Vương Phi Đừng Diễn Nữa, Vương Gia Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Người - Chương 70.2: Đêm nay phòng bếp không cần nấu cơm, cả phủ húp cháo

Cập nhật lúc: 2025-03-24 17:03:34
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bắc Minh Thần cười nắm chặt tay Phật Tịch, đột nhiên hắn phát hiện từ khi quen Phật Tịch, hắn luôn vô thức mỉm cười.

Phật Tịch nhìn Bắc Minh Thần kéo nàng rời đi, vỗ tay kia, khẽ nói: "Chúng ta không cần nói một tiếng với Hoàng thượng à?"

"Không cần."

[Người này không nói lý lẽ như thế, không hề kiên nhẫn, ta rất thích.]

Khóe môi Bắc Minh Thần cười chưa từng cụp xuống.

Hai người đi ra đại điện, Bắc Minh Thần nghe thấy Phật Tịch liên tục lẩm bẩm đếm.

"Chín mươi lăm, chín mươi sáu, chín mươi bảy, chín mươi tám, chín mươi chín, một trăm, ok."

Bắc Minh Thần nghe thấy tiếng, nhìn sang: "Nàng đang đếm gì thế?"

Phật Tịch nở nụ cười, dừng bước lại: "Sau khi ăn cơm đi một trăm bước có thể sống đến chín mươi chín tuổi."

Nàng nói xong tránh khỏi tay Bắc Minh Thần, chạy đến sau lưng hắn nâng tay mình khoác lên vai hắn, thuận thế kéo hắn xuống.

"Mau ngồi xuống..."

Bắc Minh Thần bật cười, ngoái nhìn Phật Tịch, cúi người cõng Phật Tịch lên, sau đó đi thẳng về phía trước.

Bọn cung nữ thái giám đi qua thấy thế vội quỳ xuống đất, cúi đầu. Chờ khi Bắc Minh Thần đi qua khỏi, bọn họ mới chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn người bên cạnh.

Vừa rồi đó là Thần vương điện hạ, trời ạ, nếu không phải bây giờ là giữa ban ngày, bọn họ đều nghĩ mình gặp quỷ rồi.

Kỷ Ngưng đứng trên đài cao nhìn hai người bên dưới như keo như sơn, vẻ mặt bình tĩnh, khóe môi vô thức cong lên. Có thể ở cạnh người mình thích thật tốt.

Chẳng biết Bắc Minh Hoài xuất hiện lúc nào, y đi đến bên cạnh Kỷ Ngưng, thuận ánh mắt của nàng nhìn thoáng qua, thấy Bắc Minh Thần cõng Phật Tịch đi đến phía cửa cung. Trên mặt y vô thức nở nụ cười, bọn họ ân ái như thế thật sự vô cùng tốt.

Kỷ Ngưng nhìn Bắc Minh Hoài, thấy dáng vẻ này của y nghĩ rằng Bắc Minh Hoài hâm mộ Bắc Minh Thần và Phật Tịch. Nàng ta nhìn Bắc Minh Hoài một phen, xem ra thái tử điện hạ cũng là người trọng tình nghĩa.

Giọng nói của nàng vô thức ôn hòa hơn: "Thái tử điện hạ."

Bắc Minh Hoài gật đầu, quay đầu ôn hòa nói: "Kỷ Ngưng công chúa nhớ nhà à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/vuong-phi-dung-dien-nua-vuong-gia-co-the-nghe-duoc-tieng-long-cua-nguoi/chuong-70-2-dem-nay-phong-bep-khong-can-nau-com-ca-phu-hup-chao.html.]

Kỷ Ngưng không cười nữa, im lặng không nói, quay đầu tiếp tục nhìn phương xa. Nơi kia có gì đáng cho nàng nhớ chứ?

*

Phật Tịch mở to mắt, dụi mắt ngồi dậy, ánh mắt nhập nhèm ngây ngốc nhìn ngoài cửa sổ.

Chờ khi nàng tỉnh táo lại, vén chăn xuống giường, đi đến cạnh gương đồng ngồi xuống, nhìn gương mặt u ám của mình. Đột nhiên nàng rất muốn làm mặt nạ, nhưng ở cổ đại làm gì có mặt nạ chứ?

Nàng suy nghĩ một phen, quyết định tự tay làm.

Nói là làm ngay, hành động mạnh mẽ. Nàng vội chạy ra khỏi phòng, suýt chút nữa đụng vào Bắc Minh Thần mới đến Thần Tịch Viện.

Bắc Minh Thần đưa tay ôm vai Phật Tịch để nàng dừng lại, cúi đầu nhìn Phật Tịch: "Chạy nhanh như thế làm gì?"

Chẳng lẽ biết hắn đến nên chạy ra nghênh đón, Phật Tịch đối xử với hắn thật tốt.

Phật Tịch gạt hai tay kia xuống, vờ muốn trốn đi: "Đi vào bếp."

Bắc Minh Thần giơ tay được một nửa muốn ngăn tay của Phật Tịch lại, sau đó hắn âm thầm rụt tay, nuốt nước bọt: "Một lát ta có việc, buổi tối không dùng bữa ở vương phủ."

Phật Tịch không quan tâm, gật đầu nói: "Ừm, đi đi."

Bắc Minh Thần liếc mắt nhìn Phật Tịch đi về phía phòng bếp, chờ khi không nhìn thấy bóng dáng của Phật Tịch nữa, vội chạy về phía trước.

"Linh Tiêu..."

Linh Tiêu vốn định trở về phòng nghỉ ngơi, nghe thấy tiếng của Bắc Minh Thần thì dừng bước, quay đầu lại, vẻ mặt khó hiểu. Chẳng phải vừa rồi vương gia mới đi vào Thần Tịch viện à?

Sao ra nhanh như thế? Nhìn vẻ mặt vương gia vô cùng lo lắng, chẳng lẽ vương phi đuổi vương gia ra ngoài?

Ừm, có thể lắm.

Linh Tiêu đi mấy bước đến cạnh Bắc Minh Thần, cúi đầu nói: "Vương gia..."

 

Loading...