Vương Phi Đừng Diễn Nữa, Vương Gia Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Người - Chương 157.2: Tiến cung tham gia yến hội

Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:22:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q9RHxzErC

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Man Nghi chẳng rõ tâm ý của Lận Thần, chỉ ngỡ hắn sợ hãi mà chùn bước. Trong lúc đau lòng, nàng theo lời phụ , gả cho Bắc Minh Lâm, trở thành Lâm Vương phi.

Nghĩ đến đây, nàng chỉ cảm thấy tạo hóa trêu ngươi, nhất thời nên khuyên nhủ thế nào.

"Tỷ tỷ, những , thể tha thứ."

Ánh mắt Tô Man Nghi khẽ d.a.o động.

Chưa đợi nàng đáp lời, giọng của Lận Thần truyền đến.

"Thần Vương điện hạ, Thần Vương phi."

Bắc Minh Thần khẽ gật đầu, nắm tay nàng tiến về phía .

Lận Thần bước đến bên cạnh Tô Mạn Nghi, gãi gãi mũi, dè dặt hỏi: "Chuyện đó... những lời nàng lâu, liệu còn tính ?"

Tô Man Nghi thẳng mắt Lận Thần.

Hồi lâu , thấy nàng vẫn im lặng, Lận Thần ngỡ nàng đồng ý, hắn gượng : "Không tính cũng chẳng , dù gì cũng ..."

"Tính." Chẳng đợi Lận Thần dứt câu, Tô Mạn Nghi cắt ngang.

Nói xong, nàng cúi đầu bước nhanh về phía .

Đến khi Lận Thần phản ứng thì nàng xa. Nhìn theo bóng lưng phần thẹn thùng , hắn nở nụ rạng rỡ.

Bắc Minh Thần dẫn nàng đại điện. Những bên trong chỉ thoáng liếc vội vã thu hồi tầm mắt, dậy hành lễ.

"Bái kiến Thần Vương điện hạ, bái kiến Thần Vương phi."

"Bình ..."

Mọi thẳng dậy xuống, tiếp tục uống rượu trò chuyện như chuyện gì xảy .

Nay mọi chuyện đã như thế, nếu còn truy cứu chân tướng, chẳng qua cũng chỉ là một trận phong ba bão táp khác mà thôi. Hơn nữa, Thần Vương phi lúc còn là kẻ danh phận như . Sau lưng nàng là sự chống lưng của cả hai quốc gia, bọn họ đắc tội nổi.

Nàng cùng đến vị trí trang trọng nhất. Nhìn chiếc ghế lót tầng tầng lớp lớp đệm mềm, nàng mỉm .

Bắc Minh Thần đỡ nàng xuống, đó lướt qua thức ăn và hoa quả bàn.

"Nàng dùng món nào?"

Nàng , nũng nịu đáp: "Ta đều ăn."

"Được." Hắn đáp lời, tiên múc một bát canh gà, dùng thìa khuấy cho bớt nóng đưa đến mặt nàng.

"Uống chút canh gà cho ấm ."

Sau đó, cầm đũa gắp thức ăn cho nàng.

Bắc Minh Hoài nhìn thấy hết những cảnh tượng này, y liếc một cái cúi đầu, ngón tay vô thức vân vê chén rượu.

Lận Hinh ở bên cạnh gắp một món ăn cho y, cẩn trọng : "Vương gia..."

Bắc Minh Hoài chỉ khẽ "ừ" một tiếng, chẳng hề động đến món đó.

Lận Hinh âm thầm đặt đũa xuống, nàng mặt nơi khác. Gả cho Bắc Minh Hoài vốn là do nàng cưỡng cầu, nay cũng chẳng thể oán trách ai.

Trong buổi yến tiệc, nàng thấy Bắc Minh Hoài bước khỏi đại điện. Nàng ghé tai nhỏ với Bắc Minh Thần một câu dậy ngoài.

Vừa khỏi điện, một luồng gió lạnh thấu xương ập đến.

Bỗng chốc nàng rùng một cái, đưa tay kéo áo choàng, rảo bước về phía Bắc Minh Hoài.

Bắc Minh Hoài đang cao đài phía hông điện, phóng tầm mắt xa. Nghe thấy tiếng bước chân, y đầu .

"Thần Vương phi!"

Nàng mỉm : "Thái t.ử... ồ , giờ ngài là Ninh An Vương."

Bắc Minh Hoài chẳng mấy bận tâm, y nở nụ ôn nhu: "Bên ngoài khá lạnh, Thần Vương phi đang mang long thai, vẫn nên sớm đại điện thì hơn."

Ánh mắt nàng lóe lên một tia sáng khó nhận , đó tiếp tục : "Không vội lại điện. Hôm nay bổn vương phi đặc biệt đến để cảm tạ Ninh An Vương. Cảm tạ ngài màng hiểm nguy tiến vùng long mạch chỉ để cứu chúng ."

Bắc Minh Hoài nhướng mày, ánh mắt trầm xuống: "Cứu một mạng hơn xây bảy tháp chùa, bổn vương cũng là vì tích đức hành thiện."

Nàng vậy bỗng bật cười bật .

Nàng gật đầu , xoay vài bước thì đột ngột .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vuong-phi-dung-dien-nua-vuong-gia-co-the-nghe-duoc-tieng-long-cua-nguoi/chuong-157-2-tien-cung-tham-gia-yen-hoi.html.]

"Mặc Phong, ngươi mà cũng tin chuyện tích đức hành thiện ?"

