Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 97: Cá vược tương tư
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
Beta: Rya
Khi đạo diễn Vương mới xem cảm thấy gà kho hạt dẻ còn ngon hơn cái ăn ở nhà ăn đó, bây giờ đích nếm thử một miếng, phát hiện quả nhiên là .
Bất luận là hạt dẻ là thịt gà đều tư vị vô cùng ngon, cảm giác càng ăn càng ngon.
“Cho nếm thử với.” Trương Dự thấy ông ăn ngon lành như thế, lập tức nhịn .
Cân nhắc tới thể ảnh hưởng phim, thèm mấy cũng thể đến chỗ nam nữ chính giành đồ ăn, nhưng bây giờ đạo diễn dẫn đầu ăn, thể thiếu phần của phó đạo diễn như .
“Nếm cái gì mà nếm, quên rằng là tới học tập , nhân lúc bận còn mau xong cảnh , còn đợi cái gì?” Đạo diễn Vương đập cái tay vươn tới của .
Thêm cho nam nữ chính xong, trong đ ĩa của ông cũng còn bao nhiêu, nào nỡ chia tiếp.
“Ăn một cẩn thận c.ắ.n trúng miệng.” Trương Dự lầm bầm một câu, thể ăn gà kho hạt dẻ chỉ thể chuyển lực chú ý việc phim.
Sau khi , nam nữ chính còn xảy sai sót bàn ăn nữa.
So với vai diễn diễn diện mạo vốn của Lâm Sở Trì, dĩ nhiên vẫn là tình tiết đối đầu giữa nam nữ chính thú vị hơn.
Vào lúc cô xem phim truyền hình phiên bản hiện trường, ánh mắt bỗng nhiên quét tới bóng dáng ở cổng, khi nghiêng đầu rõ là ai, mắt lập tức sáng lên.
Anh tới .
Để tránh ảnh hưởng tới việc thu âm tại hiện trường phim, Lâm Sở Trì dám lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt chào hỏi.
Cố Hoài Dục trực tiếp tiến phòng ăn mà dừng bước ở cửa, thấy cô thấy trông vui, gương mặt vô thức cũng mang theo chút ý .
Cho tới khi cảnh trong phòng ăn kết thúc, Lâm Sở Trì mới lập tức dậy về phía .
“Anh tới .”
Sở dĩ Cố Hoài Dục tới ngày đầu tiên đoàn phim khởi là nghĩ dạo lẽ đều sẽ ở bên trường học, nên tạm thời chuyển tới căn nhà ở gần đây, bởi vì trong nhà nuôi ch.ó, cho nên chuyển tới tốn chút công phu.
Anh tới khiến Lâm Sở Trì vui, ngược cảm thấy tới muộn, thấy dẫn Sơ Nhất chuyển tới gần trường học, cô thuận theo đề tài hỏi thêm vài câu.
“Anh họ, hai quen ?”
Trương Dự thấy họ nhà tới liền lập tức cần mẫn chạy lên, thấy đang chuyện với Lâm Sở Trì.
Cố Hoài Dục gật đầu, thấy đạo diễn Vương theo phía tới, chủ động chào ông .
Thời , nhiều ca sĩ chuyên nghiệp đặt bài hát với cũng khó, nghĩ tới đồng ý nhận ca khúc chủ đề của “Ngày hè”, đạo diễn Vương cảm thấy với danh tiếng của , chỉ cần bộ phim quá tệ, tỉ lệ xem cơ bản vững .
Đạo diễn Vương vẫn tự tin với bản , dĩ nhiên sẽ cảm thấy sẽ phim rác gì, cảm thấy phim của cộng thêm bài hát do , tuyệt đối là tổ hợp phim bạo.
Nghĩ tới đây, đạo diễn Vương tới vô cùng rạng rỡ.
Sau khi hai bên hàn huyên, lập tức chuyển cảnh , lúc mới ai việc nấy.
