Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 90: Thơm ngọt!

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Beta: Rya

Sủi dìn jambon trong mặn lẫn vị ngọt nhẹ, sủi dìn thịt tề thái thơm mà ngấy, sủi dìn vừng đen, sủi dìn nhân đậu phộng, chè trôi nước nhân thập cẩm đều là vị ngọt, nhưng ngọt một màu sắc riêng. Đừng ăn, chỉ hương thơm ngọt tỏa khoảnh khắc nhân từ bên trong chảy khiến mê đắm.

Vốn dĩ Mạnh Lạc nghĩ sắp về trường học, đáy lòng ít nhiều hoảng, nhưng lúc ăn sủi dìn ngon tới mức thể khiến cảm thấy hạnh phúc, lòng cô bỗng nhiên từ từ bình tĩnh .

Không , thể.

Đại khái là mấy tháng gần đây thiện ý và sự quan tâm mà cô nhận mang tới dũng khí cho cô , Mạnh Lạc hồi vị dư vị sủi dìn trong miệng khích lệ bản .

Ăn sủi dìn xong, trong bát còn nửa bát nước. Vừa nãy khi ăn sủi dìn, thể tránh khỏi việc chảy nhân trong bát, lúc trông nước canh còn trong như , nhưng húp mang theo vị ngọt nhàn nhạt và hương thơm gạo.

Lúc Mạnh Lạc và cha về quê, thích nhất là uống nước gạo nấu từ bếp củi nông thôn, mỗi đều thể uống một bát lớn.

Lúc uống nước sủi dìn, cảm thấy giống như đang uống nước gạo, chẳng mấy chốc uống sạch sẽ.

Thật ngon.

Mạnh Lạc bát rỗng mặt, hồi vị dư vị trong miệng.

“Đi thôi, chào chị Thất Thất con chúng về nhà.” Mẹ Mạnh ăn xong , thấy cô đặt bát xuống bèn đưa giấy cho cô lau miệng .

“Vâng.”

Mạnh Lạc gật đầu, dậy cùng bà thẳng tới bên cửa nhà bếp.

Trong bếp, Lâm Sở Trì thấy họ bèn thẳng : “Lạc Lạc ăn no ?”

“Ăn no ạ, sủi dìn do chị Thất Thất ngon thật, mặn ngọt đều ngon.”

thì sủi dìn là từ gạo nếp, ăn vẫn chướng bụng, cộng thêm còn nước, húp xong quả thật Mạnh Lạc no tám phần.

“Em thích ăn là .” Lâm Sở Trì xong, đại khái thấy gương mặt của cô bầu bĩnh hơn, còn gầy tới mức da bọc xương giống như đầu gặp, nhịn nhẹ nhàng đưa tay vân vê, phát hiện quả nhiên bầu bĩnh hơn.

Cô gái nhỏ phát tướng so với que tre da bọc xương, chút thịt vẫn xinh hơn, đặc biệt là khi cô da thịt, khí sắc mặt cũng hơn, trong trắng ửng hồng.

Mạnh Lạc cô xoa mặt cũng phản kháng, chỉ là lúc xoa xong trông ngại ngùng.

Biết cô còn bận việc, Mạnh sợ lở thời gian của cô, thấy con gái lề mề, dứt khoát tự lên tiếng : “Cũng nhờ cháu Lạc Lạc mới thể hồi phục sức khỏe, mấy hôm cô chú dẫn nó đến trường mới báo danh .”

Ở cái tuổi của Mạnh Lạc, trong tình huống đảm bảo sức khỏe vẫn về trường học, thấy cô báo danh xong, Lâm Sở Trì cảm thấy mừng .

“Vậy thì quá .” Cô xong sang Mạnh Lạc: “Lạc Lạc đáng yêu như , khi tới trường mới chắc chắn sẽ thể kết nhiều bạn nhanh thôi, tới lúc đó đừng quên chị nha.”

Hiển nhiên, cô chuyện xảy với cô dạo , trường chắc chắn trong lòng sẽ căng thẳng sợ hãi, cho nên cố ý như .

