Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 93: Gà Cung Bảo
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
Beta: Rya
Nghe trong lời cô ý chỉ tặng một hôm nay, trong mắt Lâm Sở Trì đầy bất đắc dĩ.
Nhìn thấy Phùng Ngọc Ngọc chịu nhận gà, cũng kiên quyết lấy tiền, Lâm Sở Trì chỉ thể giữ lúc cô xong định chạy.
“Thất Thất cô cứ nhận , nguyên liệu chỗ đủ dùng , lấy về sẽ lãng phí.”
Phùng Ngọc Ngọc ngờ sức của cô lớn như thế, cô nắm cánh tay vốn thoát , cựa quậy hy vọng cô buông tay.
“ , lấy sổ và b.út của cô dùng một chút.” Lâm Sở Trì xong liền thả cô .
Trong mắt Phùng Ngọc Ngọc lộ nghi hoặc, nhưng cô dùng vẫn lập tức móc sổ và b.út mang theo bên từ trong túi của .
Cô vươn tay nhận lấy, lập tức lật sổ nghiêm túc bên .
Nhiều gà như thể lãng phí, nếu đồ trả , tiền cũng trả , Lâm Sở Trì chỉ thể nghĩ cách giúp cô chiên gà ngon hơn, cũng tính là nhận phần ‘học phí’ .
Đương nhiên, cũng hôm qua Lâm Sở Trì giấu giếm gì, cô tay cầm tay chỉ dạy, Phùng Ngọc Ngọc học cũng hết cách.
Học nấu ăn thiên phú quan trọng nhất, nhưng cũng thể chút linh khí nào ở phương diện , nếu dạy học thường quy dạy cô , Lâm Sở Trì chỉ thể dùng cách cứng nhắc.
Thứ gọi là cách cứng nhắc chính là định chi tiết tất cả quá trình chiên gà, ví dụ tỉ lệ ướp gia vị cụ thể tới mỗi loại bao nhiêu gam, bột phủ cũng như , còn nhiệt độ dầu khi chiên gà, thời gian chiên gà đều dùng con cụ thể .
Thực bên ngoài nhiều cửa hàng gà rán đào tạo nhân viên chính là dựa theo cách , là ngon đỉnh bao nhiêu, ít nhất mở cửa hàng kinh doanh thành vấn đề.
Lúc Lâm Sở Trì xong trả sổ cho cô , Phùng Ngọc Ngọc lập tức sáng mắt lên.
“Thất Thất cô thật .” Cô cầm sổ nhỏ hưng phấn vươn tay ôm chầm lấy Lâm Sở Trì, cảm động tới mức .
Lâm Sở Trì thấy cô cảm xúc hóa giống như một đứa trẻ, vươn tay vỗ vỗ cô an ủi : “Đi thôi, cùng cô thử xem.”
Ai mộng tưởng, mộng tưởng của cô thành khi xuyên việt, ngược cũng ngại giúp đỡ mộng tưởng cho khác.
“Không cần, Thất Thất cô rõ ràng như thế, nếu dựa theo cái thực hiện từng bước còn , chính là một kẻ ngốc.”
Hôm qua Phùng Ngọc Ngọc từng cô , nhận hành vi quá đỗi quen thuộc sẽ tạo thành quấy nhiễu cho khác, vốn dĩ hôm nay tặng quà xong quấy nhiễu cô, ngờ vẫn phiền cô phí tâm vì .
cầm sổ nhỏ đầy kiến thức chiên gà trong tay, cô kích động, xong bèn ôm sổ chạy lên lầu.
Lâm Sở Trì thấy cô tự thử nên cũng đuổi theo, thu hồi tầm mắt một đống gà .
“Con gái, nhiều gà như ?” Mẹ Lâm hỏi.
“Nhân lúc còn tươi nấu thôi.”
Phẩm chất gà do nông trại nhà Phùng Ngọc Ngọc xuất thật sự , nấu lúc còn tươi hơn là lấy đông lạnh.