So với đạo diễn với phó đạo diễn, một nhạc sĩ như Cố Hoài Dục và một quá nhiều cảnh như Lâm Sở Trì nhàn.
“Lần đầu tiên phim, cảm thấy như thế nào?”
Sau khi hai tìm chỗ xuống, Cố Hoài Dục hỏi han.
“Cảnh đầu tiên của là nấu ăn, cảm thấy khác biệt quá lớn so với bình thường ở nhà ăn.”
Nói từ phương diện nào đó, vai diễn đối với Lâm Sở Trì thật sự coi là diễn diện mạo vốn , hiện giờ cô cảm giác quá lớn.
“Có căng thẳng ?” Cố Hoài Dục ngờ sẽ bỏ lỡ cảnh đầu tiên của cô, trong lòng cảm thấy đáng tiếc.
“Trước lúc một chút, xong cảm thấy vẫn .”
Dù cũng là từng tham gia ít cuộc thi mỹ thực, tố chất tâm lý của Lâm Sở Trì tuyệt đối thành vấn đề, cộng thêm cô cầm d.a.o lên liền đắm chìm trong việc nấu nướng, dĩ nhiên sẽ quá nhiều căng thẳng với ống kính.
Hai tán gẫu lâu, trong đoàn phim bỗng tới, ngữ khí mang theo kích động chào: “Cố thần, ở đây?”
Đừng thấy Cố Hoài Dục chỉ là một nhạc sĩ, nhưng hâm mộ của cũng ít, chỉ cái danh xưng liền , tới là hâm mộ của .
Đại khái là bình thường ít khi ký tên cho khác, đối phương cũng nhắc chuyện , khen bài hát mới của một chút, xin chụp hình chung chủ động rời .
Lâm Sở Trì thấy cảnh , khỏi nghĩ tới đây khi cô đưa chữ ký xin giúp Triệu Nguyệt cho cô , cô tung tăng nhún nhảy ngay tại chỗ, gọi là hưng phấn.
Cô nhếch môi , tiện tay cầm kịch bản lên .
Thiết lập của nhân vật Lâm Thất Thất trong kịch bản là một si tình, sở dĩ cô còn trẻ mở phòng ăn trong khuôn viên trường vì lập nghiệp, mà là vì cô và bạn trai yêu đương ở trong trường, kết quả lúc nghiệp, đối phương vì cứu cô mà xe đ.â.m.
Cô là cô nhi, từ nhỏ giấc mơ lớn nhất là thể một gia đình, khó khăn lắm mới gặp đúng ở thời đại học, tình cảm của họ tới mức dự định nghiệp xong sẽ kết hôn, thể chịu đựng đả kích như .
Nếu khi đối phương yêu cầu cô mang theo cả phần của mà sống tiếp, sợ là cô cùng . Mà bây giờ, cô chỉ thể nơi ký ức nhiều nhất với .
Cố Hoài Dục từng kịch bản, dĩ nhiên cô đóng nhân vật nào, thấy cô nghiêm túc nên quấy rầy, mà ngẩng đầu về nơi đang phim.
Vốn dĩ cảnh của Lâm Sở Trì nhiều lắm, cảnh đêm hiện tại càng liên quan gì tới cô, cho nên về cơ bản, năm sáu giờ chiều là thể tan .
Thực nếu thật sự , thời gian cô cần lên sân diễn trong một ngày cũng chỉ vài tiếng như thế, nhưng dù cô cũng là đầu phim, còn nhiều thứ học, lúc cảnh còn ở bên cạnh và học hỏi nhiều hơn.
Cho nên đây cô còn nghĩ lúc phim thể về nhà ăn nấu ăn, bây giờ hiển nhiên lắm.
Nhà ăn 1 mất cô, lúc các sinh viên đều nhịn khẽ thở dài.
