Vương Phi Đừng Diễn Nữa, Vương Gia Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Người - Chương 156.1: Hồng trang toàn thành
Cập nhật lúc: 2026-01-11 14:18:20
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9UvGqWdXvR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hoàng thượng! Đã lâu gặp, ngài vẫn bình an chứ!”
Vẻ mặt Phật Tịch lạnh lùng vô tình, giọng điệu lạnh lùng khiến chẳng thể tìm thấy chút d.a.o động cảm xúc nào.
Hoàng thượng thấy lời nàng, trong lòng vô cùng hoảng sợ. Ông mở miệng định kêu cứu, bỗng nhiên cảm thấy cổ họng thắt c.h.ặ.t .
Phật Tịch dùng lực ở cổ tay, đôi mắt khẽ nheo : "Ta khuyên Hoàng thượng nhất đừng nên lên tiếng. Bây giờ là đang mang thai, chịu nổi kinh hãi . Ngộ nhỡ tay run lên một cái, thì Hoàng thượng... e là xuống suối vàng .”
Dứt lời, khóe môi Phật Tịch hiện lên nụ lạnh lẽo.
Hoàng thượng chỉ cảm thấy cả người phát lạnh, tay chân băng giá, ông ép bản bình tĩnh : “Trẫm là vua của một nước, nếu hôm nay ngươi g.i.ế.c , cho dù là Bắc Minh Thần cũng bảo vệ ngươi .”
Nụ lạnh môi Phật Tịch càng sâu hơn, thậm chí nàng còn bật thành tiếng. Ánh mắt nàng chợt lạnh, cánh tay dùng lực, siết đến mức mặt mũi Hoàng thượng đỏ bừng.
“Bắc Minh Thần bảo vệ , nhưng thể bảo vệ . Thế nên, ngươi nên lên đường .”
Hoàng thượng sợ hãi khôn cùng: “Ngươi... ngươi thể... thể...”
Tiếng của Phật Tịch đột ngột im bặt, lực đạo trong tay tăng thêm vài phần, siết đến mức Hoàng thượng thở nổi.
Mặt Hoàng thượng đỏ gay, hai tay gắt gao túm lấy roi da cổ: “Buông... Trẫm ...”
Phật Tịch dáng vẻ giãy giụa của Hoàng thượng, trong đôi mắt hiện lên sự lạnh lùng dị thường, cánh tay nàng tăng thêm vài phần lực: “Ngươi, phu bất trung, phụ bất từ, bất nhân, t.ử bất hiếu, quân bất nghĩa. Thế nên, để ngươi sống đời , thật đúng là thiên đạo bất công.”
Hoàng thượng trợn tròn mắt, trong mắt hiện rõ vẻ kinh hoàng, nhưng ngay đó dường như ông nghĩ điều gì, trong ánh mắt lóe lên một tia hy vọng.
Ông gian nan nhấc tay lên, thở yếu ớt: “Ngươi bây giờ g.i.ế.c... , từng nghĩ đến... kết cục của chính ?”
Phật Tịch chút biểu cảm chằm chằm bàn tay đang chỉ của Hoàng thượng, giọng bình thản.
“Quên cho Hoàng thượng , vốn là công chúa của Lăng Khê quốc, thế nên chẳng cần cố kỵ điều gì, càng cần sợ hãi điều gì. Ta thể chút sợ hãi mà g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi.”
Nói đến đây, nàng tỏ thái độ bất cần: “Cùng lắm thì đổi một phận khác gả cho Bắc Minh Thần.”
Dứt lời, đợi Hoàng thượng kịp chấn kinh, Phật Tịch dùng lực siết mạnh.
Chỉ thấy Hoàng thượng giãy giụa vài cái, tắt thở.
Phật Tịch thu hồi roi, giắt bên hông, dùng lớp áo choàng dày che khuất .
Sau đó, nàng cầm lấy chén ném mạnh xuống đất, một tiếng động lớn, nàng che mặt chạy nhanh khỏi đại điện.
Thái giám bên ngoài điện thấy tiếng động thì lo lắng bất an, còn kịp hành động gì, cửa đại điện mở .
Chỉ thấy Thần Vương phi cúi đầu che mặt, khiến rõ vẻ mặt của nàng.
Phật Tịch ở cửa điện, ngoảnh đầu thoáng qua cánh cửa trắc điện đang khép hờ, đầu khẽ nức nở: “Để tránh liên lụy đến vô tội, các vị công công hãy đợi một lát hẵng trong.”
Đám thái giám cũng vô cùng sợ hãi, lén lút liếc trong điện một cái, cúi đầu hành lễ: “Đa tạ Thần Vương phi nhắc nhở.”
Phật Tịch nhiều, rảo bước về phía .
Sau khi rẽ ngoặt, nàng theo cửa chính cung mà chạy thẳng về hướng lãnh cung.
Thái giám sẽ nhanh ch.óng phát hiện Hoàng thượng băng hà, với tốc độ bộ của nàng, e rằng kịp đến cửa cung phát hiện.
Nàng bàn bạc kỹ với Bắc Minh Vũ, sẽ tụ hợp tại lãnh cung, đó do Bắc Minh Vũ đưa nàng khỏi hoàng cung.
Phật Tịch rảo bước thật nhanh, đặc biệt chọn những con đường nhỏ mà .
Còn đến lãnh cung, nàng thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết.
Phật Tịch bất kỳ phản ứng nào, chỉ tăng nhanh bước chân.
Đi thêm một đoạn đường nữa, nàng gặp với Bắc Minh Vũ đang vội vã chạy tới.
“Đại tẩu...”
Phật Tịch gật đầu: “Mau thôi, bọn họ phát hiện .”
