Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 98: Tuyệt!
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
Beta: Rya
“ thấy giống cái đầu cá.”
Đạo diễn Vương thấy chỉ còn một cái đầu cá cũng dòm ngó, tức giận c.h.ử.i một câu xoay chỗ cũ ăn.
Thực đầu cá vẫn thịt, ví dụ thịt mang cá, ăn tươi mềm miệng còn xương.
Trước đây đạo diễn Vương ăn cá thích ăn đầu mấy, hôm nay bỗng nhiên phát hiện đầu cá ngon, thầy tự thông, ăn sạch sẽ chỗ thịt cá ăn , đó còn thèm.
Lúc ông đang ăn, ánh mắt của những khác trong đoàn phim đổ lên Cố Hoài Dục, thấy một độc hưởng cả con cá vược tương tư, trong mắt đầy ngưỡng mộ.
Có điều Cố Hoài Dục ở mặt ngoài dễ gần như thế, cho nên cũng ai dám tới mặt , chỉ Trương Dự cậy là em họ của , chạy tới chia một miếng nhưng thể thành công.
“Anh họ, ăn một đậu.” Anh là như , nhưng bảo giành với , vẫn dám, chỉ thể thở dài bưng canh lên húp.
Tuy Lâm Sở Trì đặc biệt hầm một nồi canh lớn, nhưng đoàn phim đông , chỉ giành hơn nửa bát.
Canh sườn rau củ miệng tươi, hồi vị vô cùng thanh ngọt, chỉ canh ngon, rau củ bên trong còn sườn đều thơm.
Ngô thanh ngọt giòn hút tư vị mang theo vài phần mặn mà của nước thịt, ngon tới mức hận thể ăn luôn cả cùi, sườn mềm mà xơ càng ăn càng ngon, xương thể nhai nát đều trực tiếp nhai sạch sẽ, chỉ xương cứng c.ắ.n mới phun .
Canh sườn rau củ
“Canh đỉnh thật.”
Canh sườn rau củ là một món canh đỗi bình thường, ngờ cũng thể nấu ngon như , Trương Dự ăn xong chỉ cảm thấy hồi vị vô tận, căn bản ăn đủ.
“Thất Thất, là cô đảm đương cơm nước của đoàn phim , nếm tay nghề của cô, ăn cơm khác nấu thật sự cái gì cũng dở.” Trương Dự bưng bát trống uống tới còn thừa một giọt, cuối cùng nhịn suy nghĩ sớm nghĩ qua trong lòng .
Trước đây, cơm trong đoàn phim đều là cơm hộp đặt trong nhà ăn trường, mùi vị cũng xem như tồi, nhưng so với đồ do Lâm Sở Trì nấu, thực sự là khác biệt trời đất.
Cố Hoài Dục liếc một cái: “Trước đây ăn cơm cô nấu cũng thấy c.h.ế.t đói.”
Hiển nhiên, Lâm Sở Trì khá dễ chuyện, sợ cho dù cô , em họ nhà thêm vài câu liền ngại từ chối.
Trương Dự tiếp nhận ánh mắt cảnh cáo của họ , lặng lẽ thở dài, ngoài miệng dám gì nữa.
tuy ngậm miệng, đề nghị nãy khiến mắt của trong đoàn phim đều sáng lên.
Người khác còn lên tiếng, đạo diễn Vương đích tới : “Thất Thất , lẽ cô thuộc hết thoại .”
Trí nhớ của Lâm Sở Trì khá , cộng thêm cô việc xưa giờ đều hoặc là , hoặc là nghiêm túc , cô sớm thuộc nhừ thoại .
“Nếu thuộc hết thoại, là cô cân nhắc một chút đề nghị của Trương Dự, đương nhiên sẽ để cô công, trực tiếp dựa theo thù lao phim của cô nhân đôi lên kết toán cho cô.”
Lâm Sở Trì là một mới từng phim truyền hình, đãi ngộ đạo diễn Vương cho cô tồi, xong bộ phim đại khái thể nhận mười mấy vạn tiền cát xê, nếu nhân đôi lên thì mấy chục vạn.