Trong cửa sổ 7, tay nghề của cha Lâm tiến bộ nhiều so với đây, nếu từng ăn qua tay nghề nấu nướng của Lâm Sở Trì, các sinh viên thể sẽ cảm thấy khá ngon, đáng tiếc, nếu.
đại khái là do thói quen, cho dù Lâm Sở Trì vắng mặt, vẫn nhiều sinh viên vô thức tới đây xếp hàng.
“Bà chủ, khi nào Thất Thất thể ?”
“Sao, cơm dì nấu ngon đến thế ?” Mẹ Lâm thấy các sinh viên đều hỏi con gái khi nào , cố ý hỏi.
Sao các sinh viên thể , lượt xua tay bày tỏ .
Mẹ Lâm họ thích tay nghề của con gái bao, thực vui, thấy họ đều rầu rĩ vui, bà lấy dưa cải cắt sẵn bày .
Nhìn thấy dưa cải khai vị do chính tay Lâm Sở Trì , cuối cùng các sinh viên cũng vui hơn một chút.
“Cảm ơn bà chủ.”
Người tới cửa sổ 7 ăn cơm vẫn ít, nhưng suy cho cùng vẫn bằng lúc Lâm Sở Trì ở đây.
Ngược là lầu, việc buôn bán trong cửa sổ 9 hơn đây một chút, nhưng Phùng Ngọc Ngọc sinh viên xếp hàng bên ngoài, biểu cảm cũng vui vẻ mấy.
Không cô chê đông xuể, chủ yếu là Lâm Sở Trì vắng mặt, cô ăn cơm cũng ngon, thể vui nổi.
Ngày tháng dần trôi, Lâm Sở Trì dựa tay nghề nấu nướng ngược ở trong đoàn phim như cá gặp nước.
Bản đoàn phim lớn, nếu nhất định , nổi tiếng nhất ngược là Cố Hoài Dục – quan hệ với cô, cộng thêm cô nấu ăn ngon như thế, với cô còn kịp, ai sẽ đắc tội cô.
“Thất Thất uống sữa.”
“Trà sữa gì ngon chứ, Thất Thất uống coca.”
“Không cần , nước lê hấp đường phèn.” Lâm Sở Trì giơ ly giữ nhiệt lên .
Luyện thoại vẫn hao cuống họng, cho nên dạo cô thường nấu các loại nước thanh phổi ấm giọng uống.
Thấy cô đồ uống, tiếp cận mới rõ mục đích.
“Thất Thất, lát nữa cô nấu ăn thể nấu nhiều một chút ?”
Mỗi cảnh của Lâm Sở Trì, trong đoàn phim sẽ bay lên mùi thơm khiến thèm c.h.ế.t. Mới đầu với Lâm Sở Trì, cũng chỉ thể thèm, ngoài diễn viên, cũng chỉ đạo diễn Vương dựa phận chiếm chút đồ ăn.
Mà khi dân thiết, sớm thèm thuồng cũng còn rụt rè nữa, hoặc là đợi xong giành ăn, hoặc là tạo quan hệ với Lâm Sở Trì ăn ké một chút.
Hôm nay cảnh ăn, hơn nữa còn là nữ chính và các bạn cùng tụ tập ăn uống. Trong kịch bản, nữ chính hào quang nhân vật chính bây giờ trở thành bạn của Lâm Thất Thất, mối quan hệ , cô tới phòng ăn ăn cơm liền đãi ngộ bà chủ đích xuống bếp.
“Được.” Lâm Sở Trì luôn dễ chuyện, lập tức đồng ý.
Bây giờ tất cả trong đoàn đều thiết gọi cô là “Thất Thất”, thấy cô đồng ý, cô gái nhỏ vốn thích ăn vui vẻ tới mức trực tiếp giang tay ôm chầm lấy cô.
Cố Hoài Dục thấy cô khác ôm, đối phương còn cọ hai cái trong lòng cô, môi mỏng mím .
“Thất Thất.”
