Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 91: Gà rán

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .

Beta: Rya

Tối hôm tết Nguyên Tiêu, ít sinh viên đều hẹn ngoài chơi, nhưng sinh viên tới nhà ăn ăn sủi dìn vẫn ít.

Lúc trưa, cha Lâm thấy sinh viên đều khen sủi dìn mặn ngon, cũng nếm thử, cảm thấy quả thật mùi vị ngon.

Vốn dĩ họ cũng định ăn sủi dìn buổi tối, dù thì sủi dìn cũng ngon, hơn nữa còn thể bớt việc. Lâm Sở Trì đồng ý, dù thì cho dù một ngày ba bữa họ đều cảm thấy ngán, nhưng ăn như dày nào chịu nổi.

Để khiến cha Lâm tiếp tục ăn sủi dìn, cô trực tiếp dùng thịt và trứng gà trong nhà bếp nấu một nồi mì.

Mì trứng thịt sợi tỏa hương khắp nơi, cha Lâm thấy cô nấu mì xong , quả nhiên còn sẽ ăn sủi dìn cơm tối nữa.

“Thất Thất, em thể nếm thử mì chị nấu ?”

Lúc , nữ sinh xếp hàng nhất ngửi thấy hương thơm của mì bay từ trong nhà bếp, chỉ cảm thấy hương vị giống như sủi dìn.

Mì do Lâm Sở Trì nấu nhiều hơn so với gia đình ba họ ăn, thấy cô lên tiếng, cô bèn bưng phần mì dư tới bên cửa sổ để cô tự gắp.

“Cảm ơn Thất Thất.”

Tối nay bạn nữ vốn ăn sủi dìn mặn, thấy cô thật sự bưng mì tới cũng quá tham lam, trực tiếp gắp hai đũa trong bát .

Trong quán ăn bên ngoài cách ăn vằn thắn ăn kèm với mì, nhưng mì sợi ăn kèm với sủi dìn thật sự hiếm lạ.

“A, ngon quá.”

Sủi dìn thì cần nữa, sinh viên từng ăn ai khen, mì dùng thịt sợi và trứng gà nấu cũng ngon, bạn nữ ăn miếng đầu tiên liền hối hận vì gắp nhiều hơn một chút, nhưng cũng ngại gắp tiếp.

“Thất Thất, em cũng ăn mì.”

Bạn nam xếp phía bạn nữ mua xong sủi dìn, cửa sổ rời mắt.

“Mọi ăn đều thể tự gắp.”

Lâm Sở Trì xong, bạn nam cũng mặc kệ trong bát là sủi dìn ngọt, trực tiếp gắp ít mì bỏ lên bên .

Thịt sợi mềm, trứng gà tươi, dùng hai nguyên liệu kết hợp nấu mì tươi mặn vặn. Cho dù nước sủi dìn vốn trong veo mì nhuộm lên chút vị mặn, bạn nam cũng để ý, chỉ cảm thấy sợi mì trông như đồ ăn thường ngày ngon tới mức hận thể lấy đầy một bát lớn.

Sinh viên may mắn đều ăn ké mì, chỉ cảm thấy ăn mì cùng với sủi dìn chẳng những ảnh hưởng tới mùi vị sủi dìn, ngược cảm giác ngon hơn.

Lúc họ ăn đến thỏa mãn, cha Lâm cũng đều khen mì do Lâm Sở Trì nấu ngon.

Sau khi tết Nguyên Tiêu trôi qua, cửa sổ 7 bắt đầu bán cơm phủ trở , lúc các sinh viên tới xếp hàng vẫn nhịn nhớ sủi dìn ăn hôm qua.

Trong hàng ngũ ngoài chuyện về sủi dìn, còn bỗng nhiên nhắc tới chủ đề khác.

“Đợi lát nữa ăn cơm xong cùng tớ lên lầu mua gà rán , đây nợ bạn cùng phòng một nhân tình, hứa với mời ăn gà rán.”

