“Gia cảnh của Trư Nhục Vinh vốn khá giả, bao nhiêu năm qua chỉ gắng gượng sống bằng nghề bán thịt, tất cả đều nhờ đứa con trai quý báu của .”
Nghĩ thì, những lời đồn đại về việc con gái vô phúc chắc cũng là do Bạch Tùng T.ử .
Cho nên bao nhiêu năm qua, vợ chồng Trư Nhục Vinh đều đổ hết tội khiến gia đình sa sút lên đầu cô con gái.
“Ngài cũng thấy ?”
Mắt Trư Nhục Vinh sáng lên, điều, xong nghi hoặc Diệp Tri Du.
Hắn hiểu.
Tại Diệp Tri Du con trai là ngôi phúc hiếm , mà còn chăm sóc cho cái con nhỏ chổi nhà ?
Hơn nữa, phố đều Diệp Tri Du khẳng định con ranh nhà là phúc cơ mà?
Diệp Tri Du mỉm nhẹ nhàng với :
“Sau khi xin ăn phố, nhớ cảm ơn con trai ông thật nhiều nhé.”
Nói xong, Diệp Tri Du lười nhảm với thêm nữa, rời .
Không trả tiền quẻ cho cô, cô xem bói cho con trai , cô thật là lương thiện quá mà~
“Không thể nào!”
Trư Nhục Vinh thể chấp nhận sự thật như , cảm thấy Diệp Tri Du đang lừa gạt .
Nội tâm thể chịu đựng nổi, uất khí công tâm, ngay lập tức nôn m-áu mà ch-ết.
Tiếng đổ rầm xuống đất thu hút ánh của những xung quanh.
Bao gồm cả Diệp Tri Du xa:
“?”
Thật đen đủi!
Vừa vẫn còn mười năm mạng xin ăn, đột ngột bạo t.ử?
Nghĩ đến đây, Diệp Tri Du cảnh giác quan sát xung quanh.
Xem , đối phương là một cao thủ ẩn nặc tung tích, thể tay với Trư Nhục Vinh ngay khi cô rời mà để cô phát giác.
“Chồng ơi!”
Vợ Trư Nhục Vinh đột nhiên lao đến bên th-i th-ể .
Thế là, Diệp Tri Du vốn định đưa cô gái đến bệnh viện, Chu Tĩnh Sinh đưa từ bệnh viện.
Trên đường đưa Diệp Tri Du về sở cảnh sát, Chu Tĩnh Sinh và viên cảnh sát lái xe mặt mày đầy vẻ phức tạp.
“Mỗi gặp cô, án t.ử thì cũng là cô dính dáng án t.ử.”
“ cũng ...”
Ngặt nỗi năng lực quá lớn, cứ nhắm , Diệp Tri Du bất đắc dĩ nhún vai, “Thế giới của kẻ mạnh luôn cô độc như thế đấy.”
Chu Tĩnh Sinh:
“...”
Cái luôn bản lĩnh chỉ cần một câu là khiến đ-ập nát đầu cô !
Chu Sa Triển chuyện, liền tặng cho cô một cái gáy.
Diệp Tri Du thấy , chỉ dùng ba chữ để khái quát:
“Anh ghen tị.”
Chu Sa Triển nhắm mắt.
Hắn mà còn với cô thêm một câu nào nữa, chính là con ch.ó!
“ mà, vợ chồng Trư Nhục Vinh, thấy, con gái họ là bắt cóc đấy...”
“Thật ?”
Chu Tĩnh Sinh, thề sẽ chuyện với Diệp Tri Du nữa, đột nhiên phắt .
Hắn thầm mừng rỡ.
Câu đó kịp thốt khỏi miệng, nếu , lý do để tin rằng với tính tình của Diệp Tri Du, chắc chắn cô sẽ bắt sủa một tiếng ch.ó cho xem!
Đối mặt với ánh mắt chột của Chu Tĩnh Sinh, Diệp Tri Du nheo nheo mắt, hạ thấp giọng, tiến gần .
“Vừa trong lòng phát lời thề gì thế?
Lén với , bảo với lái xe .”
Hắn chắc chắn thề trong lòng là thèm chuyện với đây mà!
Nhìn bộ dạng là thấy chột !
