Đáng lẽ nên hiểu từ sớm, nếu thực sự cưới thì sớm kiệu tám khiêng rước về nhà lâu , cần để ma ma cận của nhiều thăm dò. Những năm đầu trưởng rời kinh, Tô Cảnh Vân cách dăm bữa nửa tháng gửi đồ ngon vật lạ cho , còn hẹn ngoài đạp thanh thưởng hoa. Mấy năm gần đây, còn tìm nữa, thư gửi lúc hồi lúc , hoặc chỉ là ứng phó lấy lệ.
Ta , yêu sâu đậm Bình Dương quận chúa , sẽ bao giờ cưới nữa.
Ta vứt bỏ ... Ta thật sự nhớ, nhớ trưởng đang ở nơi biên thùy xa xôi. Nếu ở đây, nhất định sẽ để chịu uất ức như thế .
3.
"Tiểu thư, Tô Cảnh Vân thật hạng gì! Chúng hôm nay về phủ, nhất định bẩm báo với Dung Vương và Thái t.ử để đòi công đạo cho tiểu thư!"
Bích Đào là nha cận theo từ thuở còn ở Tướng Quân Phủ. Lúc con bé tức đến mức đỏ mặt tía tai, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m hận thể xông lên lý luận một phen.
Ta gương mặt giận dữ của con bé, thầm tự nhủ bản kiên cường hơn.
"Bích Đào, ." Ta lau khô nước mắt. Dưa hái xanh ngọt, vì chuyện mà phiền bất cứ ai. Huống hồ, Bình Dương quận chúa là vị hôn thê của Thẩm Chiêu Dã, chẳng khiến lâm cảnh khó xử ?
Bình Dương quận chúa?
Ta chợt nhận điều gì đó. Nàng là vị hôn thê của Dung Vương! Sao nàng thể cùng Tô Cảnh Vân...
Chưa kịp suy nghĩ thêm, một lôi xệch tảng đá giả sơn bên cạnh.
Là Tô Cảnh Nguyệt. Đôi mắt nàng sưng húp, rõ ràng là xong, nhưng biểu cảm hung tợn như một con thú nhỏ chọc giận.
"Ngươi thấy cả chứ?" Nàng lạnh, ngữ khí cay nghiệt: "Vậy thì c.h.ế.t tâm ! Trong lòng ca ca chỉ Quận chúa mà thôi!"
Nàng sai.
"Bình Dương quận chúa là thế nào ngươi cũng đó, một sợi tóc của nàng , ngươi cũng chẳng bằng! Ta khuyên ngươi đừng tự chuốc lấy nhục nhã nữa!"
"Tô gia thoái hôn ?" Ta nghiến răng bắt bình tĩnh. Dù trong lòng cuộn trào sóng dữ, vẫn gồng đối mặt.
Ánh mắt Tô Cảnh Nguyệt đảo liên tục, nàng c.ắ.n môi một cách tự nhiên, lý trực khí tráng đáp: "Ca ca là hạng thanh cao, thể chuyện thoái hôn bạc bẽo như thế... đương nhiên là ngươi chủ động đề đạt."
Hắn là hạng gì? Và là hạng gì?
Năm xưa rõ ràng là nhà nàng vội vã kết với , vì hiện giờ, cứ như thể đang trèo cao nhà nàng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vuong-van-khong-buong/chuong-3.html.]
Ta nàng , gằn từng chữ hỏi ngược : " thành , kẻ bội tín nghĩa, chẳng là ca ca ngươi ?"
Tô Cảnh Nguyệt lập tức nổi đóa: "Bùi Niệm! Ngươi đừng ăn khó như thế! Là ngươi xứng với ca ca , ngươi suốt ngày theo vị Dung Vương phế vật mà quấy quá, lấy tư cách gì mà đòi ô uế thanh danh ca ca !"
Phế vật? Ô uế?!
"Ta và Dung Vương thanh thanh bạch bạch, vả , phế vật!" Ta nuốt uất ức lòng, căm phẫn đến mức run rẩy.
Nàng thể nh.ụ.c m.ạ , nhưng Thẩm Chiêu Dã. Lúc tất cả đều chê là một kẻ phiền phức, chính là chăm sóc chu đáo. Huynh chỉ lặng lẽ những việc màng công danh, ngoài thấu ? Trước mặt đời hào quang và huân chương, nghĩa là một phế vật!
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
"Hôn sự của và Tô Cảnh Vân, cả Thái t.ử và Bệ hạ đều hết sức quan tâm. Tô Cảnh Vân thoái hôn, cứ để tự mà với họ!" Ta ép tàn nhẫn, buông lời đanh thép định . Cho dù... cho dù dây dưa với cả đời! Cả đời gả cho ai! Ta cũng thể để bọn họ dẫm đạp lên thể diện của Bùi gia như thế .
Phụ mẫu còn, trưởng ở xa, tôn nghiêm của Bùi gia, giờ chỉ còn canh giữ.
"Đứng !" Tô Cảnh Nguyệt giận dữ chộp lấy tay .
Nàng hiệu cho hai tên tỳ nữ bên cạnh, quyết giữ bằng . Bích Đào thấy tình thế , vội vàng xông lên giúp . Trong lúc giằng co, bọn họ cậy đông vật ngã xuống đất, lăn mấy vòng mặt đất.
Tõm một tiếng, rơi xuống hồ.
"Tiểu thư!" Bích Đào thét lên, nhảy xuống cứu . con bé cũng bơi!
Hai chúng càng vùng vẫy càng xa bờ!
"Cứu... cứu mạng..." Ta sặc nước, cổ họng đau rát như lửa đốt.
Trên bờ, Tô Cảnh Nguyệt ngây dại, sắc mặt trắng bệch. Đám nha bên cạnh kéo nàng , thầm thì điều gì đó. Sau đó, ba họ hạ quyết tâm, chạy biến.
Chạy !
Ta trơ mắt bóng lưng bọn họ biến mất rặng giả sơn, lòng nguội lạnh từng chút một. Bích Đào vẫn đang vật lộn, còn cảm thấy sức cùng lực kiệt . Ta nghiến răng, dùng hết chút tàn lực cuối cùng nắm lấy cổ tay con bé, vung chân đạp mạnh bờ.
Còn , rơi hố đen sâu thẳm.
Nước từ tứ phía ép tới, bóp nghẹt l.ồ.ng n.g.ự.c. Ý thức bắt đầu mơ hồ, mắt lóe lên những mảnh ký ức vụn vỡ.