“Từ học kỳ , gà rán lầu đóng cửa , ?”

“Thật sự đó, học kỳ tớ còn lên lầu hai, tại đóng cửa, định kinh doanh nữa ?”

“Không rõ nữa.”

“Vậy thôi, đợi lát nữa tớ ăn cơm xong đặt ship là .”

Họ chuyện xong, lên vài bước, bỗng nhiên thấy phía truyền tới tiếng huyên náo, xoay đầu liền phát hiện một nhóm trông giống sinh viên lắm đang gia nhập hàng ngũ.

“Sao cảm thấy họ giống trong trường chúng nhỉ.”

Cả trường nhiều sinh viên như thế, dĩ nhiên các sinh viên thể nào quen hết tất cả , sở dĩ cảm thấy như chủ yếu là vì cách ăn mặc của đám thiên về chín chắn, cộng thêm trong đó còn mấy rõ ràng gần ba mươi tuổi.

Có sinh viên còn thì thầm bàn tán, bạn nam xếp phía đám trực tiếp lên tiếng hỏi: “Các sinh viên trường chúng nhỉ?”

“Sao , chẳng qua nghiệp vài năm .”

Trong bọn họ quả thật sinh viên nghiệp đại học H, nhưng một , đàn ông lên tiếng mỉm .

Vốn dĩ các sinh viên vẫn chút bài xích việc ngoài giành cơm nhà ăn với họ, biểu cảm mới dần ôn hòa .

“Hóa là đàn , các thẻ cơm ?”

“Có.”

Tốt gì cũng nghiệp đại học H, về trường cũ mượn thẻ cơm khó.

Biết đám là đàn đàn chị nghiệp, các sinh viên lập tức thu hồi ánh mắt còn theo dõi nữa.

“Thơm quá, chỉ ngửi mùi thôi ai dám tin thế mà là mùi hương tỏa từ món ăn của nhà ăn.”

“Lúc đầu khi chúng học ở đây cơm ngon như thế để ăn chứ?”

Trong một nhóm sáu hai nghiệp từ đại học H, bốn khác là đồng nghiệp của họ.

Họ đều là nhân viên cùng một bộ phận, hôm nay vốn là ngoài tụ tập ăn uống, nhưng hai sành ăn trong đó bỗng nhiên nhắc tới nhà ăn đại học H từng lên hotsearch vài ngày , bày tỏ nếm thử.

Sở dĩ họ đưa kiến nghị là bởi vì trong bộ phận nghiệp đại học H, nếu họ cũng dám vọng tưởng.

Vừa đại học H gần công ty của họ, mà hai nghiệp đại học H nghĩ lâu về trường cũ, về thăm trường cũng , trực tiếp đồng ý.

Trong sáu bốn đến đại học H, dĩ nhiên hai còn sẽ từ chối, thế là họ cùng đến.

Lúc tới lượt họ, cửa sổ thịt kho, sườn chua ngọt, thịt xào cọng tỏi, khoai tây sợi chua cay.

“Thức ăn chỉ bề ngoài chắc chắn là ngon.”

Thịt kho thái từng miếng to cỡ khối mạt chược trông óng ánh, sườn xào chua ngọt đỏ au bóng bẩy, thịt xào cọng tỏi xanh biếc ướt át, khoai tây sợi chua cay cọng nào cọng đó, chỉ thôi khiến ăn.

Họ chọn cho phần cơm phủ thích, sáu đầy một bàn.

“Sườn xào chua ngọt thật sự đỉnh.” Cắn một miếng sườn, vị chua ngọt vặn vô cùng ngon.

“Thịt kho cũng ngon, từng ăn món thịt kho nào ngon như .”

“Từ khi nào cơm phủ ở nhà ăn đẳng cấp thế ?” Giám đốc bộ phận vốn dĩ gì, nhưng trong lòng luôn cảm thấy khó hiểu việc họ đều đến nhà ăn ăn cơm, nhưng khi ăn một miếng thịt kho béo mà ngấy, trực tiếp mùi vị chinh phục.

