Vương Phi Đừng Diễn Nữa, Vương Gia Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Người - Chương 152.1: Nơi long mạch

Cập nhật lúc: 2025-12-30 14:44:43
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nam Đồng quốc vài ngày, Ngôn Dận dẫn theo Ngôn Âm, Phật Tịch, Bắc Minh Thần cùng những khác khởi hành trở về Lăng Khê quốc.

Ở cổng thành, Thi Hoành đưa bọc hành lý trong tay đến mặt Nam Lạc. Nam Lạc mở bọc đồ, lấy một chiếc áo choàng dày dặn, tiến gần choàng lên Phật Tịch.

Sau khi giúp Phật Tịch buộc dây áo, bà ấy xoa nhẹ đầu nàng, mỉm : "Bụng con ngày một lớn, sẽ thuận tiện, chú ý nhiều hơn."

Phật Tịch gật đầu, đưa tay ôm lấy Nam Lạc: "Con cảm ơn Lạc di."

Nam Lạc khẽ gật đầu, buông Phật Tịch , mỉm lấy một chiếc áo choàng khác từ trong bọc hành lý.

Lam Thiên chiếc áo choàng mà Nam Lạc đưa tới, vui mừng kinh ngạc: "Tặng cho con ?"

Nam Lạc mỉm gật đầu, khoác áo choàng khoác lên vai Lam Thiên, đồng thời : "Lam Thiên, gặp thấy vô cùng quý mến con."

Lam Thiên Nam Lạc đang thắt dây áo cho , mím môi , đưa tay ôm lấy Nam Lạc: "Cảm ơn , Lạc di."

Nam Lạc vỗ vỗ lưng Lam Thiên: "Đứa trẻ ngoan, Giản Triều , Lạc di thể y thật lòng yêu thương con, con cũng nắm bắt lấy cơ hội."

Không đợi Lam Thiên kịp đáp lời, Nam Lạc tiếp: "Nếu là vì trở ngại phận, Lạc di sẽ nhận con nghĩa nữ. Từ nay về , con chính là nữ nhi của Trường công chúa Nam Đồng quốc, còn ai dám con xứng với Nhị hoàng t.ử Giản Triều nữa."

Lam Thiên càng ôm c.h.ặ.t lấy Nam Lạc hơn, nàng mím c.h.ặ.t môi, khẽ gật đầu.

Nam Lạc buông Lam Thiên , dắt nàng đến bên cạnh Giản Triều: "Hãy đối xử với Lam Thiên, giờ con bé là nghĩa nữ của đấy."

Giản Triều xong, trong lòng vô cùng vui vẻ: "Nghĩa mẫu cứ yên tâm."

Nam Lạc bật : "Cái miệng ngọt ngào lắm."

Nói xong, bà lấy một miếng ngọc bội đặt tay Lam Thiên: "Nếu y đối xử với con, con cứ việc đến Nam Đồng quốc tìm ."

Lam Thiên nắm c.h.ặ.t miếng ngọc bội, gật đầu: "Cảm ơn... nghĩa mẫu…"

Lúc này Nam Lạc càng thêm vui sướng, đến mức khép miệng. Bà tiễn lên xe ngựa, mãi cho đến khi xe ngựa khuất hẳn khỏi tầm mắt, nụ vẫn còn vương gương mặt bà

Thi Hoành tiến tới ôm lấy vai Nam Lạc: "Đợi khi chuyện của Nam Đồng quốc giải quyết xong, chúng sẽ tìm bọn họ."

Nam Lạc tựa Thi Hoành, khẽ gật đầu.

Trên xe ngựa, Ngôn Âm nắm tay Phật Tịch, hai vô cùng vui vẻ.

Bắc Minh Thần cưỡi ngựa song song với cỗ xe của Phật Tịch, thấy tiếng truyền từ bên trong, tuy cũng thấy vui nhưng vẫn chút thoải mái.

Đã mấy ngày ở riêng với Khê Nhi, buổi tối cũng , đêm nào nàng cũng sang ngủ cùng mẫu .

Hắn cảm thấy lòng thật mệt mỏi.