Nhìn thấy đối phương ôm cô cả buổi, cuối cùng Cố Hoài Dung nhịn gọi một tiếng.
Hai vốn quan hệ khá , khi đoàn phim ngày nào cũng ở cùng , bây giờ tới mức thể hơn.
Nghe thấy gọi , Lâm Sở Trì đáp một tiếng, cô gái nhỏ đang ôm cô buông tay, cô thẳng tới.
“Gọi chuyện gì?”
Cố Hoài Dục hắng giọng, đó bày tỏ cổ họng khó chịu, hỏi cô thể rót cho ly nước lê hấp đường phèn .
Lâm Sở Trì dùng loại ly giữ nhiệt khá lớn, bên còn kèm theo cốc nhỏ, tiện chia sẻ với khác.
Nghe cổ họng thoải mái, cô quan tâm hỏi han vài câu lập tức cầm ly giữ nhiệt tới rót cho uống.
“Ngày mai cũng mang chút nước cho .”
“Được.” Cố Hoài Dục từ chối, trực tiếp gật đầu đồng ý.
Lâm Sở Trì cũng rót cho một ly lê hấp đường phèn, bên cạnh chậm rãi uống với , nghĩ tới gì đó bèn thuận miệng hỏi: “Bài hát của như thế nào ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-97-ca-vuoc-tuong-tu.html.]
“Ca từ hòm hòm , nhạc khúc còn thiếu một chút.” Cố Hoài Dục xong, tiện tay đưa bản thảo cho cô xem.
Thứ như bản thảo quan trọng, đặc biệt là bản thảo ca khúc do .
hai bọn họ một , một để ý, một chịu đưa, một tự nhiên nhận lấy.
Bảo Lâm Sở Trì , cô chắc chắn , nhưng đối với xong kịch bản như cô mà , vẫn thể ca từ phù hợp với kịch bản cỡ nào.
Cô một lượt từ đầu tới cuối, lúc ngẩng đầu lên , trong đôi mắt hạnh lộ bái phục: “Anh , chỉ ca từ , trong đầu hiện nhiều tình tiết.”
Lúc Trương Dự tới, thấy họ tính cách cô độc của cùng khác xem một tờ giấy ở cự ly gần, lập tức cảm giác bừng tỉnh ngộ.
Anh là thích bên phía Cố Hoài Dục, Cố mất sớm, tuy họ là em họ nhưng nếu quan hệ thiết thì chắc chắn là . Cho nên Trương Dự xin nhạc thuần túy là thử vận may, chừng trúng lúc tâm trạng của liền đồng ý.
khi thật sự đồng ý, thật, Trương Dự vẫn thụ sủng nhược kinh, thậm chí hối hận vì qua với họ nhiều. Đương nhiên, hối hận thì hối hận, nhưng đây cũng qua , chủ yếu vẫn là đối phương khó hẹn.
Vốn dĩ Trương Dự còn tưởng rằng do dạo rảnh rỗi, cộng thêm nể mặt là thích, bây giờ thấy cảnh , nghĩ tới khi đoàn liền như hình với bóng với Lâm Sở Trì, còn gì hiểu nữa.
Vốn dĩ là tới thông báo Lâm Sở Trì chuẩn cảnh tiếp theo, bây giờ nhịn , cầm điện thoại chụp hình về phía đó, đó càng càng cảm thấy xứng đôi.
“Em ở đó ngốc cái gì?” Cố Hoài Dục vốn chú ý tới , nhưng ai bảo cầm điện thoại trực tiếp ngốc thành tiếng, cũng đang xem cái gì.
Trương Dự thu liễm nụ mặt, đó tới quanh hai họ. Là một đạo diễn, lực quan sát của vẫn nhạy bén, dĩ nhiên phát hiện lẽ hai đều hảo cảm với , nhưng vẫn chọc thủng tầng cửa sổ giấy đó.
