Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 99: Tôm hùm đất xào cay

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Beta: Rya

Lâm Sở Trì đảm nhận bữa cơm đầu tiên của đoàn phim, thức ăn tính là đặc biệt bao nhiêu, nhưng hương vị thì đỉnh. Bình thường đoàn phim đặt cơm hộp, luôn sẽ vì nhiều nguyên nhân mà lãng phí ít, hôm nay ăn sạch sẽ, còn một hạt cơm thừa nào, ngay cả canh cũng húp cạn.

Sau khi ăn no uống đủ, trong miệng vẫn nhịn : “Quá ngon, nghĩ cảnh mỗi bữa đều thể ăn cơm ngon như liền cảm thấy hạnh phúc.”

, đặc biệt là món cá hố chua ngọt buổi trưa, thật sự thích.”

“Cá hố thực sự ngon, chút mùi tanh của cá, ngược thơm thấm vị, ăn cực kỳ trôi cơm.”

“Thịt xào ớt cũng ngon, thịt xào gọi là mềm.”

“Không chỉ đồ ăn, canh cũng ngon, rõ ràng chỉ là canh trứng cà chua bình thường, để cô nấu đều thành mỹ vị nhân gian.”

Vị chua ngọt của cà chua và vị tươi của trứng gà, hai cái bổ trợ cho , khiến canh uống khai vị ngon miệng.

“Không buổi tối món gì.”

Cơm trưa mới ăn xong, lập tức mong nhớ bữa tối, hận thể trực tiếp nhảy qua đoạn thời gian buổi chiều .

Không tất cả cảnh diễn của Lâm Sở Trì đều là nấu ăn, giống như chiều nay, cô vài cảnh ở ngoài phòng ăn.

Trong kịch bản, tương tác nhiều nhất với cô là nữ chính, cảnh buổi chiều diễn cùng cô vẫn là nữ chính.

Lâm Sở Trì nhiều phân cảnh, khi qua một cảnh là thể nghỉ ngơi.

“Uống chút nước.”

xong, Cố Hoài Dục dậy cầm nước tới.

“Cảm ơn.” Lâm Sở Trì cảm ơn, đó thuận tay nhận lấy, hỏi lúc nãy như thế nào, cùng về chỗ nghỉ ngơi .

Hai ở cạnh vô cùng tự nhiên, nhưng rơi mắt của những khác trong đoàn phim, nhịn thêm hai cái.

Thời gian ngày từng ngày trôi qua, thời tiết cũng ngày càng ấm áp, rừng hoa đào trong trường nở rộ hết.

Mỹ cảnh sẵn như thì uổng, đoàn phim tới đó ít phân đoạn nam nữ chính tháo gỡ hiểu lầm, giai đoạn ám .

“Cảnh sắc như , dứt khoát cả cảnh hồi ức .” Trương Dự hoa đào đầy rừng, đề nghị.

Cảnh hồi ức trong miệng dĩ nhiên là chỉ Lâm Thất Thất với bạn trai của cô trong phim, cảnh quá nhiều.

Vốn dĩ Lâm Sở Trì suýt quên mất chuyện , nhắc tới, cô ngẩn , đó vô thức Cố Hoài Dục.

Lúc cô sang, Cố Hoài Dục cũng tới, thế là ánh mắt hai chạm , rõ ràng bình thường cũng cảm thấy gì, nhưng lúc , nhịp tim của cô bỗng nhiên hụt một nhịp, lập tức thu hồi ánh mắt.

Trong cảnh hồi ức, hai đều là sinh viên, dĩ nhiên mặc phục trang phù hợp.

“Thất Thất, tại ngày nào cô cũng nấu ăn nhưng da vẫn như thế, trắng mềm mịn, dễ makeup.”

Cảnh diễn đây của Lâm Sở Trì đều cần makeup gì, dù thì dựa theo thiết lập nhân vật, mất tình yêu luôn thoát như cô nào tâm trạng đó.

hôm nay cảnh lúc yêu đương, chuyên gia trang điểm động tác lưu loát makeup tone hoa đào phấn nộn, khiến cô trông càng thêm rực rỡ.