Tiếng vang lên nữa, Bắc Minh Thần bĩu môi, đầu bốn phía xung quanh.

Mọi Lăng Khê quốc vài ngày, bỗng nhiên hôm , một con chuột hớt hải chạy đến mặt Phật Tịch.

"Chít chít... Tịch tỷ xong , Tịch tỷ xong ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vuong-phi-dung-dien-nua-vuong-gia-co-the-nghe-duoc-tieng-long-cua-nguoi/chuong-152-1-noi-long-mach.html.]

Phật Tịch đang tựa ghế quý phi, một tay chống cằm, nghiêng đầu Ngôn Âm thêu yếm cho đứa trẻ trong bụng, dáng vẻ trông vô cùng lười biếng.

Nghe thấy tiếng chuột kêu, đôi mắt Phật Tịch khẽ động, nàng dậy : "Mẹ, con vệ sinh một lát."

Ngôn Âm khẽ "ừm" một tiếng, ngẩng đầu liếc Phật Tịch: "Đi chậm thôi đấy..."

Nói xong, bà cúi đầu tiếp tục thêu yếm.

Phật Tịch đáp lời bước khỏi phòng, lẻn góc khuất vẫy tay gọi con chuột tới.

"Đã xảy chuyện gì?"

"Chít chít... Lão cẩu hoàng đế đang rục rịch ý đồ , khiến các thể trở về An Chuẩn quốc."

Phật Tịch nheo mắt , nàng xua tay với con chuột: "Có thông tin gì mới thì báo cho ngay lập tức."

"Chít chít... Đã rõ..."

Sau khi con chuột khỏi, Phật Tịch quanh, thấy ai chú ý đến , nàng lén lút lẻn phòng của Bắc Minh Thần.

Vừa mới phòng, Phật Tịch rơi ngay một vòng tay ấm áp,  mùi hương quen thuộc xộc cánh mũi. Chưa kịp để nàng hành động gì, Bắc Minh Thần vùi đầu cổ nàng.

Toàn Phật Tịch khẽ run lên, trái tim đập loạn nhịp.

"Bắc... Bắc Minh Thần, chuyện gấp với ."

"Chuyện gì gấp cũng gác một bên ." Giọng của Bắc Minh Thần mang theo một chút trêu đùa, pha lẫn sự sủng ái.

Phật Tịch nghiêng đầu sang, tông giọng kết hợp với biểu cảm hiện tại, cộng thêm ánh mắt mơ màng của , Bắc Minh Thần định gì, nàng còn lạ gì nữa.

Nàng vội vàng đẩy Bắc Minh Thần , đồng thời : "Chàng , lão cẩu hoàng đế định khiến chúng thể trở về An Chuẩn quốc, xem liệu lão mai phục đường chúng về, đó..."

"Ưm…"

Không đợi Phật Tịch hết câu, Bắc Minh Thần hôn lên môi nàng.

Cảm nhận hành động mấy ngoan ngoãn của Bắc Minh Thần, Phật Tịch vội đưa tay ngăn cản, khi thoát , nàng liền lắc đầu với : "Bây giờ đang m.a.n.g t.h.a.i đấy!"

Bắc Minh Thần gật đầu, dìu Phật Tịch xuống ghế mềm, một tay vuốt ve bụng nàng."Đứa nhóc này, đến sớm quá!"

Phật Tịch mỉm đẩy Bắc Minh Thần một cái, thẹn thùng : "Đừng nghịch nữa..."

Bắc Minh Thần để Phật Tịch tựa l.ồ.ng n.g.ự.c , một tay xoa bụng nàng, một tay ôm lấy eo, cằm tựa lên đầu nàng.

"Khê Nhi, chúng nên trở về thôi, vài chuyện, vài , đến lúc giải quyết triệt để ."

Phật Tịch ngẩng đầu lên, khóe môi nở một nụ tinh quái: "Thật sự là như ?"

Bắc Minh Thần cũng bật , bàn tay đang xoa bụng đưa lên khẽ nhéo má Phật Tịch một cái, đó cúi đầu hôn nhẹ lên môi nàng.

 

Loading...