Nghĩ tới nhà họ chỉ còn một cô đơn lẻ bóng, nếu thể tìm bạn đời, trưởng bối họ hàng trong nhà cũng thể yên tâm, Trương Dự cảm thấy em họ như nên hỗ trợ một chút.
“Anh họ, hứng thú với nhân vật khách mời ?”
“Không hứng thú.”
“Anh em hết, đừng từ chối nhanh như thế.” Trương Dự xong đợi từ chối nữa, : “Đạo diễn Thất Thất đóng phim tồi, cân nhắc cần thêm chút cảnh diễn hồi ức cho cô , nếu cảnh hồi ức thì tìm một bạn trai cho cô .”
Anh xong, Lâm Sở Trì nhíu mày: “Trước đây cảnh tình cảm ? Cái diễn.”
“Khoảnh khắc hồi ức mà thôi, chỉ vài phân đoạn đơn giản, khó diễn, hơn nữa quan hệ giữa cô và họ như thế, còn sẽ diễn dễ dàng , nãy các cạnh chuyện, bầu khí đó , tùy tiện vài đoạn là ok.”
Anh lựa lời đơn giản như thế, Lâm Sở Trì xong còn bài xích như thế nữa.
Trương Dự thấy , thừa cơ sang họ : “Như thế nào, họ, nếu diễn , nếu thì em trường tìm một bạn nam diễn.”
“Có thể.”
Thấy đồng ý, Trương Dự lập tức cảm thấy quả nhiên đoán đúng , xoay liền chuẩn với đạo diễn tin , nhưng khi hai bước, bỗng nhiên nhớ mục đích tới đây, vội vàng đầu với Lâm Sở Trì, bảo cô chuẩn cảnh tiếp theo.
Đối với đạo diễn mà , đây quả thật là tin , vốn dĩ ông còn xác định nên thêm cảnh hồi ức của Lâm Thất Thất , bây giờ Cố Hoài Dục đồng ý diễn viên khách mời, trực tiếp đập bàn, thêm, chắc chắn thêm.
Phải tuy Cố Hoài Dục là diễn viên nhưng hâm mộ của ít, nếu tin tức diễn viên khách mời truyền , tuyệt đối thể thu hút ít đu phim.
Sau khi Trương Dự rời , Lâm Sở Trì nghĩ nhiều về chuyện Cố Hoài Dục diễn viên khách mời, mà cô hỏi: “Anh thích ăn cá vược như thế nào?”
Lát nữa cô nấu một bàn đồ ăn, món ăn đạo diễn bảo cô tự xem mà , cô nhớ trong nguyên liệu cá vược, thế là thuận miệng hỏi như .
“Cá vược tương tư.”
Nghe thấy lời của Cố Hoài Dục, Lâm Sở Trì chút ngạc nhiên: “Không ngờ thích ăn cá vị chua ngọt, hôm nay cá vược nhiều, đợi lát nữa nấu thêm vài con, nhớ tới lấy.”
Người trong đoàn phim đều cô nấu nhiều một chút, thậm chí trợ lý sản xuất còn cố tình chuẩn nhiều nguyên liệu, dĩ nhiên cô ngại nhắc nhở quan hệ với .
“Được.”
Lúc khác phim, Cố Hoài Dục chắc sẽ xem hết cả quá trình, nhưng khi tới phiên cô, tuyệt đối xem nghiêm túc.
Thực cũng chỉ , mỗi trong đoàn phim thấy Lâm Sở Trì diễn, cũng đều nhịn dồn ánh mắt lên cô. Hết cách, ai bảo khi cô nấu ăn, mang theo loại khí tràng thể rõ, cực kỳ thu hút ánh .
Trên thực tế, ngay cả đạo diễn Vương mỗi phân đoạn của cô, thấy cảnh cô trong bếp, cả sẽ giống như phát sáng, trong lòng đều sinh ý nghĩ một bộ phim mỹ thực.