“Em sẽ quên chị Thất Thất, lúc nghỉ em còn tới ăn cơm chị nấu.”

Mạnh Lạc như , nhưng cũng là vì ăn, chủ yếu là trong lòng cô thích chị gái đối xử dịu dàng với .

“Được thôi, chào mừng em tới ăn bất cứ lúc nào.”

Đợi họ xong, Mạnh đặt đặc sản đặc biệt chuẩn xong lên sàn nhà trong bếp.

Lâm Sở Trì thấy, vài câu khách sáo, nhưng Mạnh bày tỏ đều là một đặc sản ở quê, đáng mấy đồng.

“Cầm tới cũng nặng, tới mức để cô chú xách về chứ.”

như , Lâm Sở Trì thật sự tiện gì nữa, chỉ thể bảo họ đợi một chút, đó cầm túi đựng ít sủi dìn nấu bảo họ mang về quê ăn.

Nếu là thứ khác Mạnh còn thể từ chối, nhưng là sủi dìn do chính tay cô , còn là sủi dìn mà nãy bà nếm thử và nó ngon cỡ nào, như thế thật sự từ chối .

thầm cảm thấy may mắn cũng may chuẩn “đặc sản” khá phong phú, bà cảm ơn nhận sủi dìn.

Đưa mắt tiễn hai con rời , Lâm Sở Trì tiếp tục việc.

Sủi dìn trong nồi còn chín, cô dứt khoát gói sủi dìn. Lúc cô , Lâm cũng gói sủi dìn , nhưng so với cô, nhanh và đủ .

“Chậc, nếu tốc độ tay như Thất Thất, lúc chơi game chắc chắn thể vô địch.”

Bên ngoài cửa sổ, sinh viên thấy trong thời gian Lâm gói một cái sủi dìn, cô gói xong ba bốn cái, ngữ khí lộ cảm thán.

“Thất Thất, cần em gói sủi dìn phụ ?”

Có sinh viên từng gói há cảo phụ dịp đông chí lúc cảm thấy sủi dìn còn đơn giản hơn há cảo, chủ động giúp.

“Được nha.”

Lâm Sở Trì cảm thấy buổi trưa và chiều chắc chắn tới ăn sủi dìn sẽ nhiều hơn, dĩ nhiên sẽ chê sủi dìn nhiều.

Quả nhiên từ sáng tới trưa, xếp hàng bên ngoài cửa sổ 7 từng ít .

thì sủi dìn cũng từ gạo nếp, tiêu hóa chậm, ăn cũng dễ ngán. đại khái là vì sủi dìn do Lâm Sở Trì quá ngon, cộng thêm khẩu vị cũng phong phú, sinh viên buổi sáng ăn thế mà buổi trưa tới xếp hàng tiếp.

Người khác tới hai lẽ Lâm Sở Trì ấn tượng, nhưng khi thấy Triệu Nguyệt cùng bạn cùng phòng của cô tới mua sủi dìn, cô nhịn lên tiếng: “Buổi sáng buổi trưa đều ăn sủi dìn, ngán ?”

Sủi dìn mà cô ăn ban sáng tới bây giờ cũng đói, thực sự hiểu vì buổi trưa họ còn thể ăn sủi dìn.

“Không ngán, sủi dìn do Thất Thất chị ngon, buổi trưa em nếm thử loại mặn.”

Buổi sáng Triệu Nguyệt ăn sủi dìn ngọt, khác sủi dìn mặn cũng ngon, cho nên buổi trưa định đổi vị.

Nói thật, nếu và bạn hẹn xong chiều nay ngoài chơi, buổi tối đến trung tâm thương mại ngắm đèn, buổi tối cô còn thử thêm chè trôi nước.

Lâm Sở Trì xong suy nghĩ của cô cảm thấy bội phục, nhưng vẫn nhắc nhở thêm một câu: “Sủi dìn khó tiêu, cẩn thận bội thực.”

