Ngay đó, Bắc Minh Vũ xông lên, đánh một quyền lên người Nam Âm kịp phản ứng.
Nam Âm khẽ hừ một tiếng, ngước mắt lần nữa, ánh mắt đỏ bừng. Bà nhanh chóng đứng lên, nhào về phía trước, đánh lên người Bắc Minh Vũ khiến y bay ngoài.
Xương ức của Bắc Minh Vũ bị gãy, phun máu tươi, nặng nề ngã xuống đất.
Thi Hoành và Nam Lạc vội nhìn thương tích của Bắc Minh Vũ.
Giản Triều quơ quạt ngọc, cây quạt xoay một vòng đánh về phía Nam Âm.
Nam Âm bay người lên đá văng quạt ngọc, tung luồng khí đánh lên người Giản Triều.
Giản Triều phun máu tươi, quỳ một chân đất.
Nam Âm hiếu chiến, đổi phương hướng đánh về phía Bắc Minh Thần và Phật Tịch, vô cùng ̀n nhẫn, dốc hết sức mình.
Bắc Minh Thần siết chặt tay bảo vệ Phật Tịch ở lưng, Nam Âm thế? Sao đột nhiên trở nên mạnh như vậy? Bọn họ liên thủ vẫn phải đối thủ của Nam Âm?
Trong phòng đánh kịch liệt như thế nhưng thị vệ ở ngoài điện hề biết.
Hắn nghĩ như thế nhưng hề dám phân tâm, hắn ngưng tụ nội lực, đợi khi Nam Âm đến gần thì đánh lên người bà .
Nam Âm bị luồng nội lực đánh trúng, đột nhiên ngửa thể , khóe miệng chảy máu tươi.
Còn đợi Bắc Minh Thần và Phật Tịch thở một , Nam Âm lại đánh về phía bọn họ.
Bắc Minh Thần chiêu đối phó.
Đáng tiếc vẫn bị Nam Âm đ.á.n.h trúng, miệng phun máu tươi ngã xuống đất.
Phật Tịch vung kiếm xông lên.
Nam Âm thấy vậy bật cười ha ha, nhưng giọng nói của bà lạnh lẽo như băng, mang theo vẻ khát máu: "Nếu các ngươi đã muốn chết cùng , vậy sẽ tiễn các ngươi một đoạn đường."
Khi bà nói chuyện vẫn ngừng bước, bóng dáng nhanh chóng di chuyển, đánh về phía Phật Tịch.
Tim của đám người như nhảy đến cổ họng, bọn họ muốn lên bảo vệ Phật Tịch nhưng thật sự còn sức.
Bắc Minh Thần ráng chống đỡ, đứng lên bảo vệ trước mặt Phật Tịch.
Phật Tịch hoảng loạn muốn đẩy Bắc Minh Thần .
Đột nhiên một tiếng vang thật lớn vang lên, cửa bị người đá văng. Môt bóng dáng nhanh chóng lách vào, người nọ tung quyền đánh lên người Nam Âm. Chỉ dùng một chiêu mà Nam Âm đã bay ngoài.
Tốc độ cực nhanh, Phật Tịch còn thấy rõ đã tiếng bịch vang lên, Nam Âm phun máu tươi, ngã mạnh xuống đất.
Người nọ lại tung một chưởng, Nam Âm hôn mê.
Linh Tiêu dẫn theo đám ám vệ xông vào điện, nhìn lướt qua mọi người. Khi thấy mọi người đều bị thương, y nheo mắt lại, vô cùng kinh ngạc biết đã xảy chuyện gì?
Phật Tịch đỡ Bắc Minh Thần nghiêng đầu nhìn xem là ai giúp bọn họ. Lúc nhìn rõ người thì trừng to mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vuong-phi-dung-dien-nua-vuong-gia-co-the-nghe-duoc-tieng-long-cua-nguoi/chuong-150-1-su-phu-ngai-con-kiem-chuc-chay-doanh-so-nua-a.html.]
Nàng mơ mịt gọi: "Sư phụ?"
Hửm?
Mọi người kinh ngạc nhìn về phía lão đạo .
Bắc Minh Thần cũng sững sờ, nhìn theo ánh mắt nàng, khi thấy rõ thì rất kinh ngạc: "Đại sư?"
Ngôn Dận cũng cất tiếng gọi y hệt: "Đại sư?"
Lão đạo rụt tay lại, vuốt chòm râu của mình, dáng vẻ như cao nhân đắc đạo. Ông gật đầu, hề hoang mang, khí thế vừa đủ, nói: "Bần đạo tới muộn, xin chư vị chớ trách."
Chưa đợi đám người nói lời khách sáo, Phật Tịch lên mấy bước nắm chặt râu của lão đạo , hung hăng nói: "Lão đầu, ngài lại đến nơi này? Chẳng phải ngài đã... Ngủm rồi à?"
Lão đạo bị Phật Tịch túm râu thì tức giận thôi, nhất là đại điện còn nhiều người như vậy, ông còn sĩ diện nữa.
"Con, con, con, con buông ."
Phật Tịch ngửa đầu : "Ngài nói gì?"
Lão đạo bất đắc dĩ, về phía Bắc Minh Thần: "Bần đạo kéo mối duyên này cho Thần Vương điện hạ, Thần Vương điện hạ có thích ?"
Bắc Minh Thần được Linh Tiêu đỡ, hắn vậy cười: "Bổn vương rất thích."
Đạo nhân gật đầu: "Đã thích thì mau quản nàng ?"
Bắc Minh Thần như bừng tỉnh, lên mấy bước kéo Phật Tịch vào lòng: "Khê Nhi, được quá đáng với đại sư."
"Đại sư?" Phật Tịch khoanh tay trước ngực nhìn đạo nhân từ xuống dưới.
Đạo nhân hít mũi một cái, dời mắt nhìn nơi khác.
Chỉ thấy Phật Tịch lên tiếng chế giễu: "Không ngờ sư phụ còn kiêm chức chạy doanh số nữa đó!"
"Ta..." Đạo nhân ̣n lời, nhìn Phật Tịch: "Đồ có lương tâm, dạy cho con võ công, lại chọn cho con một phu quân tốt như thế, còn cứu con nhiều lần, con lại nói như vậy à?"
Phật Tịch nhíu mày, nhìn qua Bắc Minh Thần: "Ý là lúc con rơi xuống vách núi, sư phụ đã cứu con à?"
Đạo nhân hừ lạnh nói: "Chứ nữa, nếu con bị ngã thành bánh thịt rồi?"
Phật Tịch hít sâu một : "Vậy sư phụ tay muộn như thế, ngài nhìn bọn họ , người thì bị thương, người thì ói máu."
Phật Tịch nói xong còn nhìn lướt qua mọi người.
Đạo nhân cũng nhìn lướt qua, khẽ thở dài, nếu phải rơi vào đường cùng, ông thể tay được.
Ông nhìn Phật Tịch: "Phí công luyện võ nhưng thấy con dùng qua, đúng là lãng phí!"
Phật Tịch mím môi, phản bác: "Chẳng phải vì... Vì vẫn có cơ hội à? Đột nhiên như vậy, con có chuẩn bị."
Đạo nhân hừ lạnh một tiếng, nhìn Nam Âm đang nằm dưới đất: "Đưa bà vào phòng, mọi người dưỡng thương ." Ông nói xong chỉ vào Bắc Minh Thần và Phật Tịch: "Hai người theo ."
Phật Tịch bĩu môi về phía Bắc Minh Thần, chỉ bóng lưng của đạo nhân: "Phu quân, ông ấy... Hung dữ với ..."