Nữ chính “ngày hè” là sinh viên khoa âm nhạc, rõ ràng cô là một cô gái xinh thanh thuần ngọt ngào, nhưng từ nhỏ chịu ảnh hưởng của ông nội, nhạc khí yêu thích nhất là đàn nhị.
Trong tình tiết, cô cùng bạn tới tụ tập ăn uống, là bởi vì cô tham gia cuộc thi trong trường giành giải thưởng, cho nên tới ăn mừng.
Sau khi nữ chính và bạn phòng ăn chạm mặt với Lâm Thất Thất, một máy đang cuộc chuyện bàn của nữ chính và bạn, một máy khác thì đang Lâm Thất Thất nấu ăn.
Đầu tiên là canh sườn rau củ, đó là thịt kho, cánh gà giòn cháy tỏi, trứng xào cà chua, vịt nấu bia, ngô xào hạt thông, cuối cùng là cá vược tương tư.
Sáu món một canh, mỗi món ăn đều đủ hương sắc, chỉ riêng mùi thơm thể khiến thèm c.h.ế.t, nhất thời khắp nơi trong đoàn phim đều là tiếng nuốt nước bọt.
Sau khi hương thơm ngày càng ngào ngạt, ngay cả mấy diễn viên vốn đang bàn yên lành thoại đều nhịn đầu sang bên nhà bếp.
May mà trong tình tiết, Lâm Thất Thất vốn dĩ chính là dùng tài nấu nướng của dẫn dắt phòng ăn nổi tiếng trong trường, hành vi của họ cũng tính là thoát khỏi kịch bản.
“Thơm quá.”
Một diễn viên lỡ miệng thốt lên một câu thoại trong kịch bản, nữ chính vô thức tiếp lời: “Quả thật thơm, tay nghề của Thất Thất cừ quá.”
Có cảnh nấu ăn mê bên phía Lâm Thất Thất, họ loại cảm thán bình thường, vì đạo diễn Vương vẫn hô “cắt”, mà tiếp tục như .
Không mấy món khác, chỉ riêng tốc độ g.i.ế.c cá trong vòng mười mấy giây mà Lâm Sở Trì phô khi nấu cá vược tương tư, cảnh tượng đó trông quả thực như tự mang theo hiệu ứng.
Hiện tại món ăn nấu xong dĩ nhiên phục vụ bê lên bàn , mặt ở đây từng món ăn đầy đủ hương sắc đó, ngưỡng mộ mấy ở vị trí đó.
Nữ chính bọn họ cơm ngon canh ngọt bàn, trong lòng đều cảm thấy nhận bộ phim thật sự quá hời, khắc chế ý niệm ăn thỏa thích, ăn tiếp tục thoại.
“Thịt kho ngon quá, mỡ mà ngấy.”
Thịt kho cắt theo kích thước mạt chược gắp lên, ở đũa cảm giác óng ánh nhúc nhích, ống kính vốn ở mặt của họ trực tiếp chuyển lên đũa đặc tả thịt kho.
May mà trong thoại của đoạn vốn dĩ cũng khen đồ ăn bàn, họ vô thức tăng thêm vài câu cảm thán cũng chẳng qua khiến cảnh tăng thêm cảm giác chân thực hơn.
“Cánh gà cũng ngon, ngoài giòn trong mềm, ăn cực kỳ thơm.”
Vừa ăn trong lòng họ đều , dù thì đồ ăn ngon như thể ăn thoải mái, thực sự dày vò.
Món cá vược cuối cùng là do Lâm Sở Trì đích bưng tới, bề mặt cá vược màu đỏ tươi rưới lên chút vừng trắng, trông mê .
Cô vài câu với nữ chính, khéo léo từ chối lời mời cùng xuống ăn của đối phương, đó rời .
“Cá vược tương tư, Thanh Thanh, thành thật khai báo, đang tương tư ai.”