Nghĩ tới hôm qua sinh viên ăn gà cung bảo, Lâm Sở Trì cảm thấy hôm nay thể thỏa mãn họ.
Nấu gà cung bảo thể thiếu đậu phộng, nhân lúc bây giờ còn sớm, cha Lâm ngoài mua ít đậu phộng, còn hành tây nấu gà cung bảo mang về.
Gà cung bảo dùng thịt đùi gà nấu mới ngon, khi cha Lâm ngoài, Lâm Sở Trì bắt đầu tiến hành c.h.ặ.t gà.
Chỉ thấy cô cầm d.a.o c.h.ặ.t xương, đầy một phút cắt riêng đùi gà , nhân tiện lóc xương đùi gà cắt thành miếng nhỏ, phần còn trực tiếp c.h.ặ.t kèm xương.
Đợi cô c.h.ặ.t xong, chỉ thấy một chậu to thịt đùi gà xương, một chậu to khác là miếng gà kèm xương, còn một chậu là xương đùi gà lóc .
Thịt đùi gà dĩ nhiên là dùng để nấu gà cung bảo, miếng gà cô định kho, xương đùi gà cũng thể lãng phí, thể giữ hầm canh.
Mẹ Lâm vốn còn định xử lý gà giúp cô, thấy động tác của cô lưu loát như thế, bà dứt khoát rửa nguyên liệu khác.
“Wow.”
Mặc kệ lúc nào, khi các sinh viên tới nhà ăn thích tới cửa sổ 7 một cái . Lúc thấy cô cầm d.a.o xẹt xẹt xẹt mấy cái c.h.ặ.t xong cả con gà, họ khỏi kinh hô lên.
“Kỹ thuật dùng d.a.o nhanh quá, c.h.ặ.t xong một con gà e là cần tới một phút.”
“Cảm thấy lẽ tới một phút.”
Có sinh viên tò mò, dứt khoát dùng điện thoại mở đồng hồ đếm giờ tính, kết quả phát hiện thật sự tới một phút, mới hơn năm mươi giây.
“Mẹ ơi, xuống lầu cũng chỉ năm mươi giây, chỉ với từng thời gian Thất Thất thể c.h.ặ.t xong một con gà, hơn nữa còn thời gian lóc xương .”
“ c ởi quần cũng chỉ năm mươi giây.”
“Cậu lấy ví dụ thì lấy ví dụ, ở nơi đông ngươi c ởi quần cái gì.”
“Đậu xanh, rõ ràng là tự suy nghĩ đen tối, buổi tối ngủ c ởi quần là tắm c ởi quần.”
“Hôm nay coi như hiểu cái gì gọi là Bào Đinh mổ bò .”
Đương nhiên, cảm thán xong kỹ thuật dùng d.a.o của Lâm Sở Trì lập tức phản ứng : “Thất Thất, hôm nay chị nấu món mới gì?”
“Hôm qua trong các em ăn gà cung bảo , định nấu gà cung bảo với gà kho.” Lâm Sở Trì chuyện, đồng thời tay cũng dừng, c.h.ặ.t xong một con gà.
Động tác của cô thành thạo điêu luyện, nếu luôn bấm đồng hồ quan sát sẽ phát hiện, hơn năm mươi giây là cực hạn của cô, tốc độ c.h.ặ.t gà của cô ngày càng nhanh.
Bản cô cảm thấy gì, nhưng sinh viên bên ngoài cô cầm d.a.o xẹt xẹt xẹt, lo lắng cô, đó dám chuyện với cô nữa.
dám chuyện với cô cũng ảnh hưởng họ vui mừng: “Quá tuyệt, em thích ăn gà cung bảo nhất.”
“Em cũng thích, hơn nữa em lâu lắm ăn món .”
“Gà cung bảo do Thất Thất nấu chắc chắn ngon.”
“Hu hu, chín giờ rưỡi em một tiết, đợi tan học tới xếp hàng cũng kịp .”
