển sự chú ý sang Diệp Tri Du nữa.
“Cô gái đó vốn là chủ nhà của , thấy đáng thương nên mỗi tháng đều miễn cho một ít tiền điện nước, kết quả báo đáp cô như thế ?"
Diệp Tri Du hừ một tiếng:
“Tuy nhiên, khi trở về chắc là sẽ trở thành kẻ nhà để về đấy."
Dẫu thì tối qua mới buông lời ngông cuồng với chủ nhà, đòi kết hôn với .
Cô chủ nhỏ nắm trong tay cả tòa nhà chắc chắn ngờ lòng của đổi lấy sự việc “nông dân và con rắn", lấy oán báo ơn.
Cô chủ nhà nhỏ đang cơn thịnh nộ đêm nay sẽ đuổi khỏi nhà, để lang thang đầu đường xó chợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xem-boi-qua-chuan-toi-bi-toan-bo-canh-truong-huong-cang-chu-y/chuong-364.html.]
“Anh xem hôn nhân, nhân duyên của ?"
Diệp Tri Du như một con kiến:
“Mệnh cách độc cả đời như thì lấy nhân duyên chứ?"
Chẳng qua đều là ảo tưởng của mà thôi.
Gã đàn ông đau đến nước mắt nước mũi giàn dụa, còn chuyện, chỉ là còn sức để tranh luận với Diệp Tri Du nữa.
Cũng còn dũng khí để tranh luận với Diệp Tri Du thêm nữa.
Bởi vì khi Diệp Tri Du xong câu đó liền buông tha cho .
Thấy cánh tay còn đau nữa, chẳng kịp nghĩ ngợi gì chống nạng chạy thục mạng khỏi cây cầu vượt.
Trông dáng vẻ của như thể phía sói đuổi .
Thành Du nhịn “chậc chậc" hai tiếng:
“Thần kinh mỗi năm đều , năm nay đặc biệt nhiều nha."
Những xem náo nhiệt xung quanh cũng đồng cảm sâu sắc.
Họ xem náo nhiệt ở đây bao lâu nay, đây là đầu tiên thấy một dũng khí thêu dệt chuyện của Diệp Tri Du như .
Chương 308 Tu sửa kho tài
Hắn cũng sợ gió lớn sưng lưỡi !
“Đi thôi."
Diệp Tri Du dọn dẹp đồ đạc, cho đồ chiếc thùng nhỏ Trang Nguyên Thanh chuẩn cho cô dậy cùng Thành Du và phụ nữ rời .
Người phụ nữ kho tài lộc rò rỉ khắp nơi tên là Chung Viện Sam, là con gái của một cựu đại gia ở Hương Cảng.
Khi sinh phán là mệnh “đấu lọt tài", nhà họ Chung tìm đủ đại sư giúp cô tu sửa nhưng đều vô dụng.
Không chỉ , còn cho nhà họ Chung khánh kiệt, giờ đây nhà họ Chung chỉ còn là một gia đình ăn bình thường.
Hoàn thể so sánh với .
May mắn là cha Chung nửa đời đầu ít việc thiện, cho nên dù Chung Viện Sam hao tài nhưng gia sản nhà họ Chung vẫn giữ ở mức đủ để cả nhà sống yên .
Đây cũng là lý do chính khiến Chung Viện Sam gật đầu chi mười vạn.
Mười vạn, gom góp một chút vẫn thể lấy .
Chỉ là, lẽ động đến tiền dưỡng già của cha cô……
Cho nên, khi Chung Viện Sam đưa Diệp Tri Du về nhà gặp cha , mặt lộ vẻ chột :
“Ba, , con về !"
Nghe thấy tiếng của con gái, hai ông bà lão gương mặt từ ái vội vàng từ trong nhà bước .
Vừa khỏi cửa thấy Chung Viện Sam đưa hai bạn mới về.
Chỉ là hai bạn mới chút đặc biệt, đều là hai họ trông quen mắt.
Một là đại sư trẻ tuổi nổi danh từ 《Vận Tài Trí Lặc Tinh》, một là tiểu thư nhà họ Thành nức tiếng giới thượng lưu……
Cha Chung xoa xoa tay, hai mặt, lúng túng chào hỏi:
“Chào hai cô."
Diệp Tri Du một bên, cảm nhận ánh mắt nhiệt thành của cha Chung .
Ừm……
Có thể thấy là họ thật sự để tâm đến phận của cô.
Cha Chung quả thực để tâm đến Diệp Tri Du.
Chủ yếu là vì cô tuổi trẻ tài cao, thực lực mạnh, hôm nay cô cùng con gái họ đến nhà họ Chung, tim họ khỏi run lên một cái.
Trái tim tĩnh lặng bao năm nay bắt đầu rục rịch.
Chẳng lẽ mệnh cách hao tài của con gái họ thể tu sửa ?
Nghĩ , trong ánh mắt của hai ông bà lão Diệp Tri Du thêm nhiều phần mong đợi, thời gian cô cũng càng lúc càng lâu hơn.