Thanh Thanh chính là nữ chính của bộ phim , câu thoại do biên kịch đột nhiên nảy sinh linh cảm nhất thời sửa khi danh sách món ăn của Lâm Sở Trì.
“Bớt bậy, nhiều đồ ăn ngon như cũng chặn miệng của ?” Thanh Thanh liếc cô một cái .
Một diễn viên khác đặt mắt lên cá vược, cũng may miệng còn quên thoại: “Còn thể tương tư ai, chắc chắn là vương t.ử piano cùng xếp hạng nhất với hôm nay .”
“Các còn như nữa tớ sẽ giận đấy, cũng tớ ghét tên đó nhất.” Thanh Thanh xong, trực tiếp kéo cá tới mặt : “Tớ chỉ ăn cá vị chua ngọt mà thôi, các câu lấy nhiều lời như thế, nếu như , tớ ăn một là .”
“Ai bọn tớ ăn, đừng hòng ăn một .”
“ đó.”
“Không các cá vược tương tư chính là đang tương tư , ăn cũng , các xem, các đang tương tư ai.”
Sau khi cảnh kết thúc, đều thở phào một , cuối cùng nữ chính bọn họ thể thả lỏng thoải mái ăn cơm , khác thì xông về phía nhà bếp.
Trong nhà bếp, canh sườn rau củ còn một nồi lớn, mấy món khác, lúc Lâm Sở Trì cảnh cũng nấu ít, bây giờ hiển nhiên đang nhắm tới những món .
“Để cho một chút.” Đạo diễn Vương ở khá xa nhà bếp, thấy họ đều xông tới, lập tức la to.
Trước đây ông ăn một ít, lúc ai còn quan tâm tới ông , trực tiếp cầm bát thể giành bao nhiêu thì giành.
Lúc họ điên cuồng giành , Cố Hoài Dục sớm chuẩn bưng cả con cá vược tương tư ung dung về chỗ ăn.
Thế còn tính, bàn nhỏ bên cạnh còn hai bát canh sườn rau củ mà Lâm Sở Trì đặc biệt bưng tới, hiển nhiên một bát cho .
“Cá ngon, là cô ăn một chút.” Cố Hoài Dục hỏi.
Cá vược tương tư vị chua ngọt cực kỳ khai vị, đồng thời vị chua ngọt đó che đậy vị tươi của bản con cá, ăn ngon.
Cá vược tương tư (Cá vược sốt chua ngọt)
“ ăn.” Lâm Sở Trì lắc đầu, bưng bát canh đó của chậm rãi húp.
Người nấu ăn bất luận món ăn nấu ngon cỡ nào, thể là quá trình nấu ngửi vị no , bình thường đều sẽ cảm giác thèm ăn giống như những đợi ăn.
Thấy cô ăn, Cố Hoài Dục mới hạ đũa nhanh hơn, chỉ cảm thấy đây là cá vược ngon nhất từng ăn.
Ở gần đó, khi giành đồ ăn xong, ai nấy đều cặm cụi ăn ngẩng đầu.
“Quá ngon, thịt kho ngon như chứ?”
“ vẫn là đầu ăn loại cá , chua chua ngọt ngọt, thịt cá tươi mềm còn tanh, quá ngon.”
“Chẳng trách gọi là cá vược tương tư, vị chua ngọt giống như tương tư , ăn đến nỗi chút nhớ mối tình đầu .”
Trước đây, đạo diễn Vương ăn một thật lòng khiến căm phẫn, lúc ông chỉ giành một bát canh, còn đầu cá cá vược tương tư miễn cưỡng dính chút thịt cá.
Nói thật, đầu cá là nể tình ông là đạo diễn, cuối cùng quá tuyệt tình, nếu ông ngay cả đầu cá cũng giành .
“Mọi quá đáng quá.”
Đạo diễn Vương còn xong, bên cạnh lập tức : “Đạo diễn thích đầu cá thì cho ăn, thích ăn đầu cá.”