“Vâng , chị yên tâm, nếu thực sự thì em sẽ mua t.h.u.ố.c tiêu hóa.” Triệu Nguyệt xong, bưng hai loại sủi dìn jambon và thịt tề thái rời khỏi cửa sổ.

Đối với từng ăn sủi dìn mặn mà , cô thật sự bởi vì tin tưởng Lâm Sở Trì nên mới dám thử như .

Nếu là đây, đừng bảo cô ăn, chỉ nghĩ bên trong sủi dìn gói jambon, gói thịt, cô nhịn cau mày, hôm nay cũng coi như là nếm thử mới mẻ.

Nhìn từ bên ngoài, sủi dìn nhân thịt trông khác gì so với sủi dìn ngọt, ngửi kỹ thể ngửi mùi thơm tươi mới hòa lẫn trong hương thơm của gạo.

Sủi dìn tròn trịa trắng nõn đáng yêu, khoảnh khắc c.ắ.n mềm dai, nhân lập tức chảy từ bên trong .

Trong nhân sủi dìn jambon chỉ jambon, còn những nguyên liệu khác, ngửi thơm, khoảnh khắc nhân chảy càng mắt.

“A, trong mặn mang theo vị ngọt nhẹ, còn vị tươi của jambon, cảm giác kỳ quái, ngon.”

Lần đầu tiên Triệu Nguyệt ăn loại sủi dìn trong mặn mang theo ngọt , trong lòng cảm thấy kỳ quái, nhưng ăn xong thấy kỳ, ngược ăn thêm miếng nữa.

Jambon là một loại nguyên liệu tươi, jambon ba phần mỡ bảy phần nạc khi băm nhuyễn nhuộm lên vài phần bóng loáng cho nhân sủi dìn, nhưng ăn ngán, ngược tươi ngọt.

Ăn thêm vài miếng, cô càng thích mùi vị , mắt cũng sáng lên, ăn liền vài miếng mới đổi sang sủi dìn mặn nhân thịt tề thái.

Trước đây Lâm Sở Trì từng há cảo tề thái, bây giờ mùi vị sủi dìn nhân thịt tề thái giống với há cảo đó, nhưng vị vẫn khác biệt lớn.

Đầu tiên là vỏ, vỏ há cảo là trong mỏng mang theo tính dai, vỏ sủi dìn thì mềm mềm dai dai. Còn nhân, nhân há cảo cũng , nhân sủi dìn c.ắ.n còn nước tràn , nhưng ăn đều ngon như . Độ tươi của tề thái và thơm của thịt kết hợp với nấm hương băm nhuyễn, trong hương thơm của gạo mang theo hai vị tươi khác của tề thái và thịt, ngon tới mức khiến nhắm mắt liền thể thấy cảnh tượng tề thái mọc đầy núi đầu xuân.

Trước khi ăn, Triệu Nguyệt còn lo quen, khi ăn, cô mới phát hiện nghĩ nhiều , dù cũng là mỹ thực chân chính, mặc kệ nó là vị gì đều che đậy cái ngon của nó.

“Tớ cảm thấy tớ sắp yêu sủi dìn mặn .”

“Tớ cũng mới hóa sủi dìn thịt ăn hề kỳ lạ chút nào, mùi vị thật sự ngon.”

“Ngon thật đó, vỏ sủi dìn mềm mềm trơn trơn và nhân thịt mặn tươi, thơm tới mức nãy tớ suýt chút c.ắ.n trúng đầu lưỡi.”

Trước đây nữ sinh cùng ký túc xá đều từng ăn sủi dìn mặn, lúc cho kinh diễm, cảm thấy đây quá bảo thủ, dẫn tới bỏ lỡ mỹ vị nhân gian như thế .

Bàn bên cạnh ngữ điệu kích động của họ, một bạn nam trong đó nhịn chen : “ cảm thấy chủ yếu vẫn là do Thất Thất ngon, đây lúc đến tỉnh ngoài du lịch, cũng từng thử sủi dìn thịt, dầu ngấy, căn bản thể chấp nhận.”