“Đây là nhà ăn bình thường, mà là nhà ăn từng lên hotsearch, vốn tưởng những tấm ảnh mạng đó filter mới trông mê như thế, bây giờ mới , vật thật còn hơn trong ảnh.”

“Quá ngon, xào món ăn bình thường như thịt xào cọng tỏi ngon tới như chứ?” Cọng tỏi giòn giòn thấm vị kết hợp với thịt sợi tươi mềm, ngon tới mức cô thể ăn hết một bát cơm to.

Bọn họ ăn liền vài miếng lớn bởi vì ngon, hai đầu tiên đề nghị tới đại học H ăn cơm mới nhớ dùng điện thoại chụp hình.

Sau đó chia sẻ lên mạng xã hội, khi khen nhà ăn đại học H rốt cuộc ngon cỡ nào, hai mới tiếp tục vùi đầu ăn cơm.

Ở trong nhà ăn, bàn của họ vẫn nổi bật, sinh viên tới nhà ăn thấy họ, đều nhịn thì thầm bàn tán: “Không chứ, ngoài tới nhà ăn chúng ăn cơm.”

“Dù thì trường chúng cũng lên hotsearch, mấy danh mà tới như họ cũng lạ gì.”

“Hi vọng đừng tới nữa, cơm Thất Thất nấu chúng còn ăn đủ.”

May mà dân cư mạng tới nhiều, nhưng tiền thời gian là bậc sành ăn thì thật sự nhiều như thế, cho nên đó cách dăm ba bữa thể thấy vài ngoài ở nhà ăn, nhưng quá nhiều.

Cuối tháng hai, khi học kỳ mới bắt đầu, cuối cùng cửa sổ gà rán vẫn luôn đóng cửa tới, nhưng là ông chủ cũ, mà là một bạn nữ trẻ hai mươi tuổi, tự giới thiệu tên là Phùng Ngọc Ngọc.

Những ở cửa sổ khác lầu hai nhà ăn thấy cô lượt hỏi thăm, chú của cô khỏe, cho nên giao cửa sổ 9 cho cô kinh doanh, khi hỏi thăm vài câu về sức khỏe của chú cô , họ mới về cửa sổ của .

Đại khái là ví dụ về Lâm Sở Trì, khi thấy Phùng Ngọc Ngọc sấp xỉ tuổi của cô đều vô thức mong chờ đối với cô .

trưa hôm đó, theo từng đợt mùi khét từ cửa sổ 9 bay , vốn dĩ mong đợi nhịn ôm mặt.

Quả nhiên, trong nhà ăn thể xuất hiện một trẻ tuổi tay nghề tệ , thể yêu cầu quá cao.

Sinh viên ngoài cửa sổ nghĩ thầm trong bụng, nhưng khi Phùng Ngọc Ngọc xin và sẽ cho cô , ngoài miệng bạn nữ vẫn khích lệ : “Không em gấp, chị chiên từ từ, đừng…”

còn xong, Phùng Ngọc Ngọc trong cửa sổ suýt chút dùng b.ắ.n trúng, lùi mấy bước mới tránh .

“Chị chứ?” Bạn nữ thấy cô chỉ chiên gà giống như sắp đ.á.n.h nổ cả nhà bếp, nếu sợ đả kích Phùng Ngọc Ngọc, cô mua nữa.

“Không , em yên tâm, chị chiên.”

Phùng Ngọc Ngọc xong, đợi chảo dầu tĩnh mới tới gần, dùng kẹp lật gà rán bên trong.

“Có chiên thêm một lúc nữa là , em sợ bên trong chín.” Bạn nữ là thích gà rán, nếu cũng sẽ cửa hàng gà rán lầu hai khác tiếp quản liền tới thử.

thấy bề ngoài gà rán đổi màu bao lâu mà đối phương vớt gà rán , kiểu gì cũng cảm thấy thời gian chiên quá ngắn.

