Thế là thực sự tin lời , an tâm mà ngủ . Cho đến nửa đêm, chỉ cảm thấy nóng bừng. Có cứ ở cọ tới cọ lui. Trong cơn mê man, mở mắt thấy gương mặt của Dung Vương . Chàng tự chủ mà hôn lên trán , kề sát tai thủ thỉ đầy mê hoặc: "Niệm Niệm ngoan, ?"
Ta ma xui quỷ khiến thế nào mà đồng ý. Thế là một đêm ngủ. Chủ viện đêm gọi nước đến năm .
Ngày thứ hai Thẩm Chiêu Dã thần thái sảng khoái, còn ... tâm rã rời. Và những ngày như thế, mà kéo dài liên tiếp suốt ba ngày! Đến ngày thứ tư, thực sự chịu thấu nữa, dứt khoát dọn về tiểu viện của !
Ta đang ngủ ngon, đột nhiên cái "miếng cao da ch.ó" dán lên !
"Không nữa ! Không nữa !" Ta vùng vẫy như một con cá mắc cạn.
Thẩm Chiêu Dã khẽ vớt lòng, vỗ vỗ đầu trấn an: "Yên tâm, đêm nay chỉ ôm nàng thôi, gì cả, nàng cũng nên nghỉ ngơi cho ."
"Chàng chính là đồ l.ừ.a đ.ả.o!" Ta kiên quyết đuổi xuống.
Chàng vội vàng giơ tay thề thốt: "Hôm nay nếu còn lừa Niệm Niệm, trời đ.á.n.h thánh vật!"
Ta kinh hãi vội bịt miệng , rốt cuộc vẫn nỡ đuổi . quả thực lừa . Vòng tay Thẩm Chiêu Dã ấm áp, ngủ ngon, hai ngày coi như bù đắp tinh thần.
đến ngày thứ sáu, khi đang định ngủ, chỉ thấy đôi mắt sáng quắc . Ta còn kịp gì, một hình nặng nề đè xuống, "Niệm Niệm, bảo bảo đến ."
Ta... Rốt cuộc là ai hả?!
14.
Thế nhưng một năm khi thành , bảo bảo thực sự đến.
Và ngay lúc m.a.n.g t.h.a.i tháng thứ ba, tin báo chiến thắng của trưởng truyền về, chẳng mấy chốc sẽ rút quân hồi triều!
Ta đang may áo nhỏ cho bảo bảo. Lăng Tiêu dứt lời, liền kích động bật dậy: "Mau lên! Huynh trưởng sắp về , chuẩn cho mấy bộ y phục mùa Đông! Còn nữa! Tướng Quân Phủ cũng dọn dẹp !"
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vuong-van-khong-buong/chuong-14.html.]
Bao nhiêu năm qua, vì hoàng ân mênh m.ô.n.g, Bệ hạ hạ chỉ gửi gắm cho Thái t.ử, còn cơ hội trở về Tướng Quân Phủ. Sau khi thành , Thẩm Chiêu Dã đưa về vài . ở đó, Tướng Quân Phủ chỉ sự hiu quạnh và lạnh lẽo, chẳng lấy nửa phần ấm áp của gia đình.
Giờ đây trưởng cuối cùng cũng về ! Ta hưng phấn đến mức suýt chút nữa là múa may cuồng!
"Vương phi!" Bích Đào vội vàng tiến lên đỡ lấy : "Người bây giờ là mang ! Phải chú ý một chút."
Lăng Tiêu cũng dọa cho một trận, nếu Vương phi và hài nhi mệnh hệ gì, Điện hạ chắc chắn sẽ băm xác mất!
"Vương phi yên tâm ! Điện hạ sớm sắp xếp cả ! Tháng Bùi tướng quân đưa quân hồi triều, cưỡi ngựa từ phố Trường Khánh tiến cung, Điện hạ đặc biệt đặt gian phòng nhất hướng cửa sổ, đảm bảo Vương phi thể thấy Tướng quân sớm nhất."
Mùng sáu tháng Ba. Hài nhi mang bốn tháng, bụng cũng nhô lên. Bích Đào đỡ lên phòng riêng lầu , chọn đúng gian phòng sát cửa sổ.
Ta vị tướng quân cưỡi ngựa qua phố ở phía , mắt nhòa lệ. Thiếu niên mười bốn tuổi khi rời , nay mang dáng dấp của phụ trong ký ức. Dáng hiên ngang, bộ giáp trụ loang lổ vết tích, quá đỗi giống phụ !
Phía là triệu quân Bùi gia. Những thúc bá từng theo phụ nay thế bằng những hậu bối trẻ tuổi hơn. Chiến tranh dứt, tranh giành chẳng ngừng. Người cũ , mới đến! Điều duy nhất đổi mãi mãi là niềm khao khát về sự đoàn viên viên mãn.
Đám đông đều hò reo, trận thắng đủ để đảm bảo cuộc sống thái bình cho triều đại suốt hàng chục năm. Họ đều trưởng chính là Chiến thần của chúng ! trong lòng , chỉ một ca ca, chỉ mong bình bình an an.
Có lẽ nhận ánh mắt của , vị tướng quân vốn đang uy nghiêm tiến về phía bỗng nhiên ngẩng đầu. Khoảnh khắc chúng đối mắt , nước mắt kìm mà tuôn rơi. Ta gọi to tên , nhưng chân tay bủn rủn, đầu óc trống rỗng, chỉ tựa bậu cửa sổ mà chằm chằm.
Huynh đen hơn , đôi mày mắt giãn hơn, trong mắt thêm nhiều sự trầm và phong sương.
"Niệm Niệm!" Ta thấy gọi to tên , nhưng âm thanh vùi lấp trong tiếng hò reo lầu, thấy, nhưng khẩu hình , đó là đang gọi !
Giây phút , vị tướng quân uy nghiêm túc mục cuối cùng cũng trùng khớp với ca ca từng nô đùa cùng thuở nhỏ! Lệ rơi đầy mặt, vội vã vẫy tay với , cả nhoài ngoài cửa sổ, chỉ sợ thấy !
Huynh cởi một vật từ n.g.ự.c, ném chuẩn xác về phía . Lăng Tiêu phi lên đón lấy, cung kính đưa cho . Ta run rẩy đưa tay nhận lấy, là miếng ngọc bội khắc tên , món quà chính tay đeo cho khi xuất chinh. Cảm giác ấm áp của ngọc bội truyền lòng bàn tay, thực sự cảm nhận rằng, trưởng thực sự trở về !