Chính vì lúc trải qua, cho nên sủi dìn mặn thể coi là món ăn hắc ám trong lòng , khiến mỗi nghĩ tới đều buồn nôn.

Hôm nay bạn bè đều ngon, lấy hết dũng khí mới dám thử thêm nữa, ấn tượng sủi dìn thịt bằng với dầu mỡ ngấy trong lòng cuối cùng cũng mỹ vị tươi mặn thế.

cho dù như , vẫn tỉnh táo ý thức tất cả sủi dìn thịt đều ngon, chủ yếu vẫn là xem tay nghề của đầu bếp như thế nào.

Cậu , các sinh viên xung quanh lập tức gật đầu tán đồng.

“Nói thật, đối với từ nhỏ ăn sủi dìn ngọt như , sủi dìn mặn quả thật chính là món ăn hắc ám, nếu tin tưởng tay nghề của Thất Thất, thật sự dám tùy tiện nếm thử.”

cũng .”

“Chỗ chúng thì sủi dìn ngọt, sủi dìn thịt đều ăn, nhưng mặc kệ là nhà mua ở ngoài, đều ngon bằng Thất Thất .”

“Quả thật, chỗ chúng tiệm chuyên bán sủi dìn thịt, nổi tiếng ở địa phương, mỗi năm tết Nguyên Tiêu đều đặt mới thể ăn , nhưng cảm thấy sủi dìn Thất Thất còn ngon hơn tiệm của họ.”

, đặc biệt là sủi dìn jambon , đây luôn cảm thấy vị mặn ngọt kỳ quái, nhưng hôm nay cảm thấy sủi dìn jambon trong mặn lẫn ngọt cực kỳ ngon.”

Khi các sinh viên đang ăn khẳng định tay nghề nấu nướng của Lâm Sở Trì, Cố Hoài Dục cũng tới trường.

Hai ngày , với Lâm Sở Trì sẽ đưa chữ ký cho cô, ngờ đụng trúng tết Nguyên Tiêu. Tới cũng tới , thể ăn một bát sủi dìn sẵn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-90-thom-ngot.html.]

Lâm Sở Trì cho lò sủi dìn mới chín liền thấy xuất hiện ở ngoài cửa sổ, vô thức lộ nụ .

“Ăn sủi dìn là chè trôi nước, vị gì?”

Sủi dìn mặn ngọt Cố Hoài Dục đều từng ăn, ngược sở thích đặc biệt, trong sủi dìn và chè trôi nước lựa chọ sủi dìn, lấy mỗi vị hai cái.

Phía còn sinh viên đang đợi ăn sủi dìn, lúc cũng thích hợp ở ngoài cửa sổ tán gẫu, chỉ thể cầm sủi dìn rời khỏi .

Loại món ăn như sủi dìn vẫn dễ ngán, trừ phi cực kỳ thích ăn, nếu nhiều bình thường thật sự sẽ đụng tới món .

Lần Cố Hoài Dục ăn sủi dìn là tết Nguyên Tiêu năm ngoái, vốn dĩ cũng nhớ sẽ ăn, là khác nhắc nhở, mới ăn qua loa một bát.

Sủi dìn ăn năm ngoái là vị gì quên mất, nhưng khi dùng thìa tùy tiện múc một viên từ trong bát đưa tới bên miệng, thể xác định, bát sủi dìn mặt ngon hơn sủi dìn mà từng ăn lúc .

Viên tròn màu trắng c.ắ.n một miếng, bên trong tỏa hương vừng thơm phức, đó nhân chảy , đen và trắng trong thìa trông vô cùng mắt mê .

Vừng vốn là một loại nguyên liệu thơm, khi Lâm Sở Trì dùng lửa nhỏ rang từ từ điều chế thành nhân vừng đen, thể thơm tới mức khảm lòng .

Ăn riêng nhân vừng đen ngọt, nhưng ăn kết hợp với vỏ ngoài mềm dai thì độ ngọt vặn, ăn xong húp ngụm nước, thời tiết còn thể cảm nhận vài phần mát mẻ hiện giờ, quả thật vô cùng thoải mái.