“Thật .”

Bình thường khi Lâm Sở Trì để mặt mộc chính là một tiểu mỹ nhân, makeup xong cả càng thêm rực rỡ, đều nhịn khen.

Cố Hoài Dục thấy cô khi trang điểm cũng kinh diễm, chân mày vốn cau dày vò mặt lập tức giãn .

Ở gần đó, đạo diễn Vương cặp tình nhân makeup xong nhịn vỗ vai Trương Dự khen: “Không tồi, nhóc mắt .”

Tuy ông vui vì Cố Hoài Dục đồng ý khách mời, nhưng cũng lo lắng diễn loại khí chất của sinh viên đại học, chỉ thể tự an ủi bản , cũng ai quy định sinh viên đại học thì thể chín chắn trọng.

bây giờ gương mặt bất giác nhu hòa của Cố Hoài Dục, kết hợp với hóa trang xong, thật sự vài phần cảm giác nam thần đại học. Đương nhiên, điều khiến đạo diễn Vương hài lòng nhất vẫn là bầu khí hai họ , dùng từ ngữ thịnh hành mạng mà , quả thực chính là tự mang cảm giác couple.

Cảnh hồi ức thêm nhất thời, thể lúc chiếu phim ngay cả đối thoại cũng chắc , chỉ với phân đoạn mấy giây như thế cũng đặc biệt bảo biên kịch nghĩ tình tiết gì.

“Hai tùy tiện phát huy, cố hết sức biểu hiện ngọt ngào gần gũi một chút là .” Sau khi đạo diễn , Lâm Sở Trì và Cố Hoài Dục cùng rừng hoa đào.

Sau khi Lâm Sở Trì đoàn phim cũng ít cảnh, vốn dĩ nên căng thẳng nữa, nhưng lúc luôn cảm thấy nhịp tim của đột nhiên nhanh.

Lúc cô rũ mắt, phát hiện Cố Hoài Dục bên cạnh cũng khá hơn cô mấy, luôn bình tĩnh ung dung, lúc cũng gì từ biểu cảm, nhưng tay đặt ở bên nắm cú.

“Hai yêu, dựa gần chút, còn lát nữa nhớ nắm tay.”

Trương Dự nhân lúc còn chính thức một câu, khiến mặt Lâm Sở Trì lập tức bao phủ nóng.

Vốn dĩ hôm nay cô trang điểm thiên về phấn nộn, lúc mặt nóng lên, lập tức cảm giác kiều diễm còn yêu kiều hơn hoa.

Đạo diễn Vương nhắc nhở họ chuẩn , lập tức 3 2 1 bắt đầu .

Tuy ngại nhưng mỗi cảnh đều nhiều đang vất vả việc, Lâm Sở Trì khiến họ uổng công, cho nên lúc , cô hít sâu một , đó ngẩng đầu bên cạnh.

“A Hoài.”

Nhân vật chỉ thể chuyện trong cảnh hồi ức nhân quyền, biên kịch ngay cả tên cũng lười nghĩ cho , thế là cắt bỏ một chữ từ trong tên Cố Hoài Dục, trực tiếp dùng cái tên “Cố Hoài” .

Lâm Sở Trì cố gắng diễn cảnh , nhưng cô mới gọi “A Hoài” xong, trong đầu bỗng nhiên xuất hiện “Xấu Xa”, nhịn phì thành tiếng.

Khoảnh khắc cô lên, đôi mắt hạnh vốn trong veo càng thêm sáng tỏ, trong lòng Cố Hoài Dục thậm chí xuất hiện một câu “xảo tiếu thiến hề, mỹ mục phán hề(1)”.

(1): gương mặt tuấn tú lên

“Cười cái gì?” Cố Hoài Dục , thấy cánh hoa đào từ lúc nào rơi lên đ ỉnh đầu cô, vươn tay nhặt lấy bỏ trong túi, nhân tiện chỉnh tóc giúp cô.