Nói chừng, còn đang trong lòng rằng, nếu còn chuyện với thì là ch.ó đại loại thế!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xem-boi-qua-chuan-toi-bi-toan-bo-canh-truong-huong-cang-chu-y/chuong-227.html.]
Đừng hỏi tại cô rõ ràng như , bởi vì cô cũng thường xuyên thề thốt trong lòng như thế!
“...
Không , gì cả.”
Diệp Tri Du quá nhạy bén !
May mà cảnh sát hình sự nhiều năm, tố chất tâm lý vững vàng, cô lừa !
Viên cảnh sát lái xe qua gương chiếu hậu thấy sắc mặt Chu Tĩnh Sinh, nhịn mà thầm một tiếng.
Nghĩ , vị đội trưởng bình thường ủ rũ, khi đối mặt với Diệp đại sư, biểu cảm khuôn mặt khá sinh động, cuối cùng còn giống như bộ dạng tổng quản đại nội trong cung nhiều năm nữa !
Tiếc là, nhan sắc hai chênh lệch thế hệ, thể tác hợp Tiểu Diệp đại sư với đội trưởng .
Phí cả Tiểu Diệp đại sư .
“Lái xe cho hẳn hoi !”
Chu Tĩnh Sinh, vốn luôn nhạy cảm với ánh xung quanh, cảm nhận ánh mắt của viên cảnh sát lái xe đang lơ đãng, thỉnh thoảng còn liếc một cái.
Rõ ràng là trong lòng đang ý đồ gì .
Dứt khoát cho chuyện.
Hắn nhắm Diệp Tri Du, chẳng lẽ còn nhắm ?
Cái đồ nhỏ mọn !
Viên cảnh sát nhắm :
“...”
Được !
Hắn giận cá c.h.é.m thớt .
Thế là, khi về đến sở cảnh sát, viên cảnh sát lái xe xuống xe lập tức khiêu khích Chu Tĩnh Sinh, “Đội trưởng, định mắng Tiểu Diệp đại sư mà dám ?”
“Cậu!”
Chu Tĩnh Sinh trợn mắt, định tiến lên đ-á đối phương một cái, kết quả chạy biến từ sớm, cho cơ hội đó.
Diệp Tri Du theo phía , như u hồn kéo dài âm điệu, “Cậu~ ~ ~ đúng~ đấy~”
Người bình thường học tiếng ma thực đáng sợ lắm.
hiểu , Chu Tĩnh Sinh khi Diệp Tri Du học tiếng ma , luôn cảm thấy sẽ loại nhạc nền âm u đó, cực kỳ rợn tóc gáy.
Hắn theo bản năng sờ túi áo ng-ực.
Nơi đó cất giữ giấy tờ của .
Giống như , mới cảm giác an .
“Cô chuyện cho hẳn hoi , con gái con lứa đừng học cái kiểu... chọc tức khác của mấy kẻ đó.”
Chu Tĩnh Sinh định là cái thói đê tiện, nhưng cảm thấy, nếu , Diệp Tri Du lẽ sẽ thốt những lời gì đó.
Hắn nhất nên cẩn thận một chút.
Con bé thù dai lắm.
“Nếu tấn công cảnh sát mà phạm pháp...”
Diệp Tri Du nửa câu , nhưng Chu Tĩnh Sinh hiểu ánh mắt của cô.
Hắn sẽ ăn đòn.
“Đi thôi, thưa nghi phạm.”
Chu Tĩnh Sinh quyết định chuyển chủ đề, tiếp tục với Diệp Tri Du nữa.
Nghe thấy danh xưng , lòng Diệp Tri Du phức tạp.
“Ngũ tạng lục phủ của ăn sạch sẽ như , thể là nghi phạm ?”
Diệp Tri Du từ chối tiếp nhận.
Cô gì sở thích ăn ngũ tạng lục phủ của khác chứ.
Đó rõ ràng là sâu bọ ăn mất mà!
“Tất cả đợi pháp y phán đoán.”
Chu Tĩnh Sinh cũng khó Diệp Tri Du.
Hắn hiểu rõ, Diệp Tri Du g-iết là chuyện quá đơn giản.
Diệp Tri Du:
“Không ngờ tới đúng ?
Chị đây giả ma chuyện, tự mang BGM luôn nhé!”