Cố Hoài Dục ăn từng miếng từng miếng nghiêm túc, cho tới khi điện thoại bỗng nhiên truyền tới tin nhắn nhắc nhở, tầm mắt mới dịch chuyển khỏi bát.

Tin nhắn là do chú họ của gửi tới, bởi vì lúc tới từng với chú họ – thầy Cố, bây giờ đối phương đang họp, thấy vẫn họp xong, nghĩ tới hôm nay nhà ăn sủi dìn ăn, cho nên nhờ mua giúp một phần.

Cố Hoài Dục trả lời một câu – cháu , đó bỏ điện thoại xuống tiếp tục ăn.

Lúc tới còn sớm, đợi khi ăn xong sủi dìn xếp hàng đưa đồ tới văn phòng, hơn hai giờ.

“Không ngờ cuộc họp họp lâu như thế, cũng may hôm nay cháu tới, nếu chú ăn sủi dìn .”

Vừa khai giảng, các cuộc họp trong trường cực kỳ nhiều, cuối cùng thầy Cố cũng họp xong văn phòng, thấy sủi dìn do mua giúp liền cực kỳ vui.

“Cháu ăn ?” Ông mở hộp đựng hỏi.

“Cháu ăn .”

Thầy Cố ăn , lúc mới chuyên tâm ăn.

Bây giờ qua giờ cơm từ lâu, vốn dĩ ông đói, đợi nuốt một miếng sủi dìn xuống bụng, cơn thèm ăn lập tức bùng nổ.

“Thế mà là sủi dìn jambon, mùi vị thật sự ngon.” Hiển nhiên đây thầy Cố từng ăn sủi dìn vị , cho nên quá kinh ngạc, ngược khen ngợi.

Phát hiện trong bát chỉ một vị sủi dìn, ông lập tức rảnh chuyện nữa, mà cúi đầu chuyên tâm ăn.

Cố Hoài Dục ở văn phòng nghỉ ngơi một lúc, thấy qua hai giờ rưỡi, dậy tạm biệt ông .

“Đi đường lái xe cẩn thận.” Thầy Cố tưởng hôm nay là đặc biệt tới ăn sủi dìn, thấy sắp cũng giữ , ngẩng đầu chỉ dặn dò một câu.

Cố Hoài Dục cũng giải thích nhiều với ông , từ văn phòng , nhà ăn nữa.

Lúc , trong nhà ăn còn ít sinh viên ăn, điều xếp hàng ngoài cửa sổ 7 còn nhiều như nãy.

Sau khi xác định bây giờ cô bận lắm, mới tới cửa nhà bếp.

“Anh tới .”

Lâm Sở Trì lên tiếng chào hỏi thẳng tới, phát hiện ánh mắt của cha Lâm bám theo bóng dáng của cô.

Cố Hoài Dục đang bếp chú ý tới ánh mắt của họ, khẽ gật đầu chào: “Cháu chào chú, chào dì, quấy rầy .”

Anh lên tiếng, Lâm Sở Trì mới chú ý tới ánh mắt của cha , nhẹ nhàng giới thiệu một câu hiệu là bạn của cô.

“Cháu ăn cơm ?” Mẹ Lâm thấy Cố Hoài Dục cao ráo, cộng thêm chuyện cũng lịch sự, ấn tượng đối với .

Cố Hoài Dục nghiêm túc trả lời: “Vừa nãy cháu ăn sủi dìn ở chỗ dì , mùi vị ngon.”

Mẹ Lâm khen sủi dìn nhà , mặt lộ nụ , đó bảo Lâm Sở Trì tiếp đãi đàng hoàng.

Mẹ Lâm ở bên cạnh cô xem một lúc cũng kỹ thuật nấu sủi dìn, cộng thêm bây giờ trong bếp còn ít sủi dìn, chè trôi nước, đủ nấu cho sinh viên xếp hàng bên ngoài ăn, thế là Lâm Sở Trì đuổi thẳng khỏi bếp, bảo cô tiếp đãi bạn, nhân tiện nghỉ ngơi một chút.

