“Nàng là bán ma, nên ở Âm giới.”
Mặc Phong , ánh mắt chợt sáng lên, : “Đã là bán ma thì càng nên ở Âm giới, chi bằng đưa thẳng tới Bách Quỷ động, hoặc là tống Minh giới .”
Ngôn Khê xong xoay , dáng vẻ nhu nhược yếu ớt : “Mặc Phong, và ngươi vốn thù oán, ngươi nhẫn tâm với như thế?”
“Ta...”
Mặc Phong còn kịp dứt lời, Mặc Trì lên tiếng.
“Mặc Phong, Ngôn Khê là tiểu chủ t.ử của Âm giới, thể để ngươi năng như , còn mau lui xuống.”
Mặc Phong vô cùng cam lòng, y hừ lạnh một tiếng phất tay áo bỏ .
Ngôn Khê nhắm mắt .
【 Thật vô lễ, thổi gió đầy mặt . 】
Mặc Trì dắt tay Ngôn Khê: “Đi thôi...”
“Ừm...”
Mấy ngày đó, Ngôn Khê ở Âm giới ăn chờ c.h.ế.t. Hôm , Mặc Trì việc ngoài, Mặc Phong liền dẫn theo vài tới tìm Ngôn Khê gây phiền phức.
Ngôn Khê tựa ma tọa, thèm để mắt tới bọn họ, nhàn nhạt hỏi: “Có chuyện gì thì ?”
Mặc Phong siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, ngoài mặt vẫn mỉm : “Hôm nay chủ tử có việc ngoài, chúng cảm thấy vô cùng buồn chán, đặc biệt tới đây thỉnh giáo tiểu chủ t.ử vài chiêu.”
Ngôn Khê đảo mắt một cái: “Vậy ngươi về , cùng các ngươi thỉnh giáo.”
Sắc mặt Mặc Phong cứng đờ, vẫn giữ nụ : “Tiểu chủ t.ử hà tất che che giấu giấu...”
Ngôn Khê hừ lạnh một tiếng ngắt lời y: “Ta cứ thích che giấu đấy, bổn tôn bấm ngón tay tính toán, thấy hôm nay hợp động võ, các ngươi mau về .”
Nghe thấy Ngôn Khê tự xưng là bổn tôn, Mặc Phong nổi giận, y thẳng chỉ tay nàng: “Ngôn Khê, ngươi đắc ý cái gì? Ngài chẳng qua thấy ngươi đáng thương nơi nương tựa mới thu lưu ngươi ở Âm giới, ngươi dám tự xưng là bổn tôn?”
Ngôn Khê tùy ý tựa ma tọa, tiện tay cầm lấy một cuốn sổ lật xem, thèm đoái hoài tới Mặc Phong nữa.
Sau khi Mặc Phong rõ tên của cuốn sổ đó, thể là vô cùng tức giận: “Ngôn Khê, ngươi to gan thật, dám lén xem tàng thư của Âm giới?”
Ngôn Khê giơ cuốn sách lên quơ một vòng: “Nhìn cho kỹ, là đường đường chính chính mà xem, đây là Mặc Trì đưa cho , ngươi bản lĩnh thì mà chất vấn .”
Mặc Phong nghẹn đến mức nên lời, y hừ lạnh hai tiếng.
“Hừ, xem xem ngươi còn thể kiêu ngạo đến bao giờ?”
Ngôn Khê lười biếng nâng mí mắt: “Đến sánh ngang đất trời.”
Mặc Phong thấy lời , lập tức lách lao lên phía .
Ngôn Khê nhanh tay lẹ mắt, ném cuốn tàng thư xuống né tránh, nàng khoanh tay n.g.ự.c: “Mặc Phong, ngươi lớn hơn cả ngàn tuổi, mà cũng ngượng khi đòi thỉnh giáo ? Da mặt ngươi để ? Không mang theo là vứt ?”
Mặc Phong nhảm với Ngôn Khê nữa, y sớm chướng mắt nàng, nhưng vì chủ t.ử luôn như hình với bóng bên cạnh nữ nhân nên y mãi tìm cơ hội giáo huấn. Hôm nay dịp, y quyết dễ dàng buông tha cho nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vuong-phi-dung-dien-nua-vuong-gia-co-the-nghe-duoc-tieng-long-cua-nguoi/chuong-162-4-nua-ma-nua-than.html.]