Lâm Sở Trì vốn tưởng như chắc chắn sẽ dẫn tới , ngờ đạo diễn hô “cắt” nghĩ tới nãy đạo diễn bảo họ tự do phát huy, bèn thuận miệng nguyên nhân .

“Chỉ là bỗng nhiên nhớ tới âm Hoài và Hoại giống.” Cô xong, chút căng thẳng nãy biến mất, ngược thêm vài phần tâm tư trêu đùa: “Hoài Hoài, Hoại Hoại (Xấu Xa), nếu gọi nhanh một chút giống ?”

Vừa nãy Cố Hoài Dục còn tưởng cô thích ứng gọi tên như nên mới nhịn , thấy hóa là do cô nghĩ những điều mới chọc chính , trong con ngươi đen láy khỏi mang chút ý .

“Em cảm thấy giống thì giống.” Ngữ khí của mang theo ý , lộ vài phần nuông chiều mà ngay cả cũng phát hiện.

Sau khi hoa đào nở rộ thu hút ít bươm bướm, mà mèo xưa giờ luôn thích nhào tới những thứ bay , dạo nhiều mèo đều thích tới đây chơi đùa.

Chính là trùng hợp như , Xấu Xa thấy Lâm Sở Trì gọi tên của nó, trực tiếp từ một cây hoa đào thô to nhảy xuống, nhào trong lòng cô.

“Xấu xa, em ở đây?” Lâm Sở Trì thật sự kinh ngạc, nhưng lúc đón lấy nó, nhịn cảm thán: “Em đúng là một con mèo đặc, nặng tới mức chị sắp bồng nổi .”

Cố Hoài Dục , lập tức đưa tay giúp cô, gặp móng vuốt của mèo.

“Không .” Lâm Sở Trì nhanh tay nhanh mắt cầm lấy vuốt mèo, cho nó cào .

Bị cô dùng âm lượng nâng cao dạy dỗ, Xấu Xa, ngẩng đầu “meo” một tiếng ngoan ngoãn trong lòng cô li3m móng.

Thấy mèo dính chịu xuống, Cố Hoài Dục sợ cô mệt, vô thức tới gần một chút, đưa tay đỡ mèo giúp.

“Quả thực trọng lượng.”

chứ, vài chú mèo là mập giả, nhưng chắc chắn nó mập thật.”

Mèo vàng tới đột nhiên, nhưng nó gia nhập cảnh tượng càng thêm ấm áp, thế là đạo diễn vẫn hô cắt.

Thực những gì mới đủ dùng , nhưng thể đạo diễn Vương cảm thấy cảnh hai ôm mèo ngắm hoa đào cực kỳ , nhịn thêm chút món chay. Dù thì phận của Cố Hoài Dục rành đó, cho dù cuối cùng dùng trong phim, giữ hậu trường cũng tồi.

Khi cảnh kết thúc, xung quanh đều lượt vây .

“Con mèo thật thú vị.”

Vốn dĩ Xấu Xa vẻ ngoài cực kỳ đáng yêu, mắt mèo tròn, mặt mèo tròn, đầu tròn, thể cũng tròn, khiến là thích. Vừa nãy lúc phim, nó còn lộ hai bộ mặt, đối với Lâm Sở Trì thì kêu phụ âm, đối với Cố Hoài Dục thì hung dữ, luôn nhân lúc Lâm Sở Trì chú ý vung móng về phía .

“Trông cũng đáng yêu, cảm thấy nó nên tên là Xấu Xa, nên tên là Tròn Tròn.”

Lâm Sở Trì thấy họ đều thích Xấu Xa, để đề phòng họ thương, trực tiếp rõ: “Đại danh của nó là Đồ Xấu Xa, các sinh viên trong trường đặt, chú mèo trông thì đáng yêu, nhưng là một con mèo ăn cơm chùa quét lá đa, đây nhiều sinh viên cho nó ăn, đó vuốt v e hai cái đều nó cào.”

Nghe , vốn dĩ còn vuốt mèo vội vàng giấu tay, chỉ cầm điện thoại chụp vài tấm ảnh.