Lâm Sở Trì tỏ vẻ bất lực, nhưng thấy Lâm sắp đóng cửa nhà bếp, cô chỉ thể đưa Cố Hoài Dục ngoài nhà ăn.

May mà bây giờ là thời gian cao điểm ăn cơm ở nhà ăn, họ từ nhà ăn thu hút quá nhiều sự chú ý.

“Lão Lâm, ông nãy là bạn trai của con gái chúng ?”

“Nói bậy cái gì , Lâm Lâm giới thiệu là bạn , nó còn nhỏ, nôn nóng tìm bạn trai cái gì.”

Mẹ Lâm cũng nỡ để con gái gả sớm như thế, nhưng thấy lời của ông trợn mắt với ông: “Con gái nghiệp đại học, thể bắt đầu yêu đương , thấy nãy tồi, tướng tá , cũng cao ráo.”

“Tướng mạo cũng chỉ như thế thôi, còn bằng Lâm Lâm nhà chúng .” Cha Lâm trực tiếp ngắt lời bà.

Mẹ Lâm vốn chỉ thuận miệng suy đoán, ông liên tục ngắt lời, cũng lười tiếp với ông.

Mà một bên khác, Cố Hoài Dục từ nhà ăn , đưa một tấm bưu kèm chữ ký của : “Đây, chữ ký của cô.”

“Cảm ơn.” Lâm Sở Trì đưa tay nhận, vô thức chữ ký bên : “Chữ của .”

Đều nét chữ nết , chữ ký của sắc sảo lưu loát, khiến ưa .

Là một từng đu idol, thực Lâm Sở Trì hiểu tâm thái fans xin chữ ký lắm, nhưng lúc thấy chữ ký như , bỗng nhiên cảm thấy quả thật đáng để cất giữ.

Sau khi thưởng thức xong chữ ký của , Lâm Sở Trì nhớ tới bài hát mới của , ngẩng đầu khen: “Trước đây quên , bài hát mới của , chúc mừng ca khúc hot lên.”

“Cảm ơn, vẫn cảm ơn cô, đều nhờ hôm đó cô nấu phổi cá trắm đen mang tới linh cảm cho .”

Bài hát coi là sáng tác cho ông cụ Ngô, nhưng cũng tách rời việc nảy sinh linh cảm lúc thấy cô nấu ăn ở trong bếp, dù thì nếu , đây thật sự là đầu tiên sáng tác ca khúc liên quan tới mỹ thực.

Giống như nhiều hiểu, vì cùng là món ăn, Lâm Sở Trì nấu ngon như . Lúc cô cũng quá hiểu, vì Cố Hoài Dục cô nấu ăn thể nảy sinh linh cảm sáng tác, nghĩ ngợi một chút liền cảm thấy thần kỳ.

Cố Hoài Dục thấy nghi hoặc của cô, ngữ khí mang theo ý đáp: “Đại khái là vì nghệ thuật tới từ cuộc sống.”

Hai chuyện một lúc về bài hát “phổi cá trắm đen” , Cố Hoài Dục thấy cô hứng thú với sáng tác ca khúc, bày tỏ thể dạy cô.

, ca từ cực kỳ vận vị như , để , đại khái chỉ kiểu mèo con meo meo meo.”

Lâm Sở Trì vốn chỉ đùa, ai cô còn hết, bên cạnh vang lên tiếng mèo kêu trầm bổng, hóa là bọn họ bất tri bất giác tới bên ổ mèo.

“Cũng .” Cố Hoài Dục yêu cầu nghiêm khắc với ca từ sáng tác, đối với nghiệp dư như cô, tới mức nghiêm túc như thế, ngược còn thể khẳng định.

“Không .” Lâm Sở Trì thấy con mèo tò mò nhảy lên sờ bưu chữ ký tay , vội vàng giơ tay lên.

“Meo meo.”