Đạo diễn Vương xong, thèm thuồng tay nghề nấu nướng của cô trong đoàn đều nhịn khuyên.
“Thất Thất, dù cô cũng luôn ở trong đoàn, thể lấy thêm một phần tiền cũng .”
“, dù thì căn phòng ăn đoàn phim thuê , dùng tới đều là đồ sẵn.”
Bình thường nếu ai thể lấy cát xê nhân đôi, sợ là trong đoàn thể đố kỵ c.h.ế.t, lúc ai cảm thấy đố kỵ, thậm chí hận thể tăng thêm tiền cho Lâm Sở Trì. Dù tiền cũng họ bỏ , nhưng nếu cô đồng ý, phúc ăn là họ.
Trương Dự là đầu tư kiêm phó đạo diễn, họ , cuối cùng vẫn nhịn lên tiếng nâng giá: “ đồng thời kiêm hai việc sẽ vất vả, nếu Thất Thất cô đồng ý, đợi khi đóng máy, trả thêm cho cô một bao lì xì lớn.”
Diễn viên cố định cộng thêm nhân viên công tác trong đoàn cũng tới năm mươi , cộng thêm diễn viên tạm thời và diễn viên quần chúng, mỗi ngày cùng lắm cũng chỉ chuẩn phần ăn cho một trăm .
Lâm Sở Trì đang nghĩ dù ngày nào cũng ăn cơm, tiện tay lo luôn cơm nước của đoàn phim cũng .
Dưới ánh mắt mong chờ của , cuối cùng cô vẫn gật đầu đồng ý.
“Được.”
“Tốt quá .”
Thấy cô đồng ý, trong đoàn phim đều vô cùng vui mừng.
“Bây giờ hài lòng , cần quấn lấy đòi thêm cảnh nữa.” Đạo diễn Vương diễn viên trong đoàn phim .
Nói ông cũng cạn lời, khi bộ phim khai máy, thường xuyên diễn viên chạy tới nhờ ông thêm cảnh, mới đầu ông tức giận, đợi cảnh họ thêm là cảnh ăn chút cạn lời.
“Hài lòng hài lòng.”
Các diễn viên thêm cảnh từ chối vô tình đều ha ha gật đầu.
Hôm nay nhiều nguyên liệu như thế, cho nên tới giờ cơm, vẫn chỉ cơm hộp ăn, nhưng nghĩ tới ngày mai sẽ thể ăn cơm do Lâm Sở Trì nấu, cả đoàn phim đều tràn ngập bầu khí vui vẻ.
Lâm Sở Trì thấy đều vui, chỉ bên cạnh vui, khỏi hỏi: “Sao , thích ăn cơm nấu ?”
“Sao thể chứ.” Cố Hoài Dục phản bác xong, vội vàng giải thích: “Chỉ là sợ cô phim nấu ăn sẽ lo xuể.”
“Cũng , vai diễn của nhiều, nấu cơm cho trong đoàn phim vẫn dễ dàng.” Lâm Sở Trì cảm thấy vẫn .
Nếu cô nguyện ý, đương nhiên Cố Hoài Dục tôn trọng cách nghĩ của cô, bèn gì nữa.
Tối hôm đó, khi Lâm Sở Trì về nhà chuyện với cha Lâm, phản ứng đầu tiên của họ chính là lo cô sẽ quá vất vả.
“Không , trong đoàn cũng nhiều lắm, lúc cảnh diễn quần chúng, một ngày cũng chỉ mấy chục ăn, nhẹ nhàng hơn ở nhà ăn nhiều, dù đều là việc, tốn một phần thời gian kiếm hai phần tiền .”
Chủ yếu là cảnh của Lâm Sở Trì quá nhiều, thi thoảng cảm thấy ở trong đoàn phim nhàn, cảm thấy nấu ăn lấy thêm lương cũng .