Bình thường còn đỡ một chút, nhưng mỗi cửa sổ 7 món mới, xếp hàng cực kỳ nhiều, nghĩ thôi khiến lo lắng.
Bên cạnh sinh viên thuận miệng an ủi: “Tiết chín giờ rưỡi lẽ kịp, tan học chạy nhanh một chút.”
Biết hôm nay Lâm Sở Trì nấu món mới, còn là gà cung bảo và gà kho, nhiều sinh viên tiết buổi sáng ăn sáng xong liền đợi ở nhà ăn định .
Lâm Sở Trì dùng d.a.o nhanh cách mấy cũng tốn ít thời gian để xử lý xong nhiều gà như thế, c.h.ặ.t gà xong, cô bỏ miếng gà sang một bên , bắt đầu ướp thịt đùi gà dùng để nấu gà cung bảo.
Cha Lâm mua xong đồ về, cô đặt thịt đùi gà ướp xong sang bên cạnh chuẩn dùng, bắt đầu bắt tay rang đậu phộng.
Bỏ đậu phộng trong chảo ít dầu rang bằng lửa nhỏ, mùi thơm đặc hữu của đậu phộng rang nhanh từ nhà bếp bay .
Đậu phộng vốn chính là loại nguyên liệu thơm, gà cung bảo còn thấy, các sinh viên chỉ ngửi mùi thơm của đậu phộng rang liền thèm.
“ bỗng nhiên ăn đậu phộng rang.”
“ cũng ăn, đậu phộng do Thất Thất thơm quá.”
Nếu ở nhà , họ còn thể chạy nhà bếp ăn trộm một chút, bây giờ cũng chỉ thể nghĩ mà thôi.
Đậu phộng rang đặt sang bên cạnh chuẩn dùng, Lâm Sở Trì cắt hành tây thành hạt lựu.
Thịt đùi gà ướp mười lăm phút là phù hợp nhất, quá ngắn quá dài đều . Tính cũng đủ thời gian , cô bắt đầu bỏ ớt nhị kinh điều chuẩn sẵn trong chảo đảo bằng lửa nhỏ.
Khẩu vị gà cung bảo thuộc kiểu sốt cay ngọt, cho nên ăn ngon thì xào hương thơm của ớt.
Rất nhiều quán ăn bên ngoài nấu gà cung bảo sẽ bỏ dưa chuột, cà rốt, Lâm Sở Trì dùng hai nguyên liệu , gà cung bảo cô ngoài thịt đùi gà, chỉ đậu phộng rang, hành tây.
“Thơm quá.”
Khi mùi thơm của gà cung bảo bắt đầu bay , các sinh viên đều vô thức nhắm mắt say mê trong đó.
Món ăn dùng lửa lớn, cho nên nấu nhanh, khi xong xuôi liền trực tiếp múc đồ ăn khỏi chảo, gà cung bảo phủ đều sốt lên trông vẻ ngoài ngon.
Các sinh viên sớm hương thơm cho thèm thuồng thấy món ăn nấu xong, giành quẹt thẻ : “Em một phần cơm phủ gà cung bảo.”
Bên ngoài cửa sổ 7, khi họ giành mua cơm phủ gà cung bảo, lúc Phùng Ngọc Ngọc lầu cũng đang bận rộn.
Cô cầm phương pháp chiên gà do Lâm Sở Trì cho lập tức tìm nhiệt kế đo nhiệt độ dầu, còn cân nhỏ cân đồ.
Lâm Sở Trì cho cô giáo trình kiểu đồ ngốc, cô dựa theo những gì bên , chỉ cần sai sót, gà rán tuyệt đối thành vấn đề.
Phùng Ngọc Ngọc về cửa sổ nhà thử một lúc, gà rán quả nhiên tiến bộ hơn hôm qua nhiều.
Phương pháp như đối với Lâm Sở Trì mà cứng nhắc, mùi vị gà rán sẽ gian nâng cấp quá lớn, nhưng đối với Phùng Ngọc Ngọc mà phù hợp.
