VƯƠNG VẤN KHÔNG BUÔNG - Chương 20: - HẾT
Cập nhật lúc: 2026-02-08 07:08:06
Lượt xem: 458
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta thực sự đích vỗ tay khen ngợi nàng. Đáng tiếc lúc thể, vì đang bận rộn để nhanh ch.óng hòa ly với Tô Cảnh Vân.
Vị vương của vẫn đang ở Thục Trung gào cầu xin trở về, thể để nó thất vọng đây? G.i.ế.c thì còn tốn chút sức lực, cẩn thận che đậy các loại thóp. Còn hòa ly , chuyện đó quá đơn giản.
Ta giả m.a.n.g t.h.a.i giả vờ sảy thai, lấy lý do tâm tro ý lạnh mà đến Bạch Vân Am xuất gia. Thực tế, nam sủng mà vương chọn cho đợi sẵn ở Bạch Vân Am để hầu hạ . Trong mắt ngoài, khi sảy t.h.a.i thì mất khả năng sinh nở, là một nữ nhân đáng thương bao. thực tế sung sướng đến nhường nào, bọn họ căn bản thể .
Đám quý nữ ở kinh thành đây tranh kết giao với , khi "sa cơ" đều cắt đứt qua . Chỉ tiểu Bạch hoa là lặn lội đường xa xe ngựa đến tận Bạch Vân Am thăm , còn mang theo ít t.h.u.ố.c bổ điều dưỡng thể. Khi thấy cuộc sống xa hoa đổi của , tiểu Bạch hoa lặng thinh...
Ta ha hả lớn mời nàng nếm thử mỹ thực Thục Trung, nàng chỉ mới ngửi một cái kìm mà nôn khan. Thiên Địa ơi, là giả mang thai, còn nàng là thật sự m.a.n.g t.h.a.i !
Nàng mà còn xe ngựa xa xôi thế đến thăm ! Ta vội vàng sai hộ tống nàng về Vương phủ, đệm lót trong xe ngựa thêm hết tầng đến tầng khác. Nàng thì cứ như việc gì, bảo cần phiền phức thế. Ta mắng nàng là đồ vô tâm, chuyện m.a.n.g t.h.a.i thể qua loa . Huống hồ còn mong chờ tiểu Bạch hoa sẽ sinh một hài nhi thế nào, chẳng lẽ là một đóa tiểu tiểu Bạch hoa ?
20.
Tuy nhiên, khi thấy thiếu niên mặt với vóc dáng hiên ngang, sống lưng thẳng tắp, đôi mày mắt chính trực mang chút tà khí, thực sự sững sờ! Đây là nhi t.ử do tiểu Bạch hoa nuôi dạy ?
"Người chính là Bình Dương quận chúa? Mẫu phi sai đến đón Người!"
Ta định thần kỹ , phát hiện vẻ thanh liêm ẩn chứa sự xảo quyệt, trong xương tủy y hệt cha nó, cực kỳ tinh ranh toan tính. Ta lập tức buông rèm xe xuống, thật chẳng gì thú vị!
"Không... , đó mới là nương của , nương ở xe ngựa."
"Ồ, tên là gì?"
Tiểu t.ử thối da mặt thật dày! Dám trêu ghẹo nữ nhi của ! Ta vội vén rèm lên: "Thanh Thanh, lên đây!" Nói đoạn lườm thiếu niên một cái: "Sao cửa thành Quảng Lăng các canh phòng nghiêm mật thế, đưa bái còn đủ, còn xem cả gia phả ?"
Nữ nhi c.ắ.n nhẹ môi , rụt rè thiếu niên cao hơn một cái đầu: "Vậy... chúng thể ?"
Thiếu niên nhướng mày, phất tay về phía cổng thành: "Đương nhiên, Thanh , Quận chúa, mời!"
Nữ nhi thẹn đỏ mặt, khi chui xe vẫn nhịn mà ngoài. Nhi t.ử của tiểu Bạch hoa! Cợt nhả! Thực sự quá cợt nhã!
Thế nhưng chẳng ngăn hai đứa mắt . Chúng chẳng qua chỉ ở Quảng Lăng chơi ba tháng, hai đứa tiến đến chuyện bàn bạc hôn sự. Lại một hôn lễ long trọng nữa diễn ngay tại Quảng Lăng.
Ta đóa tiểu Bạch hoa đang cạnh . Vận mệnh thực kỳ diệu, hai con khác biệt như chúng thể trở thành tri kỷ, cuối cùng còn kết thành thông gia. Đợi đến khi chúng đều già , vẫn thể bên cháu chắt thành gia lập nghiệp. Những ngày tháng tương lai, thực sự càng thêm đáng để mong chờ!
(Hết)
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà up lên web MonkeyD ạ, bộ lắm, plot twist, các bạn kiên nhẫn xem đến cuối nha:
A TỶ, TA MUỐN LÀM THÁI TỬ PHI
Mẫu phi tạ thế phi tạ thế, và a tỷ cô độc trong lãnh.
Bảy năm , Phụ hoàng bất chợt nhớ đến hai vị công chúa bỏ rơi . Người phán rằng, trong hai chúng , sẽ một lên đường sang Đông Lăng hòa .