“Vậy là với cha con tới phụ con.” Mẹ Lâm vẫn sợ cô quá vất vả, thế là đề nghị.
“Không cần, trong đoàn phim thiếu hỗ trợ cho con, và cha ở nhà ăn là , nếu cảm thấy mệt thì cho nghỉ phép nghỉ ngơi một chút.”
Sau khi xác định cô phim tiếp nhận vấn đề ăn uống của đoàn phim, Lâm khỏi tính toán: “Nếu là như , đợi con lấy cát xê cộng thêm tiền để dành trong nhà, chừng thể trả tiền nhà cho con.”
Hơn nửa năm năm ngoái, dựa tài nấu nướng của Lâm Sở trì, tiền kiếm ở cửa sổ nhà họ tăng lên nhiều so với những năm , cộng thêm năm nay cũng để dành một tiền.
Lâm Sở Trì yêu cầu quá lớn với môi trường cư trú, nhưng thấy bà tâm tâm niệm niệm mua nhà cho , ngược bỗng nhiên cảm thấy nên, nên cá mặn như thế.
Quả thật, đừng thấy khi cô xuyên việt liền tiếp tay cửa sổ nhà ăn nhà , lăn lộn hoành tráng ở trong trường, nhưng với tài nấu nướng của cô mà , thật sự chút cảm giác cá mặn sống qua ngày.
Sau khi về phòng, Lâm Sở Trì nghĩ bản , cảm thấy bây giờ cô còn một nữa, suy nghĩ cho cha .
Cha Lâm vốn dĩ ba mươi tuổi mới sinh một đứa con gái như Lâm Sở Trì, cộng thêm đây còn từng trải qua t.a.i n.ạ.n xe, Lâm Sở Trì cảm thấy cho dù sức khỏe của họ khôi phục , cũng nên suy nghĩ chuyện họ dưỡng lão.
Ngủ ?
Lâm Sở Trì việc thích bỏ dở giữa chừng, phim truyền hình khai máy, dĩ nhiên cô thể rút lui, nhưng ít nhất phim hơn ba tháng, thời gian chắc chắn cô rảnh, thế là nghĩ tới chuyện thương lượng với Phùng Ngọc Ngọc lúc .
Phùng Ngọc Ngọc là một con cú đêm, nhận tin nhắn trực tiếp gọi điện thoại tới.
“Thất thất thế mà cô gọi điện thoại cho muộn như , là dạo gặp nên nhớ ?”
Điện thoại kết nối, Lâm Sở Trì còn một chữ, cô bla bla một tràng.
Lâm Sở Trì kiên nhẫn đợi cô xong mới lên tiếng: “Vụ hợp tác mà cô , nghĩ xong , cảm thấy .”
“Thật , aaaaaa quá .”
Phùng Ngọc Ngọc ngờ nửa đêm nhận tin vui như , hưng phấn trực tiếp la lên.
Cái gọi là hợp tác là khi cửa sổ chín của Phùng Ngọc Ngọc quỹ đạo trong nhà ăn, cô cảm thấy một đứa vô dụng thiên bẩm gì như đều thể gà rán sinh viên công nhận, bèn nổi lên suy nghĩ ngoài mở tiệm.
Trên thị trường, nhãn hiệu cửa hàng gà rán thể là muôn hình muôn vẻ, Phùng Ngọc Ngọc cảm thấy chỉ dựa sợ là lực cạnh tranh quá lớn, cho nên mời Lâm Sở Trì hợp tác, cô bỏ vốn, Lâm Sở Trì bỏ kỹ thuật, bọn họ sáng tạo một nhãn hiệu gà rán, lớn mạnh, sáng lập huy hoàng.
Nhà Phùng Ngọc Ngọc tiền, cộng thêm cô trang trại, thể đảm bảo nguồn nguyên liệu định, chỉ dựa ưu điểm thịt gà tươi mới , cô mở tiệm gà rán vẫn ưu thế.
Đợi cô kích động xong, hai đơn giản một chút về quy hoạch tương lai, đương nhiên, cụ thể thế nào còn từ từ thương lượng.