Nghe thấy cô nhắc nhở, Phùng Ngọc Ngọc : “ nếu chiên thêm lát nữa, chị cảm thấy lớp da sẽ khô.” Lúc bề mặt gà rán vàng óng, trông màu sắc .

“Không , em thích ăn khô một chút.” Bạn nữ nghĩ khô một chút còn hơn chín.

Khách hàng là thượng đế, như , Phùng Ngọc Ngọc liền để gà rán tiếp tục nhấp nhô trong chảo dầu.

Vốn dĩ bên ngoài cửa sổ 9 còn vài sinh viên xếp hàng, lúc cô mới chiên cháy vài miếng gà rán dầu b.ắ.n tứ tung, sinh viên xếp lặng lẽ chuồn .

Hết cách, họ ủng hộ trẻ lập nghiệp, nhưng do bà chủ mới tay nghề còn bằng chủ cũ, so với việc chờ đợi gà rán sẽ rán thành thế nào, họ thà mau ch.óng xuống lầu xếp hàng ăn cơm phủ.

Đợi lúc Phùng Ngọc Ngọc tính toán thời gian vớt gà rán , chiên cháy, nhưng màu sắc là màu vàng sẫm cực kỳ sẫm, bên còn vài chỗ sẫm tới đen.

“Hay là chị chiên một phần khác cho em.” Phùng Ngọc Ngọc cũng ngờ rõ ràng ở nhà học cách chiên, bây giờ tay nghề định như , ngữ khí lộ áy náy.

Bạn nữ thấy cô cúi đầu ủ rũ, cảm thấy ăn , trực tiếp : “Không , em thích ăn kiểu , bỏ hộp cho em là .”

“Cảm ơn, em nếm thử , nếu ngon chị chiên cho em.” Phùng Ngọc Ngọc xong, bỏ gà chiên xong trong hộp, xịt tương ớt sẵn lên đưa cho cô .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-91-ga-ran.html.]

cũng là chiên từ dầu, gà rán ngửi vẫn khá thơm, bạn nữ đưa tay nhận, thổi hai cái để gà rán bớt nóng c.ắ.n nhẹ một cái.

Chỉ màu sắc liền gà rán rán quá đà, ăn miệng quả nhiên khô cháy, may mà thịt gà bên trong khô quá, ăn tạm cũng .

Thấy bạn nữ bày tỏ cần cô chiên , hơn nữa còn khích lệ cô một câu mùi vị , Phùng Ngọc Ngọc đưa mắt cô gái rời , đó xốc tinh thần.

Bây giờ bên ngoài cửa sổ còn ai, cô cúi đầu miếng gà chiên cháy nãy, bóc lớp da xuống, thấy thịt gà bên trong miễn cưỡng thể ăn nên để lãng phí.

Phùng Ngọc Ngọc dễ từ bỏ, đó bắt đầu chiên gà, để chiên cháy nữa, cô chuyên chú chảo dầu, thường xuyên đảo mặt.

Sau đó cô chiên cháy giống như lúc đầu nữa, nhưng màu sắc gà rán từ trong chảo dầu vớt giống , hiển nhiên cô nắm vững thời gian dầu nóng và gà rán.

Cả buổi trưa, cũng một sinh viên khác hương thơm của gà rán hấp dẫn tới, nhưng khi mua nếm thử một miếng liền nhịn khẽ lắc đầu trong lòng.

“Mùi vị và phân lượng bằng , giá cả vẫn bán đắt như thế, cạn lời.”

Phùng Ngọc Ngọc liền giải thích, thế nhưng sinh viên đó rời , cô chỉ thể ủ rũ cúi đầu.

Hơn hai giờ, khi trong nhà ăn ngày càng ít, Phùng Ngọc Ngọc khẽ thở dài, đó xốc tinh thần, đóng gói gà rán bên tay tặng cho ở cửa sổ khác.

“Tiểu Phùng cháu khách sáo quá.”

“Làm chuyện gì đều thời kỳ thích ứng, đừng vội, từ từ thôi.”