Cảnh kết thúc, đạo diễn khen họ vài câu, thẳng diễn .

Khúc cảnh của Lâm Sở Trì, cơm tối trong đoàn phim cũng ăn sớm như thế, cô vội tới phòng ăn, mà đến bên cạnh nghỉ ngơi một lúc .

“Xấu Xa tới đây.”

Rõ ràng cô gọi mèo, Cố Hoài Dục xuống bên cạnh cô, hỏi thêm một câu: “Cô gọi nó gọi ?”

“Vừa nãy đùa thôi.” Lâm Sở Trì xong, thấy vẫn , nghĩ tới rượu gạo ủ xong trong nhà, khỏi : “Ngày mai mang sủi dìn, rượu gạo tới cho , ?”

“Được.” Cố Hoài Dục khẽ gật đầu, cuối cùng cũng nhắc chuyện cô lấy tên trêu đùa nữa.

Là do Lâm Sở Trì tự đùa, nhưng kể từ hôm nay, khiến cô mỗi gọi tên Xấu Xa vô thức nhớ tới .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-99-tom-hum-dat-xao-cay.html.]

Một bên khác, Phùng Ngọc Ngọc bởi vì mở tiệm gà rán ở bên ngoài, mời chú vốn định nghỉ hưu dưỡng lão của tiếp nhận cửa sổ 9.

Đương nhiên, đây chỉ là tạm thời, lúc mời chú cô , cô còn tuyển thêm nhiều nhân viên, khi ký hợp đồng với họ, ở cửa sổ 9 gà rán.

Cô nghĩ , để chú dẫn dắt những học tập ở cửa sổ 9 , đợi tiệm gà rán khai trương sẽ tiết kiệm thời gian đào tạo nhân viên.

Thực sức khỏe của chú hai Phùng vẫn , chỉ là con cái trong nhà kiếm tiền hiếu thuận, ông vất vả như mới bảo ông nghỉ hưu. Vốn dĩ ông cũng lưu luyến căng tin ở hơn nửa đời, đối với việc cháu gái mời ông về giúp đỡ, thực ông cũng nguyện ý.

Mới đầu, chú hai Phùng bán gà rán ở căng tin, là khi trong trường mở hàng loạt căng tin mới, cạnh tranh ngày càng lớn, để thu hút sinh viên, ông mới đổi sang gà rán.

Tay nghề gà rán của ông là bỏ tiền theo học, nhưng trình độ chiên gà của bản sư phụ mà ông tìm lúc đầu cũng chỉ nhỉnh hơn mức bình quân một chút, ông học mười phần bản lĩnh, cho nên gà rán sinh viên nguyện ý ăn, nhưng nếu là hot thì thật sự .

Đương nhiên, khi Lâm Sở Trì tới, so sánh với cả căng tin, việc buôn bán gà rán của nhà ông thể xếp top 3, ngược cũng hài lòng.

lúc học phương pháp do cháu gái dạy, chú hai Phùng một cảm giác sinh đúng thời, thật, hễ ông phương pháp gà rán ngon như sớm hơn tám năm mười năm, ông tuyệt đối sẽ cùng lập nghiệp với cháu gái.

bây giờ, chú hai Phùng còn tâm khí đó, dù thì trong nhà cháu trai cháu gái, bận rộn cả một đời, ông cũng nên hưởng thụ niềm vui gia đình.

cho dù như , thấy khi cải thiện cách , việc buôn bán của cửa sổ 9 ngày càng lên, trong lòng ông vẫn vui, cảm thấy thể thấy cảnh lúc còn sống coi như mãn nguyện , thế giới chính là thiên hạ của trẻ.

Căng tin giao cho chú quản lý giúp, Phùng Ngọc Ngọc thể đăng ký nhãn hiệu, nghiên cứu thị trường, lựa chọn địa chỉ mở tiệm.

Bận rộn hơn nửa tháng, cô cầm một đống tài liệu thương lượng với Lâm Sở Trì bọn họ.

“Vất vả cho cô .” Nghĩ tới ba hợp tác nhưng cô lo liệu một , Lâm Sở Trì ngại.