Vui buồn của con tương thông, ngày đầu tiên, trong đoàn phim vui, Phùng Ngọc Ngọc cũng vui, nhưng các sinh viên trong trường vui nổi, bởi vì hôm nay cửa sổ 9 tạm dừng bán, khiến họ ngay cả gà rán cũng ăn .
Còn vì Phùng Ngọc Ngọc tạm dừng bán, hiển nhiên là vội vã tìm Lâm Sở Trì .
Sáng nay Lâm Sở Trì cảnh, đang ở trong phòng ăn xử lý nguyên liệu nấu cơm trưa, lúc thấy Phùng Ngọc Ngọc, lập tức chú ý tới quầng thâm mắt mặt cô .
“Buổi tối cô thức khuya .”
“ cũng , nhưng đây là chuyện với cô quá kích động , căn bản ngủ .” Phùng Ngọc Ngọc xong, lấy cuốn sổ nhỏ của cho cô xem: “Cô xem, bản kế hoạch tối qua.”
Cô kế thừa trang trại của gia đình, cộng thêm mở tiệm gà rán cũng cần quản lý, cho nên chuyên ngành đại học của cô là kinh doanh và quản lý, một bản kế hoạch thành vấn đề.
“Ngay cả tên nhãn hiệu cũng nghĩ xong, tên Thất Thất, dù thì cái danh xưng khiến nhiều cư dân mạng quen mắt khi nhà ăn một lên mục tìm kiếm hot, cộng thêm nhân vật trong bộ phim cô đang cũng tên Thất Thất, đợi khi bộ phim phát sóng…”
Tối qua, Phùng Ngọc Ngọc ngủ suốt một đêm, nghĩ nhiều thứ.
Lâm Sở Trì hiểu những thứ lắm, xem xong bản kế hoạch do cô , cô phát biểu ý kiến gì, chỉ về gà rán, còn nhiều cách khác , ngoài còn nước chấm cũng thể điều chế nhiều vị.
Cố Hoài Dục tới thoáng qua liền hiểu họ hợp tác mở tiệm, nhịn hỏi một câu, khi đáp án khẳng định, bày tỏ thể đầu tư.
Phùng Ngọc Ngọc bình thường hát gì, cho nên thật sự nhận là ai, cho dù Lâm Sở Trì giới thiệu hai với , cô cũng chỉ coi Cố Hoài Dục là bạn của Lâm Sở Trì.
Quả thật trong nhà cô tiền, nhưng tiền trong nhà nghĩa là tiền của cô , tiền tiết kiệm trong tay cô mới sáu con .
Vốn dĩ cô còn nghĩ nếu thật sự lập nghiệp, chút tiền sợ là đủ, đang nghĩ về nhà với cha , bây giờ Cố Hoài Dục ý đầu tư, chắc chắn cha nhất định sẽ ủng hộ , Phùng Ngọc Ngọc lập tức cúi đầu thủ thỉ với Lâm Sở Trì: “Người bạn của cô đáng tin ?”
“Rất đáng tin.”
Cho dù chỉ thật sự tiếp xúc khi đoàn phim, nhưng Lâm Sở Trì cảm thấy Cố Hoài Dục , dĩ nhiên sẽ cảm thấy đáng tin.
Thấy cô đáng tin, lúc Phùng Ngọc Ngọc mới lên tiếng hỏi: “Anh thể đầu tư bao nhiêu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-98-tuyet.html.]
Cô nghĩ nếu đầu tư khá ít thì cần, nếu đầu tư nhiều, thì đỡ về nhà với cha .
“Một trăm vạn đủ ?”
Cố Hoài Dục thật sự thiếu tiền, di sản do cha để cho , chỉ riêng tiền bản quyền nhận từ những ca khúc do đủ cho tiêu mấy đời.