Người trong nhà ăn quan hệ với chú của cô , cộng thêm nhà ai mấy cô gái lớn cỡ cô chứ, cho nên nhận gà rán vẫn quên an ủi cô .

Phùng Ngọc Ngọc gật đầu nhớ lời của họ, xách hộp xuống lầu tặng gà rán.

Trước khi tới nhà ăn, cô chú , nhà ăn bọn họ khác với nhà ăn khác, bây giờ đích cảm nhận , cảm thấy bầu khí quả thật .

“Cháu là cháu gái của lão Phùng đúng , khách sáo quá .” Dì Vương thấy cô gái tới tặng gà rán, mỉm hỏi cô ăn cơm trưa , nếm thử mì nhà bà .

“Cảm ơn dì, cháu ăn .”

Phùng Ngọc Ngọc ăn gà rán ở cửa sổ nhà đến no, cảm ơn với bà xong tiếp tục đến cửa sổ cách vách tặng đồ.

Tặng suốt một đường, bên ngoài cửa sổ 7 vẫn còn vài sinh viên, Phùng Ngọc Ngọc ở bên cạnh một lúc, đợi các sinh viên lấy cơm xong rời mới lên tặng gà rán nhà .

Mẹ Lâm thấy cô gái xấp xỉ tuổi con gái , tiếp quản cửa sổ của chú nên quan tâm hỏi thăm vài câu.

Trước lúc tới, Phùng Ngọc Ngọc từng sự tích của Lâm Sở Trì, thấy cô trông lớn hơn , trong lòng nổi lên khâm phục.

“Thất Thất, cô thể đ.á.n.h giá gà rán do chút ?”

Nếu cô , Lâm Sở Trì mở hộp giấy đựng gà rán ngay mặt cô .

Trong hộp giấy lót giấy dầu, giấy dầu bây giờ một lớp dầu, chỉ thôi chiên gà xong để ráo dầu đủ. Mà từ bên ngoài gà rán, độ lửa lúc chiên rõ ràng cũng đúng, còn mùi vị, cô dùng đũa gắp một miếng lên đưa trong miệng, lớp da vài phần giòn, nhưng ăn quá ngấy dầu, hơn nữa lớp bột phủ cũng dày.

“Thịt gà tươi.” Lâm Sở Trì nếm xong chỉ tìm một điểm thể khen, đó chính là nguyên liệu tươi.

bởi vì cô ướp đúng, cộng thêm độ lửa khi chiên quá đà, ngược che đậy mất độ tươi của thịt gà.

Phùng Ngọc Ngọc , mắt sáng lên: “ dùng gà sống g.i.ế.c thịt tại chỗ, Thất Thất cô lợi hại thật, thế mà ăn ngay.”

Gà rán cô bán đắt hơn so với chú cô bán lúc , nguyên nhân ở nguyên liệu.

“Bột phủ cô dùng vấn đề, nhưng đừng phủ dày như thế, ngoài lúc chiên chú ý độ nóng của dầu và độ lửa.”

Gà sống g.i.ế.c thịt tại chỗ thành thế , Lâm Sở Trì tiếc cho nguyên liệu như , thấy cô thành tâm thỉnh giáo, cô bèn chỉ khuyết điểm của gà rán.

Bột phủ của gà rán và phương pháp ướp gia vị đều Phùng Ngọc Ngọc tốn tiền lớn mua về, thậm chí khi tới trường, cô còn từng học chiên gà với , nhưng lúc ở bên cạnh chỉ đạo còn đỡ, một khi để một , luôn .

Phùng Ngọc Ngọc cảm thấy cô còn chuyên nghiệp hơn dạy gà rán đây, khỏi sinh suy nghĩ bái sư.

“Thất Thất, cô thể dạy gà rán , thể nộp học phí.”

Lâm Sở Trì thấy lúc cô nhắc tới gà rán trong mắt lấp lánh, nhiệt huyết của cô dành cho gà rán.