Ngoài bột phủ thể còn luyện thêm mới thể nắm chắc chừng mực, bây giờ tỷ lệ thất bại khi cô gà rán giảm thấp nhiều, trong mười cái thể chỉ một hai cái sẽ như thế.
Đương nhiên, dựa cách cứng nhắc , cô gà rán giống như Lâm Sở Trì cũng là thể nào, dù thì nhiệt độ dầu bất biến, cho dù nhiệt kế cũng cần tự nắm chắc, còn thời gian chiên gà, lúc cô vớt lở thời gian một chút sẽ lố giờ.
đối với các sinh viên hôm qua cô theo Lâm Sở Trì học gà rán, hôm nay tới ăn thử, nếm qua cảm thấy vẫn .
“Không hổ là Thất Thất dạy , gà rán ngon hơn mua bên ngoài.”
Tốt gì cũng là phương pháp nấu và cách tẩm ướt do Lâm Sở Trì cho, Phùng Ngọc Ngọc là nghiêm túc, cho dù cô bao nhiêu thiên phú, dựa theo yêu cầu , nhận nhận định thành vấn đề.
Ướp gia vị ngon, nguyên liệu tươi, gà rán chiên mới ăn thơm thơm giòn giòn, sinh viên mua gà rán ăn ngon lành.
Ngược sinh viên từng ăn gà rán hiệu Thất Thất hôm qua cảm thấy gà rán vẫn ngon bằng cô , nhưng cũng thẳng đả kích khác.
Phùng Ngọc Ngọc thấy các sinh viên đều khen ngon, mặt lộ nụ vui vẻ.
Chính lúc , bỗng nhiên nhận tin nhắn bạn gửi tới, Lâm Sở Trì đang nấu gà cung bảo, lập tức ôm gà rán ăn xong chạy xuống lầu.
Gà rán ở cửa sổ 9 chỉ thể là đạt tới trình độ mở tiệm, mùi vị và độ tươi của nguyên liệu thể đ.á.n.h bại ít cửa hàng gà rán, nhưng vẫn tới trình độ thể chèn ép tất cả cửa hàng gà rán.
So , hiển nhiên vẫn là tay nghề của Lâm Sở Trì hấp dẫn các sinh viên hơn, hôm nay cô nấu cơm phủ mới, lượt chạy xuống lầu.
Phùng Ngọc Ngọc thấy cũng cảm thấy gì, dù thì buổi sáng tới giờ cô ít sinh viên công nhận, bây giờ vui còn kịp.
Gà cung bảo.
Nghĩ tới Lâm Sở Trì đang nấu gà cung bảo, Phùng Ngọc Ngọc cảm thấy thèm, dứt khoát tắt bếp đeo túi xuống lầu.
Thế là đợi sinh viên từ lầu hai xuống xếp hàng ở cửa sổ 7, đầu liền thấy cô cũng tới.
“Bà chủ, chị bán gà rán ?”
“Bán chứ, chị ăn cơm bán tiếp.”
Phùng Ngọc Ngọc là dễ gần, cộng thêm tuổi tác của cô vốn cũng lớn hơn những sinh viên mấy tuổi, nhanh chuyện hòa hợp với họ.
Qua học kỳ , bây giờ các sinh viên đều là fans não tàn của Lâm Sở Trì, tuy Phùng Ngọc Ngọc mới quen cô tới hai ngày, nhưng sớm mị lực nhân cách của cô chinh phục, bây giờ cũng là một fan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-93-ga-cung-bao.html.]
Hai bên túm tụm , chỉ tâng bốc Lâm Sở Trì thôi đề tài chuyện.
Đại khái là phát hiện tính cách của cô cởi mở, kiểu mong manh, sinh viên từng mua gà rán chỗ cô còn đưa kiến nghị cho cô : “Em cảm thấy chị thể phủ bột mỏng một chút, dày quá ăn thơm thì thơm, nhưng cũng dễ ngán.”