Thấy Mặc Phong định tay thật sự, Ngôn Khê lập tức xuất chiêu ứng phó, nhưng nàng đối thủ của y, khi đỡ một chiêu liền bỏ chạy, song Mặc Phong cho nàng cơ hội thoát .
Mặc Phong chiêu chiêu đều đ.á.n.h chỗ hiểm, y định bụng hôm nay nhất định khiến Ngôn Khê bị lột một tầng da.
Ngôn Khê liên tiếp trúng mấy chưởng, nơi khóe môi rỉ vệt m.á.u, nàng liếc mấy đang trong điện.
Bọn họ chỉ xem náo nhiệt, ý định tay.
Ngôn Khê Mặc Phong đang ép sát: “Mặc Phong, hôm nay ngươi đối xử với như , từng nghĩ tới lúc Mặc Trì trở về, ngươi sẽ ăn thế nào ?”
Mặc Phong thì khựng , nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, đó y vung quyền tiến tới.
“Chờ ngài về tính , cùng lắm là chịu một trận phạt.”
Ngôn Khê thấy , đem bộ linh khí ngưng tụ nơi lòng bàn tay, đợi Mặc Phong áp sát, nàng đột ngột vỗ một chưởng n.g.ự.c y.
Mặc Phong rên rỉ một tiếng, phun một ngụm m.á.u tươi, cơ thể tự chủ mà bay ngược ngoài.
Ngôn Khê cũng dư chấn từ đòn phản công của Mặc Phong cho thương, cơ thể nàng va mạnh cột trụ trượt xuống đất. Vệt m.á.u tươi trào nơi khóe miệng trông vô cùng đáng sợ, nàng ôm n.g.ự.c dậy, lau vết m.á.u.
Mặc Phong gượng dậy vững, y thở gấp, thấy Ngôn Khê còn sức chống trả nên mạnh bạo vung quyền lao lên.
Ngôn Khê lùi hai bước, nhưng tốc độ của Mặc Phong quá nhanh, nàng tài nào né kịp.
Ngay lúc , Mặc Trì xuất hiện, ôm lấy hình Ngôn Khê, đồng thời vỗ một chưởng bụng Mặc Phong.
Mặc Phong kịp né tránh, hứng trọn chưởng lực của Mặc Trì, chỉ thấy một tiếng "ầm" thật lớn, y đ.á.n.h bay xa.
Vừa chạm đất, y lập tức quỳ sụp xuống: “Ngài...”
Mặc Trì thèm đoái hoài tới y, bế Ngôn Khê biến mất tại chỗ.
Hắn đặt Ngôn Khê trong linh tuyền, đó truyền linh khí của cơ thể nàng.
Hồi lâu , Mặc Trì mới dừng , vệt m.á.u đỏ tươi , khẽ cau mày.
Một thời gian đó, của Âm giới đều sống trong cảnh cẩn trọng dè dặt, bởi vì đại hộ pháp phạt tới nơi nóng rực, còn mấy vị sứ giả thì trực tiếp hồn phi phách tán.
Trong thời gian , Ngôn Khê sống vô cùng yên , mỗi ngày nàng đều theo Mặc Trì để tu luyện.
Đối với Ngôn Khê, Mặc Trì hề giữ chút gì, dốc hết tâm sức giúp nàng thăng tiến linh lực.
Hai dựa cơ sở vừa gặp đã yêu, nay bồi đắp thêm tình cảm lâu ngày sinh tình.
Cho đến khi Mặc Phong chịu phạt trở về, việc đầu tiên y là tới đại điện, nhưng đập mắt là cảnh Mặc Trì đang cầm tay chỉ việc, dạy Ngôn Khê cách thi triển chú thuật.
Dù trong lòng vẫn còn cam tâm, nhưng y hề cắt ngang hai mà lặng lẽ lui ngoài.
Hôm , Mặc Trì cho Ngôn Khê nghỉ một ngày, là đưa nàng ngoài chơi.
Ngôn Khê vui mừng khôn xiết, nàng tung tăng chạy khỏi đại điện, nhưng đụng mặt Mặc Phong. Nàng lập tức cảnh giác, đồng thời lấy roi tiên nắm c.h.ặ.t trong tay.
Mặc Phong liếc cốt tiên, đôi mắt lập tức trợn trừng kinh ngạc. Chủ tử lại dùng chính ma cốt của , dùng ma cốt của để luyện hóa binh khí cho nàng!