Bây giờ cũng bận, thấy cô mong đợi , Lâm Sở Trì gật đầu đồng ý.

Việc kinh doanh buổi trưa thật sự đả kích Phùng Ngọc Ngọc, đặc biệt là khi thấy sinh viên thì thầm gà rán cô bán đắt dở.

Thấy Lâm Sở Trì đồng ý dạy , Phùng Ngọc Ngọc xông thẳng tới cửa nhà bếp giống như thấy cứu tinh, đợi cô liền ôm lấy cánh tay của cô.

“Cảm ơn Thất Thất, cô thật, đây từng chú về cô, chú tay nghề nấu nướng của cô .”

Phùng Ngọc Ngọc mang một gương mặt xinh xắn lòng khác, tính tình trông vẻ cũng cởi mở, chỉ là lắm lời, khi phát hiện Lâm Sở Trì dễ gần, cô liền ngừng.

Lúc cô tới cửa sổ 7 sinh viên chú ý tới, cho nên lúc Lâm Sở Trì sẽ dạy cô gà rán, lập tức sinh viên rảnh rỗi theo họ.

Được thôi, thực các sinh viên theo lên lầu cũng thuần túy là vì rảnh, chủ yếu vẫn là nghĩ chừng thể ăn gà rán do cô .

Lâm Sở Trì cùng Phùng Ngọc Ngọc tới cửa sổ 9, thẳng bếp xem nguyên liệu chuẩn .

“Gà là do cô tự cắt?”

“Không , cắt, là nhờ cắt đưa tới.”

“Nếu thể thì lúc nhờ cắt gà, cố gắng giữ chút da gà mỗi miếng gà, như chiên sẽ thơm hơn.”

Phùng Ngọc Ngọc gật đầu ghi nhớ, : “Phương pháp ướp gia vị , nhưng tỉ lệ lắm, là cô tự điều chế ?”

Thấy cô chỉ tới gần ngửi ngửi phương pháp ướp gia vị, Phùng Ngọc Ngọc tròn xoe đôi mắt: “Cô lợi hại quá, nhưng tự điều chế, là mua phiên bản sẵn.”

Lâm Sở Trì hỏi xong giá cả liền cảm thấy cô lừa , dù thì loại ướp gia vị thường thấy cũng tính là phương pháp bí truyền gì, căn bản đáng với tiền , đặc biệt là tỉ lệ ướp còn nhất.

Cô dạo một vòng trong bếp, dùng gia vị trong tay điều chỉnh mùi vị của miếng gà ướp trong chậu để nó ướp tiếp, đó bột phủ bên cạnh.

Bột phủ mà Phùng Ngọc Ngọc dùng là bột mì trộn tinh bột, bên cạnh còn chuẩn nước trứng gà, hiển nhiên là dùng cách thức miếng gà phủ bột lăn trong nước trứng gà phủ bột để gà rán.

Cách thức vấn đề gì, nhưng Lâm Sở Trì vẫn thuận miệng với cô một cách dễ chiên vảy hơn, đó chính là đựng miếng gà ướp xong trong túi giữ tươi, trực tiếp đổ bột phủ , khi xoa đều, lấy nhúng qua nước một , phủ bột khô, tiến hành chiên.

“Ngoài cô còn thể điều chế bột nhão.”

Trí nhớ bằng đầu b.út tơi, Phùng Ngọc Ngọc thể nhớ nhiều thứ như thế, dứt khoát móc cuốn sổ nhỏ và b.út .

Lâm Sở Trì thấy cuốn sổ to cỡ bàn tay trong tay cô ghi đầy nội dung liên quan tới gà rán, cô khó hiểu cô nghiêm túc như , vì còn gà rán thành như thế .

xong thấy bên ngoài cửa sổ ít sinh viên vây quanh, khỏi sang: “Buổi chiều các em tiết ?”

“Nghe Thất Thất sắp gà rán, em trốn tiết luôn.”

“Đừng quậy, tiết thì mau học .” Lâm Sở Trì thấy trốn tiết liền vội vàng .