“Vừa nãy ngoài quên mang , buổi tối mang cá khô cho mày, ?” Lâm Sở Trì dỗ dành mèo trắng nhỏ cọ chân một câu, thấy hình như Cố Hoài Dục vội, dứt khoát tìm chỗ nào đó với .

Hôm nay thời tiết cũng , buổi sáng lạnh, nhưng lúc mặt trời ló dạng, ở bên ngoài phơi nắng thoải mái.

Họ xuống lâu, mèo cọ tới lên chân của họ.

Áo khoác mà Lâm Sở Trì mặc hôm nay là áo bành tô màu lam khói dịu dàng, túi hai bên to, đề phòng mèo hỏng chữ ký, cô vội vàng cẩn thận cho trong túi.

“Meo meo.”

Chú mèo vằn choai choai thấy cô cho tay túi tưởng rằng bên trong đồ ăn, thế mà đưa đầu trong.

Cũng chỉ Xấu Xa lúc chui góc nào trong trường chơi , nếu mấy con mèo khác thật sự đừng hòng thuận lợi dựa lên cô như thế.

Lâm Sở Trì thấy động tác của nó liền dở dở , đưa tay ôm nó trong lòng, nhân tiện lấy điện thoại chụp mặt nó.

Cô ôm mèo vuốt v e một lúc mới nhớ , hôm nay một ngoài nghỉ ngơi, tiện tay vuốt mèo hai cái mới đầu.

“Xem thật sự lòng động vật trắng đen.” Cô thấy mèo bò sữa đang sấp chân Cố Hoài Dục, nghĩ tới Border Collie nhà cũng là màu sắc , ngữ khí lộ ý .

Cố Hoài Dục cúi đầu mèo , khóe môi cũng nhếch lên chút độ cong: “Không bằng cô, Sơ Nhất thích cô, gọi điện thoại cho cô, nó hận thể giật điện thoại tới tự chuyện với cô.”

Bình thường Border Collie thích kêu, đôi lúc khác trêu nó bảo nó kêu nó cũng thèm kêu, hôm đó kêu ngừng, chắc chắn hưng phấn.

Anh Lâm Sở Trì liền nhớ tới gọi điện, quả thật đầu bên luôn tiếng kêu của nó, trong mắt hạnh tràn ý .

Thời điểm lập xuân, phơi nắng ánh mặt trời, vuốt v e mèo, quả thật thích ý, hai chuyện câu câu , bởi vì tới Sơ Nhất, Lâm Sở Trì định khi nhà bếp sẽ mời Cố Hoài Dục cùng cô tới nhà ăn lấy chút thịt khô mang cho nó.

Trước đây nhận thịt khô và há cảo cô tặng, Cố Hoài Dục ngại nhận nữa.

“Nó vốn tham ăn, ngậm miệng lẽ là do kén chọn ăn thức ăn cho ch.ó.”

“Thịt khô chỉ là đồ ăn vặt, , xem những con mèo ở trong trường , mỗi tối đều ăn cơm do nấu, ban ngày thường xuyên ăn đồ ăn lắm.” Lâm Sở Trì thật sự thích con ch.ó to thông minh lòng như Sơ Nhất, thấy từ chối khéo, cô bèn lấy đám mèo để thuyết phục.

Cố Hoài Dục thật sự từ chối , chỉ thể cùng cô tới nhà ăn, nhưng đường nhắc tới gốc gác của Sơ Nhất.

“Lúc nhỏ nó tham ăn, nhưng khi đó còn che giấu, khi lớn lên giở trò, thịt khô cô cho khi , mặc kệ để nó cũng thể tìm .”

Có thể nuôi nên cảm nhận cơn tức giận khi đó, Lâm Sở Trì xong chỉ cảm thấy nó tham ăn đáng yêu.

Cuối cùng, lúc Cố Hoài Dục , chỉ nhận một hủ thịt khô, còn một túi sủi dìn do Lâm Sở Trì và Lâm nhiệt tình nhét cho.

 

 

Loading...