“Cố Hoài Dục nhà cô tìm ít giúp , vất vả.”

Cho dù Phùng Ngọc Ngọc học kinh doanh và quản lý, nhưng dù đây cũng là đầu cô chính thức lập nghiệp, nếu thật sự để một ôm đồm, thể nhanh như thế.

“Sao cô cũng như ?” Thấy cô Cố Hoài Dục là của nhà , Lâm Sở Trì vươn tay vỗ lên cánh tay của cô một cái, ánh mắt vô thức Cố Hoài Dục ở gần đó, thấy hình như chú ý mới thở phào.

Phùng Ngọc Ngọc vô cùng nắm bắt trọng điểm, thấy từ “cũng” đó lập tức bát quái: “Còn ai cùng quan điểm với ?”

Trời lớn đất rộng ăn cơm là quan trọng nhất, mà ăn ngon, tất nhiên thể đắc tội đầu bếp. Cho nên cho dù trong đoàn phim lén bát quái vài câu, nhưng mặt thật sự ai trêu chọc Lâm Sở Trì, nếu thì cũng chỉ một Trương Dự.

“Buổi chiều định ăn cơm ở đây?” Lâm Sở Trì đáp mà hỏi ngược .

Vận khí của Phùng Ngọc Ngọc , lúc tới bỏ lỡ cơm trưa, với đám trong đoàn phim đó, mỗi khi tới giờ ăn cơm liền giống như đ.á.n.h m.á.u gà, nào còn thể thừa cái gì.

Bỏ lỡ cơm trưa do cô nấu, kiểu gì Phùng Ngọc ngọ cũng ăn một bữa cơm tối đàng hoàng khao bản , thể ăn.

Nghe cảnh cáo trong ngữ khí của cô, Phùng Ngọc Ngọc lập tức ngoan ngoãn: “Vừa nãy gì hết, chúng vẫn nên thương lượng chuyện chính , đây là mấy cửa tiệm chọn xong, cô xem thử hài lòng tiệm nào nhất.”

Ba hợp tác dĩ nhiên thể chỉ hai họ thương lượng, Lâm Sở Trì đầu : “Hoài Dục, bây giờ rảnh , nếu rảnh thì chúng cùng thương lượng chọn địa chỉ cửa hàng.”

Phùng Ngọc Ngọc thấy hai chữ “Hoài Dục”, mắt lập tức sáng lên, cảm thấy gọi thiết như thế, cô còn cho trêu ghẹo.

Lâm Sở Trì suy nghĩ trong lòng cô , nếu chắc chắn giải thích vài câu. Theo thấy, với Cố Hoài Dục, gọi tên đầy đủ hoặc Cố các kiểu luôn cảm thấy xa cách, cộng thêm lúc phim, ngay cả “A Hoài” cũng từng gọi nên cảm thấy cách xưng hô “Hoài Dục” gì.

Cô còn dứt lời, Cố Hoài Dục đáp một tiếng xuống.

“Anh xem xem, đây là cửa hàng do Ngọc Ngọc chọn.” Lâm Sở Trì xếp tài liệu bàn ở giữa .

Đầu tư một trăm vạn đối với Cố Hoài Dục mà thật sự tính là gì, giống như lúc , cho dù thật sự lỗ, bài hát là thể kiếm .

cũng là hợp tác cùng cô, cho dù Cố Hoài Dục để ý tiền đầu tư của vẫn suy nghĩ cô một chút, cho nên xem nghiêm túc.

Thực loại đồ ăn như gà rán nam nữ già trẻ đều thích ăn, nhưng phụ luôn cảm thấy đồ ăn dầu mỡ lành mạnh, cho nên phần lớn khách hàng vẫn là những trẻ.

Mở tiệm gà rán gần trường đại học , đặc biệt là xung quanh đại học H còn trường học khác, lượng qua tuyệt đối lớn.