Bắc Minh Vũ nắm lấy cánh tay Phật Tịch, bỗng nhiên y nhảy vọt lên, hai
leo lên nóc nhà.
Phật Tịch đầu , thấy thị vệ nhận lệnh, cả hoàng cung loạn thành một mớ hỗn độn.
Bắc Minh Vũ đưa Phật Tịch chạy băng băng nóc nhà, cuối cùng nhảy vọt xuống .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vuong-phi-dung-dien-nua-vuong-gia-co-the-nghe-duoc-tieng-long-cua-nguoi/chuong-156-1-hong-trang-toan-thanh.html.]
Xe ngựa chuẩn sẵn từ sớm, Bắc Minh Vũ đỡ Phật Tịch lên xe, đó đ.á.n.h xe rời .
Sau khi rời khỏi phạm vi hoàng cung, Bắc Minh Vũ khẽ thở phào nhẹ nhõm, y nghiêng đầu hỏi Phật Tịch: “Đại tẩu, chúng thẳng luôn, là thăm đại ca ?”
Phật Tịch chút do dự, thốt : “Đi thẳng luôn...”
Bọn họ nhanh hơn trong cung một bước, hiện giờ khỏi thành là chuyện dễ dàng.
Nếu còn về vương phủ một chuyến, lúc đó chỉ thành khó khăn, mà e rằng còn liên lụy đến Bắc Minh Thần.
Bắc Minh Vũ gật đầu: “Được, đại tẩu yên tâm, đại ca .”
Phật Tịch khẽ ừ một tiếng, bình an là , cơ hội gặp mặt còn nhiều.
Bắc Minh Vũ quất roi thúc ngựa, xe ngựa chạy đến cổng thành thì dừng .
Bắc Minh Vũ nhảy xuống xe: “Đại tẩu, đường tẩu nhớ chú ý an .”
Phật Tịch vén rèm xe lên, gật đầu với Bắc Minh Vũ: “Yên tâm, mau về , đừng để những đó nảy sinh nghi ngờ.”
Bắc Minh Vũ gật đầu, xoay lên ngựa, quất roi rời .
Một tên ám vệ tiến lên hành lễ: “Vương phi...”
Phật Tịch gật đầu, từ trong n.g.ự.c lấy lệnh bài trong cung đưa cho ám vệ: “Mau khỏi thành...”
Ám vệ nhận lấy lệnh bài, hành lễ xong đ.á.n.h xe ngựa tiến về phía .
Nhìn cổng thành ngày càng gần, trong lòng Phật Tịch ít nhiều cũng chút lo lắng.
Nàng ép bản bình tâm , đây là thời hiện đại, nếu xảy chuyện thì cũng chẳng thể gọi một cuộc điện thoại là thể thông báo .
Xe ngựa dừng , Phật Tịch nín thở.
Thị vệ ở cổng thành chặn xe ngựa của Phật Tịch .
Tên ám vệ mặc thường phục, y chút hoảng hốt, từ trong n.g.ự.c lấy lệnh bài giơ cao trong tay.
“Mệnh lệnh trực tiếp của Hoàng thượng, kẻ nào dám cản?”
Thị vệ thủ thành thấy, lập tức khom lưng hành lễ: “Tiểu nhân đắc tội, mong đại nhân nương tay!”
Ám vệ thu hồi lệnh bài, một lời mà quất roi tiến về phía .
Thị vệ thủ thành lập tức nhường đường.
Phật Tịch cũng thở phào nhẹ nhõm. Sau khi khỏi thành, nàng vén rèm xe ngựa ngoảnh đầu , ba chữ An Chuẩn quốc in hằn trong mắt nàng.
Suốt hai ngày liền, Phật Tịch quản ngày đêm mà lên đường.
Mặc dù Ngôn Dận phái nhiều ám vệ đến bảo vệ Phật Tịch, nhưng khi đến Lăng Khê quốc, Phật Tịch vẫn cảm thấy yên lòng.
Lúc , nàng nhắm mắt tựa lưng ghế trong xe ngựa, một tay xoa bụng. Hiện giờ nàng cảm thấy khó chịu, nhưng chỉ thể c.ắ.n răng chịu đựng.
Nàng tình hình An Chuẩn quốc hiện giờ thế nào? Cũng Bắc Minh Thần ?
Nếu như bọn Bắc Minh Vũ diễn , nếu như lòng nghi ngờ của đám đại thần nặng thêm một chút, thì kế hoạch của nàng chắc chắn sẽ thành công.
Nàng hy vọng, hy vọng đến Lăng Khê quốc là thể thấy tin tức Bắc Minh Vũ sắp đăng cơ. Chỉ thấy tin tức , lòng nàng mới thể bình an.
Lại thêm một ngày đường quản ngày đêm, cuối cùng Phật Tịch cũng thấy câu mà nàng hằng mong đợi.
“Vương phi, đến Lăng Khê quốc .”
Khoảnh khắc , mặt Phật Tịch cuối cùng cũng lộ ý . Nàng vô cùng mệt mỏi dậy, vén rèm xe lên.
Ngôn Âm vội vàng tiến lên, đưa hai tay đỡ lấy Phật Tịch. Sau khi rõ sắc mặt tái nhợt của nàng, bà khỏi xót xa vô cùng.
“Tiểu Khê...”
Phật Tịch dồn hết trọng lượng cơ thể lên Ngôn Âm, nàng mỉm : “Mẫu ...”
Trong mắt Ngôn Âm ngân ngấn lệ, bà mặt gật đầu: “Không , đến Lăng Khê quốc là , phụ con nhất định sẽ bảo vệ con thật .”