"Tiểu thư." Ma ma bên cạnh kéo tay : "Người và Vương gia rõ lòng thì nên chuyển sang chủ viện mà ở, chẳng lẽ hai định cứ ở riêng mãi ?"
Mặt phút chốc đỏ rực như gấc chín! Vừa ngoảnh đầu thấy Thẩm Chiêu Dã chẳng từ lúc nào bám đuôi tới tiểu viện của , đang khoanh tay với vẻ ung dung tự tại, "Không , bản vương dọn qua chỗ Niệm Niệm ở cũng mà."
Chàng đang cái gì chứ?!
"Không , !" Ta hoảng hốt trốn biệt trong phòng, đóng sập cửa , lưng dựa cánh cửa mà tim đập loạn nhịp ngừng!
Chuyện cũng nhanh quá ... hơn nữa... Ta sờ đôi gò má nóng hổi của , trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh Bình Dương quận chúa và đám nam sủng của nàng . Ta và Dung Vương cũng sẽ như ? Ta thật sự thẹn c.h.ế.t mất thôi!
11.
Mấy ngày nay đổi thành trốn tránh Thẩm Chiêu Dã. Ngày nào cũng tự nhốt trong viện nhỏ để may áo, chẳng dám nghĩ ngợi gì thêm. Cứ hễ thẫn thờ là nghĩ đến , nghĩ đến chuyện hai ở chung một chỗ, nghĩ đến... Không ! Không thể nghĩ tiếp nữa.
Áo may gần xong, ngoài mua ít chỉ vàng thượng hạng để thêu họa tiết lên áo. Ta lén lút chọn lúc Thẩm Chiêu Dã mặt để chuồn ngoài. Suốt quãng đường gặp trắc trở gì, lẻn tới tận cửa phủ. Bích Đào cùng phu xe chờ sẵn.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Ta đầu Dung Vương Phủ, bóng dáng cao lớn đen tuyền xuất hiện. Ta thở phào một , nhưng lòng dâng lên chút thất vọng mơ hồ. Rốt cuộc là gặp là gặp đây?
"Vị tiểu thư ? Người chọn xong ?"
Ta giật tỉnh táo , ông chủ tiệm gọi mấy . Ta ngượng nghịu chỉ mớ chỉ vàng đủ loại mặt: "Cái và cái , gói cho ."
Mua xong chỉ vàng, định rời , xoay đụng một cực kỳ quen thuộc.
Là phu nhân Tô gia, mẫu của Tô Cảnh Vân.
"Niệm Niệm!" Bà mở lời gọi , vẫn là giọng ôn hòa từ ái như trong ký ức.
Bước chân định rời của liền khựng .
"Giờ lẽ gọi con là Vương phi ." Tô mẫu bước đến mặt : " ở chỗ Tô bá mẫu, con mãi mãi là nha đầu Niệm Niệm nhè thuở nhỏ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vuong-van-khong-buong/chuong-11.html.]
Ta thở dài, chuyện của với Tô Cảnh Vân và Tô Cảnh Nguyệt dù cũng liên quan đến Tô bá mẫu. Công tâm mà , từ nhỏ tới lớn Tô bá mẫu đối đãi với cũng tệ.
Bà nắm lấy tay , hỏi han tình hình dạo , cũng quan tâm hỏi bà vài câu. Cuối cùng, bà đưa cho một lá thiệp mời, là mấy ngày nữa là đại thọ của bà, mời đến tham dự. Có lẽ sự do dự của , bà nắm tay : "Cảnh Vân và con duyên, bà mẫu và tức nhi, thì con cũng coi như là nghĩa nữ của , hôm đó con hãy dắt theo Dung Vương nhà con cùng tới."
Dung Vương nhà con...
Ta thoáng thẹn thùng, nhưng vẫn gật đầu nhận lời. Tô mẫu ơn với , đến lúc đó Thẩm Chiêu Dã cùng, chắc hẳn cũng chẳng chuyện gì xảy .
Thế nhưng, rốt cuộc vẫn đ.á.n.h giá thấp tình yêu bất chấp tất cả của một mẫu dành cho nhi t.ử của .
12.
Ngày đại thọ của Tô mẫu, những gia đình giao hảo với Tô gia tấp nập kéo đến chúc thọ. Tô Cảnh Vân và Tô Cảnh Nguyệt đều bận rộn quán xuyến trong ngoài, duy chỉ trưởng tức nhi là Bình Dương quận chúa thì chẳng thấy tăm .
Ban đầu Tô mẫu vẫn còn hớn hở rạng rỡ, nhưng thấy mặt , bà bỗng nhiên phun một ngụm m.á.u tươi, tức giận đến mức ngất lịm ngay tại chỗ. Tiệc thọ phút chốc đại loạn, lòng dâng lên nỗi bất an, định rời thì cổ tay đột ngột Tô Cảnh Nguyệt tóm c.h.ặ.t.
"Tẩu tẩu!" Tô Cảnh Nguyệt đến khản cả giọng: "Từ khi tẩu gả nhầm Dung Vương Phủ, mẫu ăn ngủ yên, ngày đêm thương nhớ! Nay Thái y Người dầu cạn đèn tắt, chẳng còn sống mấy hồi nữa!"
Tim thắt , rốt cuộc bọn họ giở trò gì đây?
"Ta tẩu tẩu của ngươi!" Ta vật lộn gỡ tay nàng , nhưng nàng càng siết c.h.ặ.t hơn.
"Hôn ước của tẩu và ca ca , cả kinh thành ai mà chẳng , tẩu tẩu tẩu thì là ai?" Tô Cảnh Nguyệt như phát điên mà giữ c.h.ặ.t lấy buông.
Quan khách xung quanh thấy đều kìm mà thở dài cảm thán. Trong mắt ngoài, và Tô Cảnh Vân là thanh mai trúc mã tình thâm ý trọng, chỉ vì nhầm kiệu hoa mà lỡ dở lương duyên. Còn Bình Dương quận chúa và Dung Vương, kẻ thì màng phụ đức, thì tính khí phóng đãng. Hai kẻ vốn là kim ngọc lương duyên như chúng ép nhảy hố lửa.
Thậm chí nhịn mà đòi công đạo: "Đã là gả nhầm! Đổi chẳng hơn !"
Bình Dương quận chúa đối với Tô Cảnh Vân là gì rõ, còn Dung Vương đối với , mới thực sự là trời ban lương duyên! Ta tuyệt đối đời nào đổi để gả cho Tô Cảnh Vân!
Ta dùng hết sức bình sinh thoát khỏi Tô Cảnh Nguyệt. Ta nếu hôm nay cho rõ ràng, lời tiếng , cộng thêm việc Tô mẫu lấy cái c.h.ế.t bức ép, chuyện e là thể kết thúc êm .