Tuy Phùng Ngọc Ngọc tạo một nhãn hiệu gà rán, nhưng khởi đầu chắc chắn khởi đầu từ một tiệm gà rán, tiền tiết kiệm của cô cộng thêm một trăm vạn đầu tư , kiểu gì cũng đủ.
“Anh suy nghĩ kỹ , thật sự đầu tư?” Lâm Sở Trì thấy đôi ba câu với Phùng Ngọc Ngọc liền chốt đầu tư, nhịn kéo nhẹ tay áo của .
“ tin tay nghề của cô, tiệm gà rán do cô mở chắc chắn sẽ hot, dù thì chút tiền giữ cũng gì, chi bằng đầu tư .”
Tuy trong nhà Phùng Ngọc Ngọc tiền, nhưng một trăm vạn là chút tiền, vẫn nhịn ngưỡng mộ.
Lâm Sở Trì thấy tin tưởng như , ngược lo lắng: “Lỡ như lỗ thì ?”
“Sao thể, với tay nghề của Thất Thất cô, nhắm mắt mở tiệm cũng thể lỗ.” Phùng Ngọc Ngọc vô cùng tự tin.
“Cô đúng.” Cố Hoài Dục xong bổ sung một câu: “Đầu tư vốn nguy hiểm, cho dù lỗ thật cũng , bài hát là thể kiếm .”
“Viết nhạc dễ kiếm tiền như ?” Phùng Ngọc Ngọc xong bỗng nhiên phản ứng gì đó: “Khoan , là Cố Hoài Dục, bài phổi cá trắm đó?”
Bài hát do Cố Hoài Dục từng lên chương trình xuân vãn, càng đừng còn từng nhạc mở đầu, nhạc kết thúc cho nhiều phim truyền hình, phim điện ảnh cực kỳ hot, cho dù bình thường Phùng Ngọc Ngọc thường xuyên nhạc, cũng chút ấn tượng nào với cái tên .
“Là .” Lâm Sở Trì ngờ bây giờ cô mới phản ứng , ngữ khí mang theo chút ý .
Nghe cô khẳng định, Phùng Ngọc Ngọc vỗ tay : “Viết nhạc , nếu thực sự thì nhờ bài hát cho tiệm gà rán chúng , việc buôn bán của tiệm gà rán chắc chắn chạy.”
“Hay cho cô nghĩ .” Lâm Sở Trì thực sự tưởng tượng thể bài hát như thế nào cho tiệm gà rán.
Sự việc quyết định tạm thời như , nhưng cụ thể vẫn tìm một luật sư hợp đồng, cùng với thương lượng vấn đề cổ phần đầu tư.
Chuyện thể gấp gáp, bây giờ Lâm Sở Trì vẫn thành công việc dang dở .
Thấy Cố Hoài Dục ở đây đành, Phùng Ngọc Ngọc cũng vội , cô khỏi lên tiếng: “Cô về bán gà rán ?”
Nếu buổi trưa cô lo cơm trưa cho đoàn phim, chắc chắn Phùng Ngọc Ngọc , bây giờ chắc chắn ở ăn ké.
“Ngày nào cũng bán gà nên cũng mệt, quyết định hôm nay cho nghỉ phép một bữa.” Phùng Ngọc Ngọc xong lập tức hỏi: “Phải , trưa nay ăn món gì?”
Cô , trực tiếp lộ mục đích chịu của .
Lâm Sở Trì mỉm cô một cái, đó : “Cá hố chua ngọt, thịt xào ớt, đậu đũa om cà, còn canh trứng cà chua.”
Hai mặn một chay một canh, đặt trong đoàn phim là bữa ăn ngon .
“Đều là món thích ăn.” Phùng Ngọc Ngọc xong liền phụ cô.
Sau khi cô bắt đầu nấu, Cố Hoài Dục cũng rời , theo phụ giúp.
“Anh cần tìm linh cảm bên đoàn phim ?” Ánh mắt Lâm Sở Trì rơi lên bàn tay thon dài mà đốt xương rõ ràng của , cảm thấy đôi tay thích hợp nhạc, đ.á.n.h piano hơn.