“Quả thật chị vẫn nắm vững phần phủ bột lắm, đợi ăn cơm xong sẽ tập thêm.”
Trong lúc chuyện, cuối cùng Phùng Ngọc Ngọc cũng xếp tới mặt, lập tức mỉm : “Thất Thất, gà cung bảo cô nấu thơm.”
Lâm Sở Trì nấu xong gà kho, thấy giọng của cô dứt khoát đích bưng .
“Sao cô xuống đây?”
“ tới ăn cơm .”
Lâm Sở Trì gật đầu, lúc cô quẹt thẻ, cô trực tiếp giơ tay ngăn : “Không cần , cô ăn gì?”
“Có thể lấy một nửa gà cung bảo một nửa gà kho ?” Phùng Ngọc Ngọc xong, nhân lúc cô lấy cơm cho vẫn nhanh ch.óng quẹt thẻ, quẹt thẻ xong cô liền vội vàng bưng cơm chạy .
Trong nhà ăn nhiều sinh viên lấy cơm xong đang ăn, về cơ bản trong bát họ đều là gà cung bảo.
Gà cung bảo cho tiêu và ớt ăn tê, cay, tươi, thơm, giòn, gà trơn mềm tươi thơm, đậu phộng thơm giòn miệng, ăn cực kỳ hao cơm.
“Không ngờ ở trường học còn thể ăn gà cung bảo chính tông như , thật sự ngon.”
“Có khác với gà cung bảo ăn bên ngoài, nhưng quả thật ngon, thịt gà mềm thấm vị, đậu phộng cũng thơm.”
Vị của gà cung bảo vô cùng cảm giác tầng bậc, sở dĩ nó là vị vải cay ngọt chính là vì ăn mặn ngọt chua mặn, giống vị của vải.
“Vừa nãy lúc Thất Thất rang đậu phộng thèm , bây giờ ăn quả nhiên thơm giòn, ngon giống như nghĩ.”
“Trước đây lúc ăn cơm ghét nhất là bên trong hành tây, hôm nay bỗng nhiên phát hiện, hành tây thế mà cũng ngon.”
Hành tây cắt thành hạt lựu trộn lẫn trong đậu phộng và thịt gà, khiến món ăn thơm hơn và màu sắc hơn.
“Nếu ớt cay, ngay cả ớt cũng c.ắ.n hai miếng.”
Gà cung bảo quá ngon, ngon tới mức các sinh viên lãng phí chút nào, cuối cùng lúc lựa ớt thế mà còn cho trong miệng m út vị .
Gà cung bảo chua ngọt vặn, ớt tươi thơm ăn cực kỳ tốn cơm, Phùng Ngọc Ngọc các sinh viên xung quanh khen, ăn vài miếng cơm lớn với thức ăn.
Ngon quá.
Gà cung bảo
Ăn xong gà cung bảo thơm ngát, Phùng Ngọc Ngọc bỗng nhiên suy nghĩ so với gà cung bảo cô , lấy gà nhà cho gà rán quả thật lãng phí.
Không chỉ gà cung bảo ngon, gà kho cho hành tây nâng vị cũng ngon.
Phùng Ngọc Ngọc gắp một khúc cánh gà đưa trong miệng, chỉ cảm thấy mềm tươi thấm vị. Gà kho đủ độ lửa, xương cánh gà cũng thể gặm , cô trực tiếp nhét cả trong miệng, cuối cùng phun xương vụn.
Thịt cánh gà vốn mềm, ngon cũng bình thường, điều hiếm nhất là thịt ở phần ức gà ăn cũng ngon, hề xơ chút nào.
“Đây là gà kho thần tiên gì.”
Phùng Ngọc Ngọc nhịn cảm thán, chỉ cảm thấy gà kho tươi mặn miệng, ngay cả xương cũng thấm vị, ngon tới mức khảm tim cô .