Đông Lăng là quốc gia giàu bậc nhất thiên hạ, đồn nơi đó phố thị phồn hoa, châu ngọc đầy đường, lương thảo dư dả đến mức mục nát cả dây buộc tiền.
A tỷ ôm c.h.ặ.t lấy , thầm thì: "Đông Lăng, tuyệt đối thể ."
Thế nhưng, chính tai thấy tỷ với Quý phi rằng: "Muội Vĩnh An của thần tuy dung mạo tuyệt trần, nhưng tính tình hẹp hòi, thù tất báo. Nếu nó đắc sủng, nhất định sẽ trả thù nương nương, thậm chí là gây họa cho Tây Sở chúng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vuong-van-khong-buong/chuong-20-het.html.]
"Còn Vĩnh Ninh , chỉ cầu một đời an phú quý."
1.
Bên ngoài thiên quang hé rạng, đ.á.n.h thức bởi một trận thanh âm huyên náo. Ta dụi dụi mắt. Ơ? A tỷ ?
Lững thững mãi đến tận bên ngoài Tỏa Hương điện, mới tìm thấy bóng dáng tỷ .
Trước mặt tỷ là một đám đang phủ phục quỳ lạy. Khéo , những kẻ hàng đầu, đều nhẵn mặt.
Này là Dương Tư y của Thượng Phục Cục - năm ngoái chỉ vì Tiểu Trúc lén đưa áo mùa Đông cho hai tỷ mà bà nhẫn tâm đuổi con bé khỏi cung.
Này là Lưu Tư sức của Thượng Sức Cục — năm sáu tuổi, bà điêu toa với Quý phi rằng tỷ trộm trang sức của nương nương. Quý phi sai ma ma đ.á.n.h tỷ đến mức da thịt nát bươm, đó còn đày Tôn ma ma và Ngọc Thanh Hoán Y Cục chịu cực khổ.
Lại Lôi tổng quản của Thượng Thực Cục - thường âm thầm tiếp tế nguyên liệu nấu ăn cho chúng . Những năm gần đây, Quý phi chẳng còn thèm đoái hoài gì đến hai đứa, chính ông dạy chúng cách trồng rau quả trong góc điện Tỏa Hương .
Và là Triệu Y chính của Ngự Dược Phòng - năm A tỷ lâm trọng bệnh, cầu t.h.u.ố.c thành. Bà buông một câu lạnh lùng: "Vào cung bao năm, gì Nhị công chúa với Ngũ công chúa nào?" Rồi nhốt suốt một đêm ròng. Nếu Diệp Vũ Đại ca giúp đỡ, e rằng hai tỷ tan thành mây khói từ lâu.
...
Những kẻ , bất luận là ơn mang nợ m.á.u với chúng , lúc thảy đều dắt theo cung nhân, mặt mày hớn hở, cung kính quỳ gối điện.
A tỷ mười bốn tuổi, khoác lớp áo mỏng manh giữa làn sương Thu, trông gầy gò đến xót xa.
Giọng vẫn còn vương chút ngái ngủ: "A tỷ."
Nghe tiếng gọi, A tỷ phắt , rảo bước tới sờ trán sửa chéo áo cho ngay ngắn, "A Mãn, thấy khỏe hơn ? Có đám thức giấc ?"
Ta lắc đầu, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của tỷ.
"A tỷ, bọn họ..." Ta hất cằm, "Là chuyện gì ?"
A tỷ đáp, lúc mới phát hiện sắc mặt tỷ trắng bệch như tờ giấy.
2.
Ta và A tỷ ngoan ngoãn quỳ phục sàn điện.
Ta chẳng nhịn , lén ngước lên thì bắt gặp Thập hoàng t.ử đang thổi bong bóng nước miếng. Ha, đáng yêu thật đó!
A tỷ khẽ kéo áo , mới giật nhận bật thành tiếng.
Quý phi nương nương quả là rực rỡ, uy nghiêm bức .
Mẫu phi vốn là cung nữ vén rèm trong cung của Tiên hoàng hậu, chỉ đợi đủ tuổi, gom đủ bạc liêu là thể về quê đoàn tụ cùng ngoại bà. Thế nhưng, Phụ hoàng một trận túy lúy cưỡng bức Người.
Khi tỉnh rượu, Phụ hoàng khăng khăng cho rằng Mẫu phi cố ý quyến rũ, nhất quyết đòi ban c.h.ế.t. Nếu nhờ Tiên hoàng hậu nhân từ, chớ đến việc phong Tài nhân, e là cái mạng cũng chẳng giữ nổi.
Tiên hoàng hậu che chở Mẫu phi suốt nhiều năm, tiếc hiền chẳng thọ. Sau khi hạ sinh Tứ công chúa, Người liền tạ thế. Từ đó, Mẫu phi dẫn theo A tỷ dọn khỏi cung Phượng An.
Mãi đến khi Bệ hạ vì thương nhớ Tiên hoàng hậu mà nhớ Mẫu phi, mới thêm đời . sự hiện diện của cũng chẳng khiến cảnh ngộ của Mẫu phi khá khẩm hơn. Phụ hoàng vẫn lãng quên Người, cho đến tận lúc Người lâm chung cũng chẳng một nhớ tới.