“Em đùa đó, buổi chiều trống tiết, nếu tiết, em dám ở nhà ăn.”

“Thất Thất chị mặc kệ bọn em, mau chiên .”

đúng đúng, Thất Thất chị mau .”

Lâm Sở Trì thu hồi tầm mắt, thấy Phùng Ngọc Ngọc cũng mong đợi , dứt khoát tiến hành dạy thực hành.

Miếng gà cô điều vị xong ướp tỏa hương thơm nồng đậm, rơi trong bột phủ lập tức nhuộm thành màu trắng, lăn một vòng trong nước trứng gà phủ bột nữa, đó bỏ trong chảo dầu Lâm Sở Trì dò nhiệt độ .

“Lúc chiên gà nhất định chú ý độ nóng của dầu, dầu đủ nóng sẽ khiến lớp bột rã , độ nóng quá cao sẽ khiến bên ngoài cháy xém nhưng bên trong vẫn chín.”

Phùng Ngọc Ngọc , gật đầu lia lịa: “ chính là nắm vững độ nóng của dầu, luôn sợ bên trong chiên chín, cho nên mới thường chiên cháy.”

Lúc hai chuyện, hương thơm của gà rán bay , bên ngoài cửa sổ, sinh viên ăn cơm trưa ngửi thấy lập tức cảm thấy đói .

“Em lấy một phần gà rán.”

Gà rán còn lò, lập tức sinh viên giành quẹt thẻ.

“Em cũng lấy một phần.”

Quẹt thẻ xong họ mới phát hiện, gà rán bán đắt hơn so với ông chủ cũ, nhưng nghĩ tới là gà rán do Lâm Sở Trì , phần lớn sinh viên đều gì, chỉ một sinh viên khác hỏi tăng giá cũng tăng lượng .

Phùng Ngọc Ngọc , lập tức nhân cơ hội giải thích: “Không , tăng giá chủ yếu là bởi vì nguyên liệu chị dùng là gà sống g.i.ế.c thịt tại chỗ, vốn khá cao.”

xong, lấy gà còn ướp cho sinh viên xem, tuy họ phân biệt nguyên liệu nhưng như ngược cảm thấy quả thật tươi.

“Chẳng trách.”

“Nếu nguyên liệu tươi, giá đắt một chút cũng thể hiểu .”

“Em từng ăn gà rán từ gà tươi, mong đợi quá.”

Nguyên liệu kết hợp với tay nghề của Lâm Sở Trì, gà rán vớt từ trong chảo dầu , màu sắc vàng óng đó còn lớp vải cực kỳ xinh bên ngoài, khiến các sinh viên sắp thèm c hảy nước miếng.

“Đừng vội, còn chiên nữa mới ngon.” Lâm Sở Trì thấy dáng vẻ nôn nóng của họ, .

Gà rán chiên xong, sinh viên bên ngoài cửa sổ tranh giành đến điên.

Gà rán giòn giòn, c.ắ.n một miếng còn thể ứa nước quả thật là mỹ vị nhân gian, lớp da giòn thơm và thịt gà tươi mềm bên trong, ngon tới mức khiến bay.

 

 

Gà rán

“Ngon quá.” Phùng Ngọc Ngọc giống như quên cô đang học nghệ, cũng thèm thuồng lấy một miếng gà rán ăn cùng, ngon tới nhắm tịt mắt.

Lâm Sở Trì đợi cô ăn xong mới hiệu cô thử, một lúc , nghĩ tới cô lúc lên lầu rằng giấc mơ lớn nhất của cô chính là mở một cửa hàng gà rán gà rán ngon, đáy mắt mang theo bất đắc dĩ lên tiếng: “Cô cân nhắc đổi giấc mơ ?”

Không Lâm Sở Trì thích đả kích , chủ yếu là bởi cô thiếu chút thiên phú ở phương diện , tay cầm tay chỉ dạy vẫn .

 

 

Loading...