Gà kho
Da gà trơn nhẵn, thịt gà thấm vị, ngay cả thịt ức gà ăn cũng xơ, hành tây kết hợp bên trong giòn giã miệng, cô ăn căn bản dừng .
Sinh viên xếp hàng phía đều ăn gà cung bảo, sinh viên phía thì một nửa gà cung bảo một nửa gà kho, đương nhiên cũng lấy cả hai.
Buổi trưa kết thúc, sinh viên từ nhà ăn , mặt ai cũng mang theo vẻ thỏa mãn, hiển nhiên là buổi trưa ăn vui vẻ.
“Gà cung bảo đỉnh thật, từng ăn gà cung bảo ngon như , buổi tối còn tới ăn.”
“Gà kho cũng ngon, đặc biệt là nước, trộn cơm ăn siêu ngon.”
Cơm trưa mới ăn xong, họ mong nhớ cơm tối.
Buổi trưa bận rộn kết thúc, Lâm Sở Trì nghĩ ngợi lên lầu một chuyến.
“Thất Thất.”
Phùng Ngọc Ngọc thấy cô thì vui, lập tức cầm gà rán lên mời cô nếm thử.
Lâm Sở Trì nhận thử một miếng, thế nào nhỉ, thể bới ít , nhưng so với gà rán hôm qua tiến bộ nhiều.
“Không tồi.” Cô khích lệ một câu mới liệt kê chỗ cần chú ý.
Buổi sáng chỉ c.h.ặ.t gà c.h.ặ.t lâu, vẫn chút tốn thể lực, Lâm Sở Trì ở chỗ cô một lúc ngoài nghỉ ngơi.
Phùng Ngọc Ngọc cũng giữ cô , mà lấy sổ nhỏ nghiêm túc ghi chép những điểm chú ý cô mới nhắc tới.
Đầu xuân, cây liễu bắt đầu mọc chồi mới, Lâm Sở Trì con đường nhỏ bên hồ, cảm thấy cả đều thả lỏng.
Hôm nay cũng là để ý , vịt trời trong trường vốn dĩ thấy cô liền trốn ở giữa đường vỗ cánh tới phía cô.
Lâm Sở Trì thản nhiên nó, lúc nó sắp tới bên cạnh , cô đưa tay cầm cổ của nó, trực tiếp chuyển hướng giúp nó.
Vịt trời ép chuyển hướng ngửa đầu kêu một tiếng, vỗ cánh chuồn xa.
Sinh viên lân cận thấy cảm thấy buồn , đồng thời coi như hiểu vì vịt trời trong trường thấy cô liền trốn .
“Thất Thất, khi nào nấu vịt hầm .”
Lâm Sở Trì nhịn bật , nấu cũng nấu.
Buổi chiều.
Nhắm tới gà cung bảo và gà kho, tới giờ cơm, bên ngoài cửa sổ 7 đầy .
“Cậu , hình như đoàn phim mượn trường của chúng phim.”
“Thật giả ?”
“Không , tớ khác .”
Hai nữ sinh đang xếp hàng tán gẫu, phía họ bỗng nhiên chen : “Tớ cũng , hình như là thật.”
“Biết nam nữ chính là ai ?”
“Cái thì rõ, chỉ là phim vườn trường.”
“Đã mượn cả trường chúng , chắc chắn là phim vườn trường, tớ còn từng thấy hiện trường phim, nếu là thật, thì thể mở mang tầm mắt .”
“Nói chừng còn thể đoàn quần chúng.”
Chuyện còn xác định, họ cũng chỉ tán gẫu thế thôi, đợi lúc xếp tới cửa sổ, lực chú ý liền về ăn uống.
“Cháu lấy một phần cơm phủ gà kho, phiền dì cho cháu nhiều nước một chút.”
Mẹ Lâm là dễ chuyện, quả nhiên múc thêm nước.
“Cảm ơn dì.”
Gà kho chỉ da trơn thịt mềm, nước sốt vô cùng ngon, cơm trộn với nước sốt, cho dù đồ ăn cũng ngon.