“Đã linh cảm , ngày nào cũng xem bọn họ phim ngược mệt, chi bằng một chuyện khác đổi tâm trạng.” Cố Hoài Dục xong liền đưa tay cầm d.a.o lên bắt đầu thái rau giúp.
Ở nhà, thi thoảng cũng sẽ nấu ăn, cắt rau dĩ nhiên thành vấn đề, đậu đũa cắt ngược chỉnh tề.
“Anh cầm d.a.o như thế , đó lúc cắt…”
Cách cầm d.a.o của còn góc độ cắt sẽ khá mất sức, thấy giúp, Lâm Sở Trì cầm một con d.a.o khác ở bên cạnh cắt chỉ .
“Là như thế ?”
Cố Hoài Dục học khá nhanh, Lâm Sở Trì xong gật đầu: “, chính là như , cảm giác đỡ mất sức hơn nãy ?”
“Quả thực tiết kiệm sức hơn một chút, cảm giác cắt cũng thuận tay hơn.”
Phùng Ngọc Ngọc đang bên bồn nước rửa cà chua, tiếng hai chuyện còn tiếng thái rau mang theo tiết tấu, bỗng nhiên cảm thấy dư thừa.
Hiện giờ bên đoàn phim đang phim thao trường, tâm tư của nhân viên vây xung quanh trường , mà sớm bay tới phòng ăn.
“Không hôm nay Thất Thất nấu gì ngon.”
“Buổi sáng thấy nguyên liệu đưa tới cá hố, lẽ buổi trưa cá hố ăn.”
“Cá hố ngon, cô sẽ nấu như thế nào.”
“ thích cá hố chua ngọt, kho cũng tồi.”
Càng gần trưa, trong lòng càng nhung nhớ ăn cơm. Cũng vì điều , cảnh cuối cùng của buổi sáng tài nào pass .
“Các đang nghĩ gì , phim thể mang theo não ?”
Thấy đạo diễn nổi giận, lập tức thu hồi tâm tư bay , đồng thời r3n rỉ ở trong lòng, cảm thấy tiết tấu , phim buổi sáng chắc chắn sẽ kéo thời gian.
Bình thường kéo thời gian thì kéo, nhưng nghĩ tới trưa nay bữa trưa do Lâm Sở Trì nấu, họ liền hận thể lắc lắc nam nữ chính trường , bảo họ mau ch.óng pass cảnh .
Lúc gần mười một giờ, là tiếp nhận oán niệm trong ánh mắt của , cuối cùng nam nữ chính cũng phối hợp, cảnh cuối cùng buổi sáng thông qua.
“Tốt quá , cuối cùng cũng thể ăn cơm.”
“La cái gì la cái gì, thể tan ca ?”
Đạo diễn Vương , vô thức cho rằng chỗ nào cần bù, biểu cảm lập tức ủ rũ.
Vào lúc họ đang đợi đạo diễn chỉ huy, chỉ thấy đạo diễn Vương dậy từ vị trí của , hoạt động chân tay xoay về .
Mới đầu còn tưởng ông lấy cái gì, thấy ông càng càng xa mới nghi hoặc : “Đạo diễn ?”
Cho tới khi ông sắp khỏi tầm mắt, Trương Dự phản ứng nhất, “vãi” một tiếng, đó : “Đạo diễn ăn cơm một .”
Không chứ, đạo diễn quá gian xảo.
Anh dứt lời, trong lòng liên tục bóc phốt, đó ngoài những đồ trong tay cần thu dọn thể lập tức , những khác trực tiếp co giò chạy về hướng phòng ăn.
Trong phòng ăn, Lâm Sở Trì sớm nấu xong đồ ăn, bởi vì đoàn phim chuyên môn mời dì tới múc cơm và rửa bát dọn dẹp vệ sinh, cho nên cô nấu xong thì cần quản những chuyện khác.
Lúc đạo diễn Vương tới, cô cùng Cố Hoài Dục, Phùng Ngọc Ngọc ăn cơm.