Mấy địa điểm Phùng Ngọc Ngọc chọn , ba nơi đều ở gần trường học, còn vài nơi thì trong trung tâm thương mại.

cảm thấy tương đối mà , hai nơi nhất, cửa tiệm gần trường học cần , tự kèm lưu lượng , ngoài tiệm ở bên cạnh cửa chính lầu một trung tâm thương mại, trung tâm thương mại kinh doanh .” Lúc họ xem, Phùng Ngọc Ngọc nhịn giới thiệu.

Sau khi xem xong tài liệu, Lâm Sở Trì và Cố Hoài Dục cũng đều cảm thấy quả thật là hai nơi cô nhất.

Phùng Ngọc Ngọc bỏ nhiều công sức cho việc chọn địa điểm cửa hàng, thậm chí đích nghiên cứu thị trường, thấy mắt của họ công nhận, mặt khỏi lộ nụ .

“Vậy ngày mai sẽ bàn bạc một chút, xem thử rốt cuộc tiệm nào thích hợp nhất.”

Địa điểm cửa hàng tạm thời chốt hai lựa chọn, Phùng Ngọc Ngọc chuyện khác với họ: “Còn nữa…”

Nhân thời gian nghỉ trưa khi ăn cơm xong thương lượng xong chuyện cần thương lượng, buổi trưa Phùng Ngọc Ngọc gặm bánh mì nhung nhớ cơm tối.

“Thất Thất, buổi tối chúng ăn gì?”

“Có lẽ tối tôm hùm đất ăn.”

“Tôm hùm đất” Ngữ khí của Phùng Ngọc Ngọc lộ kinh hỉ: “Bây giờ tôm hùm đất ăn , còn tưởng chỉ mùa hè mới .”

“Bây giờ , chỉ là chi phí sẽ đắt hơn mùa hè một chút.” Lâm Sở Trì .

Trên thực tế, sở dĩ hôm nay tôm hùm đất là vì buổi chiều cảnh nam chính và nữ chính cùng ăn tôm hùm đất.

Trong kịch bản, giữa nam nữ chính tháo bỏ hiểu lầm, nhưng trong nhất thời mối quan hệ cũng dễ dàng chuyển đổi như thế, hiện giờ chỉ là từ ghét biến thành thích oan gia.

Cảnh ăn họ sẽ tranh giành tôm hùm đất với , đó bởi vì tiếp xúc cơ thể mà khiến quan hệ tiến triển thêm.

Từ khi Lâm Sở Trì bắt đầu lo cơm nước của đoàn phim, vốn kén ăn trong đoàn đều phát triển theo hướng sành ăn, thấy tôm hùm đất, họ vô cùng thèm thuồng.

Một đoàn phim là kẻ sành ăn, cái gì cũng thể để dành, chỉ ăn là thể để dành, thế là vốn dĩ mua vài cân tôm hùm đất về đủ cho nam nữ chính ăn là , kết quả bây giờ trực tiếp mua gần hai trăm cân tôm hùm đất về.

Nghĩ tới tôm hùm đất, Lâm Sở Trì lập tức yên, dù thì xử lý nhiều tôm hùm đất như thế tốn ít công phu.

Nghe thấy buổi tối tôm hùm đất ăn, Phùng Ngọc Ngọc chỉ nghĩ thôi cảm thấy sắp ch ảy nước miếng, lập tức cun cút theo phía cô.

“Oa, nhiều tôm hùm đất như .”

Phùng Ngọc Ngọc cảm thán xong, trợ lý sản xuất mang theo chút ngại ngùng Lâm Sở Trì: “Cô yên tâm, tôm hùm đất sẽ dẫn xử lý, chỉ là thể cần cô hướng dẫn thế nào.”

“Được.” Lâm Sở Trì cũng thể một xử lý nhiều tôm hùm đất như , nhưng giúp dĩ nhiên hơn.

Biết buổi tối tôm hùm đất ăn, hiện tại rảnh rỗi trong đoàn đều tự giác tới phụ xử lý tôm hùm đất.