Nghe thấy hai chữ "Mặc Phong", sắc mặt Bắc Minh Hoài đổi, nhưng nhanh khôi phục như cũ: "Thần Vương phi đang gì..."

"Ta gì, tự lòng ngươi rõ nhất. Mặc Phong, cảnh cáo ngươi, nếu ngươi dám ý đồ với con của , nhất định sẽ khiến ngươi hồn bay phách tán."

Nàng chút nể tình cắt ngang lời y.

Nghe đến đây, Bắc Minh Hoài cũng chẳng buồn giả vờ dịu dàng như ngọc nữa. Thấy xung quanh , y tựa lưng cột đá, nheo mắt nàng, khóe miệng nở nụ đầy ẩn ý.

"Ta thật sự tạo ngươi thì ích gì?"

Nàng bật thành tiếng: "Có lẽ là vì cô độc chăng."

Bắc Minh Hoài nổi giận: "Cô độc? Ta ở bên mấy trăm năm, tại vẫn thấy cô độc?"

Nàng tiến gần hai bước, giọng dịu dàng nhưng vô cùng xót xa: "Bởi vì, ngươi... ..."

Bắc Minh Hoài giận quá hóa : "Ngươi thì ?"

Nàng xòe tay : "Ta ư? Chuyện đó thì nhiều lắm, ba ngày ba đêm cũng hết."

Sắc mặt Bắc Minh Hoài sa sầm, y thẳng dậy, hừ lạnh một tiếng, giận dữ nàng: " là khéo mồm khéo miệng. Sau khi Mặc Trì giao một hồn ba phách cho ngươi, chẳng còn giống , ngươi cũng chẳng giống . Hai các ngươi, đều ."

Nàng hề né tránh, trực tiếp đối diện với y: "Cho nên ngươi đinh ninh rằng, đứa trẻ của và Bắc Minh Thần sẽ là một Mặc Trì chỉnh?"

Bắc Minh Hoài tuy gì, nhưng thần sắc của y, rõ ràng là đang nghĩ như .

Nàng nhắm mắt mở , y tiếp: "Mặc Phong, khi ở Âm giới, Mặc Trì g.i.ế.c ngươi. Ở nhân gian , nếu ngươi còn tìm đường c.h.ế.t, cứ việc thử xem."

Dứt lời, nàng xoay định rời . Chỉ thấy Lận Hinh đang ở cửa đại điện, vẻ mặt đầy lo lắng Bắc Minh Hoài.

Nàng dừng bước, giọng ôn hòa hơn nhiều: "Mặc Phong, Mặc Trì mà ruồng bỏ ngươi, luôn xem ngươi là . Đứa trẻ trong bụng cũng chẳng là vật chỉnh gì cả."

Nàng lặng một hồi, hít sâu một , ngước mắt Lận Hinh : "Hãy chú ý đến bên cạnh nhiều hơn, ngươi sẽ nhận , đang thầm lặng yêu ngươi đấy."

Nói xong, nàng rảo bước về phía đại điện.

Tại cửa điện, Lận Hinh hành lễ: "Thần Vương phi..."

Nàng mỉm khẽ gật đầu.

Lận Hinh liếc Bắc Minh Hoài đang sắc mặt khó coi, nàng hành lễ : "Vương gia dạo tâm tình , nếu Vương gia lỡ lời điều gì khiến Thần Vương phi vui, Lận Hinh xin mặt ngài tạ với Vương phi."

Nàng đáp: "Ninh An Vương phi cần đa lễ, Ninh An Vương cũng chẳng gì quá đáng."

Nói xong, nàng khẽ gật đầu với Lận Hinh bước trong.

Lận Hinh suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn bước tới. Khi còn cách Bắc Minh Hoài chừng hai ba thước, nàng dừng .

Chờ đợi một lát, Lận Hinh nhỏ giọng: "Vương gia, bên ngoài lạnh lắm, chúng về điện thôi."

Bắc Minh Hoài vốn Lận Hinh đến, thấy tiếng nàng mới đầu .

Thấy y , Lận Hinh lập tức cúi đầu, dám đối diện với ánh mắt của y.

Bắc Minh Hoài nàng thật lâu.

Thấy dáng vẻ cẩn trọng, sợ y nổi giận của nàng, y khỏi khổ.

"Lận Hinh..."

Nghe y gọi tên , Lận Hinh hốt hoảng ngẩng đầu, gương mặt đầy vẻ kinh ngạc xen lẫn chút kích động.

Bắc Minh Hoài khẽ nhếch môi , y hỏi: "Nàng... bằng lòng cùng đến biên quan ?"

Lận Hinh chẳng chút do dự, lập tức gật đầu: "Thiếp bằng lòng."

Bắc Minh Hoài : "Biên quan khổ cực, nàng cần vội..."

"Thiếp bằng lòng, bằng lòng theo đến bất cứ nơi ."

Nhìn dáng vẻ kiên định của Lận Hinh, trong lòng Bắc Minh Hoài dâng lên một cảm xúc khó tả, y chỉ thốt một chữ: "Được..."

*

(Tác giả chú thích: quên ban đầu đặt tên cho em gái của Lận Thần là gì, lật lại những chương trước cũng lật đến được nên đặt ̣m là Lận Hinh.)

(Chú thích editor: Tui cũng nhớ em của Lận Thần tên gì nữa, tội lười note bảng tên, xin lũi mấy bà.)

 

Loading...