Vừa phòng ăn, đạo diễn Vương liền cảm thấy thơm, lập tức bảo dì múc cho ông mỗi món một ít.
Cá hố chua ngọt màu sắc óng ánh, bên còn chút ớt đỏ điểm xuyết, trông khiến thèm ăn; thịt xào ớt tỏa mùi thơm cay, ngửi khiến ăn ngay một miếng to; đậu đũa om cà màu sắc càng , cà màu tím sáng và đậu đũa xanh biếc bổ trợ lẫn ; canh trứng cà chua trông mê , hương thơm vô cùng khai vị.
Cá hố chua ngọt
Thịt xào ớt
Đậu đũa om cà
Canh trứng cà chua
Đạo diễn Vương lấy cơm xong liền vội vàng xuống, cầm đũa ăn một miếng cá hố .
Cá hố chua ngọt da thơm thịt mềm, trong vị chua ngọt mang theo chút vị cay trực tiếp thấm trong xương cá, ăn cực kỳ thơm ngon.
Cũng Lâm Sở Trì nấu thế nào, xương cá giòn, đạo diễn Vương nhai xong cũng nỡ phun .
Lúc những khác trong đoàn phim chạy tới, thấy ông ăn cơm, tiếng mắng gian xảo trong lòng hương thơm trong phòng ăn hấp dẫn.
Mấy món ăn đều thơm, nhưng món mùi đậm nhất vẫn là cá hố chua ngọt.
“Xếp hàng, đừng chen.”
Nhìn thấy một đám chen tới, dì gõ muôi cơm nhắc nhở.
Đạo diễn Vương ăn tới mức thèm ngẩng đầu, điều thấy động tĩnh bên cạnh vẫn ấn like cho sự cơ trí của .
“Cũng may nãy lấy nhiều một chút, nếu tình hình , thêm đồ ăn sợ là cửa.” Phùng Ngọc Ngọc ngẩng đầu thấy cảnh tượng giành cơm bên , khỏi cảm thấy may mắn vì nãy đủ tham lam.
Lâm Sở Trì đồ ăn chất lên trong khay cơm của cô : “Cô ăn hết ?”
“Ăn hết đóng gói buổi tối ăn.” Phùng Ngọc Ngọc xong gắp một miếng cá hố lên, ngon tới mức mắt cũng cong lên: “Thất Thất, cá hố cô nấu ngon quá , ngon tới mức ngay cả xương cũng phun .”
Vị chua và vị ngọt của cá hố đúng, chút cay nâng vị, ăn xong quả thực khiến mê đắm. Nước sốt cá hố chua ngọt càng đủ vị, lấy trộn cơm ăn cũng ngon.
Không chỉ cá hố ngon, đậu đũa om cà cũng miệng, thịt xào ớt thơm cay tươi mềm.
Cố Hoài Dục ăn gấp gáp như cô , nhưng hiển nhiên cũng thích, đồ ăn trong bát ăn nhanh.
Trong lúc họ chuyện vài câu, Trương Dự lấy cơm xong đ.á.n.h tiếng với họ chạy tới đối diện đạo diễn Vương, thấy ông ăn tới mức đầu cũng ngẩng, tức giận : “Một đạo diễn như chú, cả đoàn phim thiếu ai ăn cơm cũng sẽ thiếu phần chú, chú chú tới mức chơi chiêu ?”
“Ai chơi chiêu, tới giờ tới ăn cơm vấn đề ?” Đạo diễn Vương xong ăn một đũa thịt xào ớt, chỉ cảm thấy càng ăn càng ngon.
Thức ăn mặt thực sự quá thơm, Trương Dự ăn miếng đầu tiên, đó lười phân bua với ông mà chuyên tâm ăn.
Đậu đũa om cà là một món ăn mà bình thường thích ăn, lúc ăn cà mềm mà nát, vô cùng thấm vị, còn đậu đũa non giòn, càng cảm thấy tới đoàn phim học tập là quyết định sáng suốt.