Buổi trưa kịp , bữa tối Lâm Sở Trì lợi dụng xương đùi gà lóc buổi sáng, nấu một thùng canh lớn.
Nữ sinh lấy cơm xong liền múc bát canh, xuống vội vàng ăn.
“Cảm thấy hạnh phúc.”
Con sống ở đời, hai chữ ăn uống. Ăn cơm phủ thơm phức, húp thêm một ngụm canh xương thể ngon rớt lông mày, thực sự khiến tâm trạng vui vẻ.
“Dì ơi, cháu nửa bát cơm, đó lấy hai phần gà cung bảo.”
Có sinh viên dày lớn, nhưng cực kỳ thích ăn gà cung bảo cũng cách.
Sau khi cô lấy cơm, trực tiếp trộn đều cơm với gà cung bảo, cơm đều trộn đều thấm vị, ăn càng ngon.
“Người là cơm phủ gà cung bảo, là gà cung bảo phủ cơm.” Bạn bè thấy cách ăn của cô trêu chọc .
Đậu phộng rang sẵn đó cho khi đồ ăn lò, cho nên ăn cực kỳ giòn.
Đậu phộng thơm giòn, thịt gà mềm mại kết hợp với cơm thơm phức, quả thật chính là mỹ vị nhân gian. Sinh viên bạn trêu chọc gà cung bảo phủ cơm thèm lấy đũa, trực tiếp cầm thìa ăn từng miếng từng miếng, chỉ cảm thấy từng ăn cơm ngon như .
Cho tới khi bữa tối kết thúc, trong nhà ăn còn tàn lưu hương thơm tản .
Khi Lâm Sở Trì rời khỏi nhà ăn gặp Phùng Ngọc Ngọc, cảm thấy hình như cô lời với , bèn đưa túi vải bố đựng cơm cho mèo cho Lâm.
Khi cha Lâm cho mèo ăn, họ chậm rãi rớt phía .
“Sao , là chỗ nào hiểu trong việc chiên gà?” Lâm Sở Trì chủ động hỏi.
Phùng Ngọc Ngọc khẽ lắc đầu, ngữ khí lộ cảm kích: “Không , chỉ là cảm ơn cô.”
Gà rán cô hôm nay các sinh viên công nhận, so với hôm qua, việc ăn hơn nhiều.
“Cô cảm ơn nhiều , cần khách sáo như .”
Phùng Ngọc Ngọc ngữ khí ôn hòa của cô, bỗng nhiên nảy sinh khao khát bộc bạch.
“Thực gà rán là mộng tưởng của .”
Trong lòng cô đè nén nhiều lời luôn với ai, cũng vì rõ ràng mới quen Lâm Sở Trì hai ngày, cô bỗng nhiên suy nghĩ bộc bạch.
Thực Phùng Ngọc Ngọc một trai, trai lớn hơn cô bảy tuổi, nhưng năm cô tám tuổi, vĩnh viễn mất .
Người lớn luôn cảm thấy trẻ nhỏ gì cả, lúc đầu còn dỗ dành cô trai đến nơi xa, nhưng thực Phùng Ngọc Ngọc , trai giống như bà nội, vĩnh viễn sẽ về nữa.
Lúc Phùng Ngọc Ngọc còn nhỏ, trang trại trong nhà còn lớn như bây giờ, việc kinh doanh cũng dễ như bây giờ. Khi đó trai cô mới mười mấy tuổi thấy cha vất vả như thế, liền với em gái, mở một cửa hàng gà rán cực kỳ ngon, như gà trong nhà họ cần nghĩ cách bán ngoài nữa.
Thời đó, cửa hàng gà rán còn phổ biến như bây giờ, lẽ suy nghĩ của thiếu niên mười mấy tuổi đơn thuần, nhưng vẫn tính khả thi nhất định, đáng tiếc, thiếu niên hiếu thuận với cha , yêu thương em gái như bởi vì bệnh mà qua đời sớm.