Lâm Sở Trì g.i.ế.c cá đều thể mười mấy giây một con, càng đừng là xử lý tôm hùm đất, nhưng nếu hướng dẫn , chắc chắn cô thể nhanh như thế, thả chậm động tác xử lý giảng giải.

cho dù như , tới phụ vẫn nhịn cảm thán: “Thất Thất, động tác của cô quá lưu loát, mắt của đều phản ứng xử lý xong .”

“Lợi hại quá.”

Lâm Sở Trì thấy , chỉ thể thả chậm động tác hơn nữa.

Phùng Ngọc Ngọc cũng phụ, nhưng cô sợ, cầm con tôm hùm đất trong tay cả buổi đều dám gì.

“A.”

thì cũng ăn, tôm hùm đất do trợ lý sản xuất mua đều là vớt từ hộ nuôi hôm nay, đừng dồi dào sức sống cỡ nào. Phùng Ngọc Ngọc cầm tay một lúc, động tác nhe nanh múa vuốt kẹp cô của tôm hùm đất dọa sợ, trực tiếp ném tôm hùm đất .

Bên cạnh cô là Lâm Sở Trì, một khác của Lâm Sở Trì là Cố Hoài Dục, tôm hùm từ trong tay cô ném , rơi ngay trong lòng Cố Hoài Dục, để tôm hùm dính lên , trực tiếp vươn tay đón lấy, tôm hùm đất kinh hãi dùng kìm kẹp tay.

“Đừng nhúc nhích.”

Lâm Sở Trì thấy tôm hùm đất kẹp, sợ trực tiếp kéo , vội vàng cầm tay của thả tôm hùm đất trong nước.

Sau khi tôm hùm đất nước, tới hai giây liền buông tay bơi sang một bên, cô vội vàng cầm cổ tay lấy cái tay khớp xương rõ ràng đó , thấy chỗ kẹp chỉ chút đỏ rách da mới yên tâm.

“Không , sang bên cạnh rửa tay sạch sẽ, để bảo đảm vẫn nên tiêu độc ngón tay một chút.”

Lâm Sở Trì xong, Phùng Ngọc Ngọc vội vàng xin : “Xin .”

“Không .”

Lâm Sở Trì phản ứng nhanh, Cố Hoài Dục kẹp nghiêm trọng lắm, ngược bởi vì sự quan tâm nãy của cô mà chút vui vẻ.

Đợi Cố Hoài Dục tiêu độc xong , Lâm Sở Trì cho và Phùng Ngọc Ngọc tới gần tôm hùm đất nữa, mà giống như dỗ trẻ: “Hai đến bên cạnh nghỉ ngơi một lúc, đợi nấu xong tôm hùm đất, ăn thêm vài con báo thù.”

“Được, đợi tôm hùm đất nấu xong, nhất định ăn sạch sẽ chúng.” Phùng Ngọc Ngọc cũng vướng tay chân nữa, thuận theo lời cô .

đợi khi xuống, thể là quá rảnh, ý nghĩ bát quái trong lòng cô dâng lên.

“Cái đó, ý với Thất Thất nhà chúng .” Câu nghi vấn trực tiếp thành khẳng định.

Cố Hoài Dục , khẳng định cũng phủ định, chỉ là trong lòng chút ý kiến với câu “nhà chúng ”.

Người nhiều sức mạnh lớn, tôm hùm đất dùng cho cảnh lát nữa xử lý xong, Lâm Sở Trì thấy khác học cách xử lý, bèn lấy tôm hùm đất xong chuẩn bắt đầu nấu ăn.

Phùng Ngọc Ngọc thấy lập tức yên, ném cho Cố Hoài Dục một ánh mắt cũng , đó lập tức chạy tới vây xem.

Xử lý tôm hùm đất phiền phức, nhưng lúc nấu tôm hùm đất cũng thật sự thơm.

Tôm hùm đất còn cho nồi, chỉ riêng mùi thơm tỏa lúc Lâm Sở Trì xào gia vị khiến xung quanh thèm tới mức vô thức nuốt nước bọt. Đợi khi tôm hùm đất bỏ trong nồi dần biến đỏ, hương thơm càng đậm.

 

 

Loading...